📖 CHƯƠNG 6
Không sao cả. Vẫn còn một người nữa. Thẩm Hoài Dật chắc chắn sẽ đưa cho ta thôi. Hồi nhỏ ta bảo huynh ấy đi chọc tổ ong vò vẽ huynh ấy còn vui vẻ đồng ý, cái thứ này... chắc huynh ấy sẽ không từ chối đâu.
Ta đến Thẩm phủ đúng lúc huynh ấy đang tắm. Qua khe cửa sổ khép hờ, ta thấy Thẩm Hoài Dật đang ngả người tựa vào thành bồn tắm, làn nước rung rinh nhè nhẹ. Huynh ấy nhắm nghiền mắt, từ trong cổ họng phát ra một tiếng rên rỉ kìm nén, giữa kẽ răng thốt ra vài âm tiết mơ hồ: "Diêm Thư..."
Lòng ta bỗng nhảy dựng lên một cái. Huynh ấy gọi tên ta làm gì thế nhỉ?
Ta đẩy cửa bước vào, huynh ấy đột ngột xoay người lại, nước bắn tung tóe khắp sàn nhà: "Diêm... Diêm Thư? Sao đệ lại..."
"Đến lấy đồ." Ta tiến lại gần bồn tắm: "Cái thứ mà ngày đó huynh đã bán cho ta ấy."
"Có thể cho ta... mặc y phục vào trước được không?"
"Không cần."
Ta thò tay định quờ xuống nước, nhưng lại bị huynh ấy nắm chặt lấy cổ tay. Lòng bàn tay huynh ấy nóng hổi như lửa đốt.
"Diêm Thư..." Giọng Thẩm Hoài Dật khản đặc: "Đệ muốn làm gì?"
"Lấy bảo bối chứ gì nữa." Ta chau mày: "Chẳng lẽ huynh cũng muốn quỵt nợ sao?"
"Trong bồn tắm của ta... làm gì có bảo bối nào?"
"Huynh có!" Ta giãy giụa: "Nếu không chịu đưa, chúng ta cũng tuyệt giao luôn!"
Ngón tay huynh ấy nới lỏng ra. Ta thừa cơ mò mẫm xuống nước... Khá lắm, đúng là một củ cà rốt đại tài! Còn kinh người hơn cả của Chu Dự nữa.
Hơi thở của Thẩm Hoài Dật bỗng chốc loạn nhịp, đáy mắt vằn lên những tia máu đỏ rực, ngón tay bóp chặt lấy thành bồn tắm đến trắng bệch.
"Đừng động đậy!" Ta rút thanh đoản đao ra: "Nhanh lắm, không đau đâu."
Đồng tử huynh ấy co rụt lại: "Diêm Thư... đệ định làm gì?!"
"Ta muốn cái này."
"Đệ... chẳng phải đệ cũng có sao?" Hơi thở huynh ấy dồn dập: "Tại sao lại muốn của ta?"
"... Ta không có."
Huynh ấy sững sờ: "Đệ không có?"
Ta quay mặt đi chỗ khác, giọng nói đầy gian nan: "Từ nhỏ đã không có rồi. Thế nên... mới muốn mua một cái."
Thẩm Hoài Dật kinh hãi: "Đây là thứ mà nam nhân ai cũng có... lẽ nào đệ..."
"Huynh nghi ngờ ta nói dối sao? Có phải ta chứng minh cho huynh thấy ta không có, thì huynh mới chịu đưa cho ta không?"
Chẳng đợi huynh ấy trả lời, ta dứt khoát giật phăng đai lưng. Y phục bên ngoài trượt xuống, để lộ từng lớp vải quấn ngực dày đặc. Ta còn chưa kịp cởi đến quần thì đồng tử huynh ấy đã co rút dữ dội. Huynh ấy đột ngột đứng phắt dậy khỏi bồn tắm, nước bắn tung tóe khắp nơi, rồi nhanh như cắt vớ lấy chiếc ngoại bào bọc chặt lấy ta.
"Đệ... sao đệ lại là..."
"Ta biết ta là thiên yêm!" Ta nghiến răng: "Không cần huynh phải nhắc đi nhắc lại, hà tất cứ phải đâm vào nỗi đau của ta như thế!"
Huynh ấy bỗng nhiên bật cười, đôi mắt sáng rực rỡ đến kinh người: "Tốt quá rồi..."
Tốt? Huynh ấy đang chế nhạo ta sao?! Ta vung nắm đấm thẳng vào hốc mắt huynh ấy một cú thật mạnh: "Ta coi huynh là huynh đệ, huynh lại dám mỉa mai ta?!"
Huynh ấy ôm mắt đau đớn, nhưng khóe miệng vẫn cứ nhếch lên cười. Ta tức đến nổ phổi, vơ hết y phục của huynh ấy ném ra ngoài sân rồi bỏ đi thẳng. Huynh ấy muốn đuổi theo, nhưng khốn nỗi y phục đã bị ta vứt sạch, chỉ còn cách đứng đó mà nhìn theo.
Vào ngày sinh thần, nương thân tự tay chải tóc cho ta. Thế nhưng, kiểu tóc bà vấn... lại là búi tóc của nữ tử, thậm chí còn cài thêm một nhành trâm châu hoa.
"Sai rồi, sai rồi nương ơi."
Ta chỉ vào gương đồng nhắc nhở: "Con là nam nhi, phải thắt tóc đội quán chứ."
"Không sai đâu." Nương thân ấn vai ta xuống.
"Sao mà không sai được? Đến bộ y phục này cũng là đồ của nữ nhân mà."
"Từ hôm nay trở đi, con chính là một cô nương."
"Cô nương hay nam nhi, chẳng lẽ nương nói đổi là đổi được sao?"
Ta cuống quýt cả lên: "Rõ ràng con là nam nhi mà!"
Nương thân nhẫn nhịn hồi lâu, cuối cùng cũng không nhịn được nữa mà gõ nhẹ vào trán ta một cái: "Con vốn dĩ chính là cô nương!"
Ta: "..."
Tai ta bị ù rồi sao?
"Nương... nương đang trêu con đấy à?"
Bà thở dài một tiếng, bắt đầu kể tỉ mỉ về chuyện năm xưa vị cao tăng kia đã bói mệnh cho ta thế nào, rồi bắt ta phải cải nam trang để tránh kiếp nạn ra sao. Ta ngồi ngây dại trước gương, hồi lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình.
"Con thực sự là... cô nương sao?"
Vậy nên... ta không có "con sâu" kia, là vì vốn dĩ ta chính là con gái?
"Phải."
"Nay kiếp nạn đã qua, mệnh cách đã ổn định." Nương thân vuốt ve mái tóc ta: "Sau này... nương có thể đàng hoàng tìm nơi nghị thân cho con rồi."
Thế còn đại kế cưới mười vị nương tử của ta thì sao...
"Con... con còn có thể cưới mười vị nương tử nữa không?" Ta cố gắng đấu tranh lần cuối.
"Con nói xem?" Nương thân lườm ta một cái cháy mặt.
"Năm vị?"
"Ba vị cũng được mà?"
Nương thân đưa tay day trán, chẳng buồn để ý đến ta nữa. Ta đổ ụp xuống ghế, nhìn hình bóng cài hoa mặc váy trong gương, chỉ cảm thấy đất trời sụp đổ, tâm can tan nát.
Oa oa oa oa o(╥﹏╥)o
Mười vị nương tử của ta, thế là mất sạch sành sanh rồi!
Vào ngày lễ Cập kê, vì trong lòng vẫn còn ấm ức nên ta nhất quyết không mời Chu Dự và Thẩm Hoài Dật. Chẳng ngờ được, hai kẻ đó vẫn mặt dày không mời mà tự đến.
Vừa bước chân vào cửa, cả hai đều đứng hình tại chỗ, đôi mắt dán chặt vào ta – một Diêm Thư đang cài trâm diện váy – đến mức quên cả di chuyển.
Tần Chiếu Lâm đến muộn nhất, hắn gạt hai người kia ra: "Nhìn cái gì mà nhìn? Ta gọi nãy giờ rồi, có thấy Diêm Thư đâu không?"
Lời còn chưa dứt, ánh mắt hắn rơi thẳng lên mặt ta, đôi mắt trợn ngược vì kinh hãi: "Diêm Thư có muội muội từ bao giờ thế?! Diêm đại nhân nạp ngoại thất hồi nào vậy? Đây... đây là đứa con rơi sao..."
Ta lườm hắn cháy mặt: "Huynh ngứa đòn à?"
Tần Chiếu Lâm cứng đờ người: "... Diêm Thư?"
Ta chẳng muốn nhận, nhưng cũng không thể không nhận.
"Dù đệ thực sự có là thiên yêm đi chăng nữa..." Hắn bày ra bộ dạng đau xót khôn cùng: "Thì cũng không cần phải tự bạo tự khí mà đi làm con gái đâu!"
Nương ta đứng bên cạnh, khóe miệng không nhịn được mà giật giật liên hồi.
Chu Dự vành tai đỏ ửng, dâng lên một bộ trang sức bằng vàng ròng khảm bảo thạch: "Diêm Thư, chuyện trước kia là ta không đúng... cầu xin đệ... à không, cầu xin muội hãy tha thứ cho ta." Đoạn, huynh ấy trả lại nguyên vẹn tờ ngân phiếu một trăm lượng năm xưa. Mắt cha ta sáng rực lên, định đưa tay ra nhận thì ta đã nhanh tay hơn, vồ lấy nhét thẳng vào ngực áo.
"Không sao, ta tha thứ cho huynh rồi."
Thẩm Hoài Dật ngay sau đó dâng lên một tráp đầy châu báu, giọng nói trầm đục: "Diêm Thư... chúng ta có thể... không làm huynh đệ nữa được không?"
Chu Dự vừa định mở miệng thì bị huynh ấy nhanh tay bịt chặt lại.
Ta ngơ ngác hỏi: "Không làm huynh đệ thì làm gì?"
Tần Chiếu Lâm cũng phụ họa theo: "Phải đấy! Làm gì? Làm huynh muội à?"
Thẩm Hoài Dật hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào mắt ta: "Diêm Thư, ta có thể... cưới muội không?"
Chu Dự vùng ra khỏi tay huynh ấy, vội vã thốt lên: "Ta cũng muốn cưới!"
Tần Chiếu Lâm ngẩn ra một giây, rồi cũng gào lên: "Hai người đều cưới? Thế thì ta cũng cưới!"
Nương ta: "???"
Cha ta nheo mắt nhìn Thẩm Hoài Dật: "Thẩm tướng quân, chẳng phải ngươi có sở thích nam phong sao?"
Thẩm Hoài Dật thản nhiên chấp tay hành lễ: "Không giấu gì Diêm đại nhân... Người mà ta 'thích', chính là Diêm Thư."
--------------
Ta đứng chôn chân tại chỗ, lỗ tai ù đi, nghi ngờ không biết mình có nghe nhầm hay không.
"Cưới ta?" "Ta coi các ngươi là huynh đệ!" "Vậy mà các ngươi lại muốn cưới ta?! Ta coi các ngươi là huynh đệ kia mà!"
"Không phải, Diêm Thư, muội nghe ta giải thích..." Tần Chiếu Lâm cố gắng thanh minh.
"Không nghe! Cút hết ra ngoài! Tất cả cút ra ngoài cho ta!"
Chu Dự vẫn muốn tiến lên: "Diêm Thư, ta..."
"Huynh cũng cút luôn!"
Thẩm Hoài Dật định nói gì đó, nhưng bị ta lườm cho một cái cháy mặt nên đành im bặt.
Cha ta vội vàng đứng dậy hòa giải: "Cái đó... mấy vị hiền điệt, hôm nay Thư nhi vừa mới khôi phục thân phận, tâm tình không ổn định, hay là để hôm khác chúng ta lại đàm đạo? Hôm khác nhé, hôm khác nhé!"
Ông vừa đẩy vừa mời, cuối cùng cũng tống khứ được ba cái tên rắc rối đó ra khỏi đại môn. Thế giới cuối cùng cũng được thanh tịnh rồi.

