Menu

📖 CHƯƠNG 4

~6 phút đọc1.228 từ4/6 chương

Về đến Lâm phủ, còn chưa kịp quay lại viện tử của ta, đã bị gọi tới đại sảnh.

Phụ thân và phu nhân ngồi ở ghế chủ vị, Lâm Ức An đứng bên cạnh phu nhân không ngừng lau nước mắt, di nương quỳ gối ở chính giữa.

"Quỳ xuống!"

Nhìn thấy ta bước vào chính sảnh, sắc mặt phụ thân tái mét, "chát" một tiếng đập mạnh chén trà xuống bàn.

"Phụ thân, Ức Ninh muội muội không màng danh tiếng, cũng không biết làm sao lại dính líu đến tên Phó Vân Nghị kia, ta chẳng qua chỉ dặn dò muội muội phải coi trọng danh tiết, liền bị tên Phó Vân Nghị đó sỉ nhục ngay trước mặt bao người... hu hu hu..."

Lời này của Lâm Ức An thật sự ác độc, rõ ràng là vu khống ta chủ động câu dẫn Phó Vân Nghị.

"Lão gia! Ức Ninh ở nhà từ trước đến nay luôn vô cùng giữ lễ, không dám có bất kỳ hành vi vượt quá khuôn phép nào, tuyệt đối không có chuyện dính líu đến nam nhân bên ngoài đâu!"

Di nương quỳ trên mặt đất, dập đầu kêu bôm bốp.

"Có lẽ là Phó Vân Nghị kia đã hiểu lầm hành động nào đó của Ức Ninh rồi. Ức Ninh, ngươi nói thật với mẫu thân, mẫu thân nhất định sẽ xin lão gia phạt nhẹ cho ngươi."

Không hổ là phu nhân, lời này ngoài mặt nghe vô cùng hòa ái, nhưng thực chất là đang cắn răng ấn định chuyện ta câu dẫn Phó Vân Nghị ở bên ngoài.

"Câm miệng! Nghịch tử nhà ngươi, quỳ xuống cho ta!"

Phụ thân ném thẳng chén trà xuống đất, mảnh vỡ văng tung tóe.

Trong lòng ta cảm thấy vô cùng nực cười. Ta khom người đỡ di nương đang phủ phục trên mặt đất dậy, sau đó quay đầu nhìn phụ thân và phu nhân ngồi ở ghế trên.

"Phụ thân lăn lộn chốn quan trường bao năm nay, không thể nào trong lòng không tự hiểu.

"Uy danh của Trấn Quốc công vang dội bốn phương, thánh thượng vốn đã sinh lòng nghi kỵ. Hôn sự của Phó Vân Nghị bây giờ, dĩ nhiên phải tìm một nữ tử có gia thế cao, nhưng thân phận thấp kém.

"Phụ thân trong lòng sáng tỏ, lại tức giận đến mức này, thậm chí còn đập vỡ cả chén trà.

"Rốt cuộc là người đang tức giận vì đích nữ bảo bối của mình phải chịu tủi thân, hay là cảm thấy thân phận ta thấp kém, không xứng với mối hôn ước tốt như vậy?

"Giống như người thừa biết, đa số tranh của Lâm Ức An đều do một tay ta vẽ ra, nhưng người vẫn sẵn lòng che đậy cho nàng ta, để ta mang danh kẻ vô dụng, làm đá lót đường cho đích nữ của người.

"Phụ thân, bao năm qua ta cam chịu cắn răng không nói tiếng nào, chẳng qua là muốn ngày tháng của ta và di nương dễ thở hơn một chút.

"Chỉ tiếc người trong cái viện này, toàn là lũ sói lang không có trái tim.

"Ngày sau nữ nhi gả đi, liền đoạn tuyệt luôn tình m.á.u mủ này, đỡ mất công về nhà, lại chọc cho phụ thân không vui.

"Cũng đỡ mất công, nữ nhi còn phải về nhà, nhìn sắc mặt của người và phu nhân.

"Ta sẽ thấy buồn nôn."

"Chát——" Phụ thân vung tay tát thẳng vào mặt ta, ta lảo đảo ngã gục xuống đất, dòng m.á.u đỏ tươi từ khóe miệng chầm chậm rỉ ra.

Phu nhân và Lâm Ức An bị dọa cho nín bặt.

Di nương thét lên một tiếng rồi ngất lịm đi.

"Nghịch tử! Nghịch tử! Sao ta lại nuôi ra một đứa nghịch tử thế này! Cút đến từ đường quỳ phạt cho ta! Không có lệnh của ta, không ai được phép cho nó ăn uống! Bao giờ nghĩ thông suốt rồi mới được vác mặt ra đây!"

Buổi chiều ngày thứ ba ta quỳ phạt trong từ đường, Phó Vân Nghị đến.

Ta được nha hoàn dìu ra ngoài, trang điểm qua loa một chút, liền bị đưa đến chính sảnh.

Phó Vân Nghị mặc y phục màu tím sẫm, vẫn đeo chiếc mặt nạ bạc tinh xảo đó.

Hắn ngồi lười biếng trên ghế, ngón tay thon dài nắm lấy chén sứ trắng muốt.

Nhìn bộ dạng lảo đảo mệt mỏi được nha hoàn dìu tới của ta, Phó Vân Nghị đứng dậy kéo ta đi thẳng ra khỏi sảnh.

Hắn không thèm để ý một chút nào đến phụ thân và phu nhân mặt đang tức tối đỏ gay ở phía sau.

Hắn dắt ta tìm một góc đình nghỉ mát, từ trong ngực áo móc ra một cái bọc.

Mở ra, bên trong là một gói điểm tâm trông rất ngon mắt, cùng một bầu rượu Tuyết Hoa.

"Ăn chút đi, vẫn còn nóng đấy."

Ta chẳng màng khách sáo với hắn, cắm đầu cắm cổ ăn. Gần ba ngày không được hạt cơm nào vào bụng, lúc này ta đã đói đến hoa mắt chóng mặt.

Đợi đến khi lấy lại được chút sức lực, ta ngẩng đầu nhìn Phó Vân Nghị.

"Thế tử."

Hắn nhướng mày.

"Những bức tranh đó của Lâm Ức An, đều là ta vẽ thay nàng ta."

"Ta biết."

Lần này đến lượt ta nhướng mày, ta cứ tưởng chuyện này Lâm gia che giấu kín kẽ đến mức giọt nước không lọt, hắn làm sao mà biết được?

"Ta cũng phải có nguồn tin tức của riêng mình chứ.”

Phó Vân Nghị thấy vẻ mặt ta đầy nghi hoặc, liền buông một câu giải thích lấp lửng.

Đúng rồi, hắn dù sao cũng là Thế tử của phủ Trấn Quốc công, dĩ nhiên phải có tai mắt thế lực của riêng mình.

E là trong phủ Thái sư cũng có người của hắn, nếu không sao hắn có thể biết chuyện ta bị phạt quỳ ở từ đường, ba ngày chưa có giọt nước hạt cơm nào vào bụng, để rồi vội vàng chạy đến đây.

"Ta không muốn tiếp tục làm kẻ vô dụng nữa.”

Ta nhấp một ngụm rượu Tuyết Hoa, hương vị thanh mát ngọt ngào nháy mắt lan tỏa trong khoang miệng.

Nghe ta nói câu này, Phó Vân Nghị có vẻ rất vui. Đôi mắt lộ ra bên ngoài lớp mặt nạ tràn ngập ý cười, không phải kiểu cười lười biếng mà lạnh nhạt như thường ngày.

Hắn cười thật ấm áp, lại mang theo chút ranh mãnh, hệt như một con mèo đã trút bỏ lớp phòng bị.

"Được, ta giúp nàng," hắn nói.

"Đúng rồi, vài ngày nữa sính lễ sẽ được mang tới cửa, nàng cứ ngoan ngoãn ở trong phòng thêu hỉ phục đi, đừng để kim đâm vào tay đấy."

Trước khi rời đi, hắn khẽ vò vò phần tóc mái lòa xòa trước trán ta, để lại một câu dặn dò như vậy.

Ta ngẩng đầu nhìn chiếc mặt nạ bạc của hắn, cùng với ý cười đong đầy trong đôi mắt dưới lớp mặt nạ ấy.

Bỗng nhiên hai má đỏ ửng.

Tên này, thật là xấu xa.

HomeTrước
Sau