📖 CHƯƠNG 6
Phó Vân Nghị cau mày, không nói gì, lại đưa tay tháo chiếc mặt nạ bạc trên mặt xuống.
Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy khuôn mặt dưới lớp mặt nạ của hắn, có một vết sẹo từ vị trí tai, kéo xéo đến tận khóe mắt.
Thực ra cũng không đáng sợ như lời đồn, độ sâu của vết thương thậm chí cũng không sâu như trong tưởng tượng.
"Đoán xem, vết thương này do đâu mà có?" Hắn nhìn ta, thần sắc bình tĩnh, trong ánh mắt lại lộ ra một tia giễu cợt, "Gợi ý cho ngươi nhé, cũng chính là những chuyện dơ bẩn đó."
Ta rũ mắt, hắn có họ hàng với hoàng tộc, phủ Trấn Quốc công lại có uy vọng rất lớn trong quân đội, hắn mang danh kẻ ăn chơi lêu lổng, chẳng qua cũng chỉ vì muốn giữ bình an cho gia tộc.
Vậy thì vết sẹo này...
"Là ngươi... tự rạch sao?"
"Bản triều có quy định, người trên mặt có vết sẹo không được làm Hoàng đế. Lão Hoàng đế tính tình đa nghi, từ năm sáu tuổi ta đã biết chuyện này rồi."
Hắn bình tĩnh nói ra câu này, nét mặt không hề thay đổi, trong lòng ta lại giống như bị dao đâm một cái, đau đến mức nghẹt thở.
Sáu tuổi ư... Lúc đó hắn mới sáu tuổi...
"Không nói chuyện này nữa, đi thôi."
Hắn một lần nữa đeo mặt nạ lên, nắm lấy tay ta chuẩn bị quay lại yến tiệc.
"Không ảnh hưởng đâu.”
Ta nói.
Phó Vân Nghị nhướng mày, ra hiệu cho ta nói tiếp.
"Không sao đâu, di nương của ta từng nói, con người quan trọng ở tấm lòng, khuôn mặt cũng chỉ là lớp vỏ ngoài mà thôi, huống hồ, vết sẹo nhỏ này..."
"Cái gì?"
"Không ảnh hưởng đến vẻ tuấn tú của ngươi...”
Ta càng nói càng thấy ngượng ngùng, giọng lí nhí như muỗi kêu.
Phó Vân Nghị đột ngột quay người lại, miệng ngoác đến tận mang tai, cười rạng rỡ như một đứa trẻ.
"Ngươi nói gì cơ? Ức Ninh, ta nghe không rõ, ngươi nói lại lần nữa đi, nói lại lần nữa mà!"
Thấy ta không lên tiếng, hắn cuống quýt giậm chân, giọng nói còn mang theo chút nũng nịu.
Hóa ra hắn còn biết làm nũng như vậy sao...
"Không ảnh hưởng đến vẻ tuấn tú của Thế tử!" Ta lớn tiếng, lặp lại rõ ràng từng chữ một.
"Ức Ninh, cảm ơn nàng."
Đôi mắt Phó Vân Nghị sáng lấp lánh như vì sao, hắn nắm chặt tay ta, ngay cả bước chân bước đi cũng trở nên nhẹ nhàng hoạt bát hơn rất nhiều.
"Đi thôi, quay về nào, đại tài nữ của ta. Tiếp theo đây chính là lúc để nàng thể hiện rồi."
Quay lại yến tiệc, vừa mới ngồi xuống, Phó Vân Nghị liền hành lễ với Trưởng công chúa.
"Hoàng cô mẫu, hôn sự của điệt nhi sắp tới, nghĩ đến mối hôn sự này cũng nhờ có cô mẫu thành toàn, nên điệt nhi và nhị tiểu thư Lâm gia cùng nhau chuẩn bị một món hạ lễ dâng lên người."
Trưởng công chúa cười tít cả mắt, người hiền từ nhìn sang ta.
"Vậy sao? Ức Ninh à, hai đứa chuẩn bị thứ gì thế? Mau lấy ra cho bổn cung xem thử nào."
Ta hành lễ, sau đó lấy ra một bức tranh "Thu Nhật Bách Cúc" được đóng khung vô cùng tinh xảo.
Bốn phía lập tức vang lên tiếng xì xào bàn tán.
"Cái này... sao lại giống với bức 'Trăm hoa đua sắc' của Lâm đại tiểu thư trước đó như vậy?"
"Lâm đại tiểu thư xưa nay là tài nữ, còn nhị tiểu thư trước giờ luôn mang danh vô dụng. Ta thấy có lẽ nhị tiểu thư không biết vẽ nên đã lén sao chép của đại tỷ rồi?"
"Nhưng gần đây chẳng phải có tin đồn sao? Nói rằng Lâm đại tiểu thư căn bản không hề biết vẽ, những bức tranh đó cũng là nhờ người khác vẽ thay..."
"Hả? Lẽ nào chính là nhờ nhị tiểu thư vẽ giúp sao?"
Trưởng công chúa nghe những lời xì xào này, nụ cười trên mặt vẫn không hề thay đổi.
Đợi tiếng bàn tán bay xa một lúc, mới chậm rãi lên tiếng.
"Ức Ninh là một cô nương tốt, những bức tranh trước đây bổn cung cũng rất thích. Tiếc là già rồi mắt mũi kém cỏi, lại nhận nhầm lâu như vậy.
"Ức Ninh à, Tây thiên điện của bổn cung vẫn còn thiếu một bức tranh treo, hôm nay đành mặt dày, xin ngươi thêm một bức nữa vậy."
Đây chính là lời xác nhận của Trưởng công chúa, những bức tranh Lâm Ức An dâng lên trước kia, đều là do một tay ta vẽ.
Lâm Ức An, cái danh tiếng tốt đẹp này để cho tỷ dùng bao năm qua, cũng đến lúc phải trả lại cho ta rồi.
Ta nhìn sang Phó Vân Nghị, hắn nở nụ cười với ta, ra hiệu ta mau đáp lễ Trưởng công chúa.
Thế là ta xoay người, cúi lạy Trưởng công chúa một cái thật sâu.
"Ức Ninh tạ ơn Trưởng công chúa hậu ái."
Mà đúng lúc này, một nha hoàn lảo đảo xông thẳng vào chính sảnh yến tiệc, vừa chạy vừa la hét.
"Lâm tiểu thư, Lâm tiểu thư ở hậu viện..."
Mọi người lúc này mới phát hiện Lâm Ức An không hề có mặt trong bữa tiệc.
"Không được làm càn, có lời gì thì bẩm báo."
Nữ quan hầu cận của Trưởng công chúa quát lớn chặn lại tên tỳ nữ đang hoảng loạn kia.
"Bẩm cô cô, Lâm đại tiểu thư vừa mới làm bẩn y phục, liền theo nô tỳ đến hậu viện thay rửa. Nhưng nô tỳ đợi ở ngoài cửa hồi lâu, cũng không thấy Lâm tiểu thư bước ra, lo lắng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, bèn đẩy cửa vào xem, ai ngờ... ai ngờ..."
"Ai ngờ cái gì?"
"Lâm tiểu thư và một tên thị vệ..."
Ta và Phó Vân Nghị nhìn nhau một cái. Trò hay đến rồi.
Trưởng công chúa dẫn theo đám đông chạy đến hậu viện, tới chính căn phòng Lâm Ức An thay y phục.
Cửa phòng khép hờ, dường như vẫn còn in đậm sự hoảng loạn của tỳ nữ vừa đẩy cửa lúc nãy.
Mọi người đều dừng bước ở trước cửa, chỉ có Lâm phu nhân là lảo đảo xông thẳng vào trong.
Tiếp đó bà ta thét lên một tiếng thất thanh. Đám đông cũng sốt ruột, mặc kệ tất cả mà ùa vào.
Đập vào mắt đầu tiên là Lâm phu nhân đang ngã bệt trên mặt đất, nhìn sâu vào trong nữa, hai kẻ quần áo xộc xệch nằm trên giường, chính là Lâm Ức An và một gã nam nhân.
Ta bước lên một bước, đi đến trước mặt Trưởng công chúa, hành lễ.
"Trưởng công chúa, chuyện riêng tư của đại tỷ không tiện để người ngoài nhìn thấy. Mong công chúa đưa các vị phu nhân và tiểu thư ra tiền sảnh trước, để mẫu thân và đại tỷ có thời gian chỉnh đốn lại đôi chút."
Trưởng công chúa gật đầu, liền dẫn theo nữ quyến các nhà rời đi.
"Đồ tiện nhân nhà ngươi! Ngươi lại dám giăng bẫy hãm hại đại tỷ ngươi sao!" Lâm đại phu nhân ngã ngồi trên mặt đất hung hăng trừng mắt nhìn ta, hệt như muốn dùng đôi mắt để đâm xuyên qua ta. "Danh tiết của đại tỷ ngươi bị hủy hoại rồi, đó là đại tỷ của ngươi đấy!"
Ta suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng, cái thói tiêu chuẩn kép này cũng thể hiện rõ ràng quá rồi đấy.
"Lúc các người giăng bẫy hãm hại ta, có từng nghĩ Lâm Ức An là đại tỷ của ta không?"
Nói xong, ta cảm thấy cả người mệt mỏi rã rời, xoay người bước ra khỏi căn phòng ngổn ngang đó.
Ở ngoài cửa, là Phó Vân Nghị đang mặc trường bào màu đỏ.
Hắn đưa tay ra, ta vội vã bước nhanh hai bước, nắm lấy tay hắn.
Bàn tay hắn khô ráo lại ấm áp, bao trọn lấy những đầu ngón tay hơi lạnh của ta.
"Phó Vân Nghị, đa tạ."
"Hỉ phục thêu đến đâu rồi?"
"Hửm?"
"Nếu muốn tạ ơn ta, thì gả qua đây sớm một chút đi."
"Được."
Về sau này, rất lâu rất lâu sau này, vào một ngày rất lâu sau khi ta đã trở thành Thế tử phi.
Thị vệ thiếp thân của Phó Vân Nghị kể cho ta nghe, vào những năm tháng tuổi thơ mà ta đã chẳng còn nhớ rõ.
Phó Vân Nghị khi ấy vừa mới bị thương trên mặt. Tuy hiểu rõ khuôn mặt này bắt buộc phải bị thương, nhưng hắn cũng không có cách nào đối diện với từng đứa trẻ cứ gọi hắn là "quái vật".
Đúng lúc "quái vật" nhỏ đang trốn trong góc rơi nước mắt, có một bé gái đã đưa cho hắn một viên kẹo.
Cô bé ấy tuổi còn nhỏ hơn cả hắn, trong ánh mắt cũng mang theo chút sợ hãi, nhưng lại dũng cảm đưa viên kẹo trong tay cho hắn.
Sau khi hắn nhận lấy viên kẹo, bé gái kia quay đầu bỏ chạy, chạy được hai bước lại ngoảnh đầu lại, cười thật tươi với Phó Vân Nghị.
"Không sao đâu, di nương từng nói, con người quan trọng ở tấm lòng, khuôn mặt cũng chỉ là lớp vỏ ngoài mà thôi.
"Bọn họ bắt nạt ngươi, ngươi cứ đ.á.n.h trả lại! Ta cũng có thể giúp ngươi đ.á.n.h bọn họ!"
Lúc đó hắn phái người đi nghe ngóng hồi lâu, mới biết được cô bé này là nhị tiểu thư của Lâm gia phủ Thái sư.
Tuy là nhị tiểu thư, nhưng lại sống rất cực khổ. Lâm phu nhân không có lòng bao dung, dù cho các nàng đã nhẫn nhịn đủ đường, nhưng vẫn bị hành hạ đến mức sống những tháng ngày vô cùng gian nan.
Lúc ấy hắn liền nghĩ, hắn nhất định phải cưới nàng, để nàng không còn bị người ta ức hiếp ở chốn hậu viện nữa.
Sau này hắn thấy nàng tự mình đi tìm Tống công tử, trong lòng liền sinh khí. Nàng rõ ràng xứng đáng với một nam nhân tốt hơn, cớ sao lại phải chịu uất ức gả cho cái tên Tống công tử chẳng có chút cốt khí nào kia.
Sau này nữa, nàng bực dọc nói với hắn: "Hay là ngài cưới ta đi?"
Hắn thừa biết đó là lời nói trong lúc tức giận, nhưng cũng cảm thấy rất đỗi vui vẻ. Ở trong lòng, hắn đã lặng lẽ trả lời nàng:
"Được thôi, ta cưới nàng."
<Hoàn>

