Menu

📖 CHƯƠNG 1

~6 phút đọc1.294 từ1/6 chương

Sau khi hứa hôn với người của phủ Trấn Quốc công, ta đã trở thành trò cười cho cả kinh thành.

"Kẻ vô dụng gả cho tên ăn chơi lêu lổng bị hủy dung, đúng là trời sinh một cặp!"

Nhưng sau này, hắn bắt quả tang ta đang vẽ tranh thay cho đích tỷ, phô bày tài nghệ hội họa tuyệt đỉnh.

"Kẻ vô dụng sao? Hửm?"

Ta không cam lòng. Đêm tân hôn, ta tháo chiếc mặt nạ bạc của hắn xuống, ép dồn hắn vào trước giường cưới.

"Tên ăn chơi lêu lổng bị hủy dung ư..."

Lau khóe miệng, ta cũng học theo dáng điệu của hắn:

"Hửm?"

"Hay! Quả nhiên là đệ nhất tài nữ kinh thành Lâm Ức An! Bức tranh này thật sự quá tuyệt diệu!"

Sau khi đích tỷ của ta dâng bức tranh "Xuân Nhật" trong tay lên cho Trưởng công chúa, tiếng khen ngợi vang lên khắp bốn phía. Đám đông vây quanh tỷ ấy rạng rỡ chói lóa, giống như đang vây quanh một con chim công tuyệt mỹ.

Tỷ ấy cười thật trong trẻo, hướng về phía Trưởng công chúa trên đài cao khẽ cúi lạy.

"Ức An bất tài, xin dâng lên phu nhân một bức họa, chúc phu nhân phúc thọ an khang, vạn phúc kim an."

Ta đứng ở trong góc nhìn tỷ ấy giữa đám đông, đứng sau lưng ta là nha hoàn thiếp thân của Lâm Ức An.

"Đại tiểu thư nói rồi, bài thơ hôm nay lấy được lòng Trưởng công chúa, đều nhờ công của nhị tiểu thư. Về phủ nhất định sẽ thưởng cho nhị tiểu thư và Vân di nương vài món ngon, không để nhị tiểu thư phải chịu đói."

Trong tay ta vẫn còn nắm vài tờ giấy nháp vẽ ngoằn ngoèo, trên đó chính là những câu thơ mà Lâm Ức An vừa mới ngâm.

"Đa tạ đại tỷ."

Ta vò mấy tờ giấy nháp thành một cục, thấp giọng đáp lời nha hoàn.

Lâm Ức An là đích nữ của phủ Thái sư, cũng là đệ nhất tài nữ nức tiếng khắp kinh thành.

Mọi người khi nhắc đến tỷ ấy, luôn khen phủ Thái sư khéo dạy con, nuôi dưỡng ra đích trưởng nữ Lâm Ức An tài mạo song toàn, đặc biệt giỏi hội họa.

Còn thân là thứ muội của Lâm Ức An, ta lại mang danh là kẻ vô dụng.

Chỉ vì cầm kỳ thi họa ta đều không bằng đại tỷ, trong các buổi yến tiệc cũng vô cùng vụng về, sống sượng chẳng khác nào con gái nhà nhỏ hèn kém.

Thực ra chỉ có ta biết, những bức họa làm nên danh tiếng khắp kinh thành của Lâm Ức An, đều là do ta vẽ thay tỷ ấy.

Thuở nhỏ, sau khi ta vẽ xong bức họa vịnh cảnh xuân đầu tiên, Lâm Ức An đã dẫn người xông vào viện tử mà ta và di nương đang ở.

Tỷ ấy hất tung bộ ấm trà trên bàn, lại sai người hầu đè ta và di nương quỳ xuống đống mảnh sứ vỡ.

Những mảnh sứ trắng cắm ngập vào đầu gối ta, m.á.u chảy đầm đìa.

Ta nuốt không trôi cục tức này, mặc kệ di nương can ngăn, chạy đi mách với phụ thân.

Thế nhưng Lâm Ức An lại đem bức tranh của ta giao cho tiên sinh, tiên sinh hết lời khen ngợi, danh xưng "tài nữ" của Lâm Ức An cứ thế vang danh khắp kinh thành.

Phụ thân vốn đang tức giận, nghe người hầu bẩm báo lại thì nheo mắt.

"Trẻ con nô đùa, Ức Ninh sao lại kiêu ngạo, ngang ngược như vậy? Vân di nương, ngươi dạy dỗ nha đầu này kiểu gì thế?"

"Là lỗi của Vân nhi, lão gia đừng trách phạt Ức Ninh, đều là lỗi của Vân nhi..."

Di nương dập đầu xuống đất kêu bôm bốp.

"Lâm Ức Ninh, ngươi tốt nhất nên nhìn rõ thân phận của mình đi, một thứ hèn mạt do di nương sinh ra, có tư cách gì mà đòi tranh giành với ta?"

Ta quỳ trên mặt đất, đối diện với Lâm Ức An đang vênh váo tự đắc, cảm thấy cơn đau trên đầu gối gần như làm ta không thở nổi.

Kể từ đó, tranh của ta, đều trở thành tranh của Lâm Ức An.

Biết làm sao được đây? Ta vẫn phải sống tiếp thôi.

"Nghe nói vài ngày nữa, Trưởng công chúa sẽ tổ chức một buổi thưởng hoa ở biệt viện, e là muốn để công tử, tiểu thư trẻ tuổi của các phủ xem mắt nhau đấy."

Động tác thêu thùa trên tay di nương không hề dừng lại, đột nhiên nói một câu như vậy.

"Vâng.”

Ta thuận miệng đáp, tiếp tục cúi đầu giúp di nương gỡ rối mấy sợi tơ.

"Đại tỷ của con đương nhiên là không cần lo lắng, chỉ là không biết hôn sự của con sẽ ra sao... Phu nhân chắc chắn là không thể trông cậy được rồi, phụ thân con lại... Ôi, Ức Ninh, là di nương có lỗi với con..."

"Di nương, người đừng nói gở."

Miệng ta thì an ủi di nương, nhưng trong đầu lại đang nhanh chóng tính toán.

Di nương nói đúng, phụ thân lạnh nhạt, phu nhân từ trước đến nay chưa từng cho đám di nương trong phủ sống yên ổn ngày nào.

Di nương lại là người có tính tình yếu đuối, bị chèn ép bao nhiêu năm cũng không dám phản kháng, chỉ luôn miệng khuyên ta nhẫn nhịn.

Ta thân là thứ nữ duy nhất còn sống sót trong phủ, hôn sự tương lai quả thực không thể trông cậy vào ai.

Cũng may Tống gia công tử của nhà Thông phán Kinh phủ có giao tình tốt với ta từ thuở nhỏ. Nhà hắn tuy không làm quan lớn, nhưng hậu viện gia đình yên tĩnh, bản thân hắn cũng tốt, thiết nghĩ nếu gả qua đó, sẽ không phải chịu tủi thân gì.

Có lẽ ta có thể tự mình đ.á.n.h cược một phen, những ngày tháng tương lai này cũng coi như có chút hy vọng.

Có lẽ Lâm Ức An cảm thấy mang ta theo thì chắc ăn hơn, nên ta chẳng tốn mấy công sức đã xin được phu nhân đồng ý cho cùng đi dự yến tiệc ngắm hoa.

Trên xe ngựa, mặt Lâm Ức An ửng hồng, tâm trạng rất tốt.

"Lâm Ức Ninh, những thứ bảo ngươi chuẩn bị đã xong hết chưa?"

Tỷ ấy đang nói đến bức tranh "Trăm hoa đua sắc" cần ta vẽ giúp.

Lâm Ức An đêm qua tối mịt mới sai nha hoàn tới báo cho ta, vì bức tranh này mà ta gần như thức trắng cả đêm.

Ta gật đầu, không nói gì.

Lâm Ức An hài lòng nhếch mép: "Thế còn tạm được. Lâm Ức Ninh, ngươi tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút. Mẫu thân nói rồi, đợi ta gả vào nhà quyền quý, tự nhiên sẽ tìm cho ngươi một mối hôn sự tốt."

Chợp mắt một lát, xe đã đến cổng biệt viện tổ chức yến tiệc ngắm hoa.

Vừa xuống xe ngựa, đã thấy trước cổng phủ tụ tập rất đông người, nhưng lại không ai đi vào.

Một lát sau, gã sai vặt tới bẩm báo. Hóa ra là Thế tử phủ Trấn Quốc công Phó Vân Nghị đã ra lệnh, trong buổi tiệc ngắm hoa lần này, nếu hắn chưa vào, gia quyến của những quan viên có chức vụ thấp hơn hắn đều không được phép vào. Đúng là ra oai quá mức.

Home
Sau