Menu

📖 TRĂNG NÚI KHÔNG HAY LÒNG NGƯỜI - CHƯƠNG 6 - HẾT

~4 phút đọc814 từ6/6 chương

Đêm đó, tôi bảo bố mẹ và anh trai thu dọn đồ đạc, theo tôi đến Cảng Thành.

Tôi mua một căn biệt thự nhỏ cũ ở đó.

Còn quê cũ này, không về cũng được.

Ngày tháng trôi qua từng chút một.

Ở thành phố xa rời Kinh thị này, những ký ức liên quan đến Chu Lẫm Sơn dường như cũng dần phai nhạt.

Dù thỉnh thoảng vẫn hoa mắt nhìn thấy anh ta trong đám đông, gợi lại những ký ức thân mật trước kia, nhưng chỉ cần bình tĩnh lại, cảm giác bối rối ấy cũng sẽ như thủy triều rút đi.

Sau đó…

Lại không kiểm soát được mà xuất hiện trong giấc mơ của tôi.

10

Chu Lẫm Sơn, người từ nhỏ đã được nâng niu, lần đầu tiên nhận ra vận mệnh của mình nực cười đến mức nào.

Nực cười đến mức ngay cả người con gái mình thích cũng không bảo vệ nổi.

Nhìn những người nhà họ Chu mỗi người một toan tính trong tứ hợp viện, Chu Lẫm Sơn ngồi trước bàn cờ còn dang dở, bình thản cụp mắt, hàng mi dài đổ bóng xuống đáy mắt, che đi sự tàn nhẫn đang cuộn trào bên trong.

Sau năm đó, cục diện nhà họ Chu trở nên vô cùng hỗn loạn.

Những kẻ tranh giành gia sản với Chu Lẫm Sơn, kẻ thì chết, kẻ thì điên.

Anh ta dùng ba năm để nắm trọn mọi thứ của nhà họ Chu.

Cái giá là một chân trái.

Nhưng Chu Lẫm Sơn không hối hận.

Hoặc nói đúng hơn…

Anh ta hối hận vì đã không làm điều này sớm hơn.

Cuối cùng, anh ta cũng có thể đi tìm người mình thích.

Trước khi lên máy bay, Tống Hoài gửi tin nhắn tới.

Không phải khuyên Chu Lẫm Sơn quay lại với Kỷ Đào, mà là cầu xin anh ta nương tay.

【Lúc trước tôi không nói không rằng đã dẫn Đào Đào đi tìm cậu, là tôi bồng bột không hiểu chuyện, cậu có thể tha cho gia đình tôi không?】

Chu Lẫm Sơn không trả lời.

11

Trên đường phố Cảng Thành.

Tôi ngồi trên ghế dài, cảm nhận cảnh đêm của thành phố xa lạ này.

Xe cộ tấp nập, dòng người qua lại không ngớt.

Mái tóc chưa kịp buộc bị cơn gió đêm bất chợt thổi rối tung.

Tôi vén tóc ra sau.

Ngẩng đầu lên lại thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc.

Người mà tôi đã mơ thấy vô số lần.

Tôi dùng sức chớp mắt, anh vẫn không biến mất.

Lần này…

Hình như không phải mơ.

Tôi ngẩn người nhìn về phía trước.

Mọi thứ xung quanh dường như dần xa đi.

Chỉ còn Chu Lẫm Sơn chống một cây gậy gỗ đàn đen viền vàng, giữa con phố rực rỡ ánh đèn neon, khập khiễng từng bước tiến về phía tôi.

Ống tay áo theo động tác của anh thỉnh thoảng lộ ra chiếc đồng hồ Montblanc quen thuộc.

Ánh mắt giao nhau.

Nhịp tim chệch một nhịp.

Cuối cùng anh cũng bước đến trước mặt tôi, cong môi, lộ ra lúm đồng tiền chỉ có một bên.

Anh nói.

“Chúc tiểu thư.

“Lâu rồi không gặp.”

12

Chu Lẫm Sơn muốn quay lại với tôi.

Với thân phận người yêu.

Nhưng tôi không đồng ý.

Thậm chí đến cả WeChat đã xóa cũng không chịu thêm lại.

Chu Lẫm Sơn sững người.

Anh cao hơn tôi cả một cái đầu, rũ mi, nhìn tôi đang ngồi trên sofa uống cà phê, cố chấp

“Tại sao?

“Em vẫn còn giận sao?”

Thật ra tôi không giận.

Tôi cũng biết mình chưa từng buông bỏ anh.

Nếu không, tôi đã không cố ý lập một thư mục, lưu lại tất cả những tin tức và bài phỏng vấn liên quan đến anh.

Trong mỗi đêm bị giấc mơ đánh thức suốt ba năm qua, không ngừng lật xem.

Nhưng tôi lại không muốn dễ dàng đồng ý như vậy.

Trong lòng tôi méo mó đến mức muốn nhìn anh bị tôi chi phối mọi cảm xúc.

Muốn nhìn anh khập khiễng đi đến trước mặt tôi quỳ xuống, vứt bỏ lòng tự trọng cao quý để dỗ dành tôi.

“Nếu em còn giận, em có thể tát tôi.”

“Nhưng đừng không quan tâm đến tôi.”

“Xin em.

“A Nguyệt.”

Nhưng khi anh hạ mình, thân mật gọi tên tôi như vậy, tâm trạng méo mó ấy lập tức tan biến như tro bụi.

Tôi và anh dây dưa chia ly nhiều năm như vậy, vẫn là đừng làm khó nhau nữa.

Lùi một vạn bước mà nói.

Thật ra ban đầu là tôi có lỗi với Chu Lẫm Sơn trước.

Dù sao lần ở khách sạn đó.

Không phải ngoài ý muốn.

(Hết)

HomeTrước