Menu

📖 CHƯƠNG 8

~7 phút đọc1.391 từ7/21 chương

"Nhà cô đã nhận tiền dẫn cưới của tôi, đám cưới cũng tổ chức xong xuôi rồi, thế mà cô dám bỏ trốn như thế à..."

Mắt thấy gã đàn ông định lao vào Khương Mộ Ngưng, Cố Cảnh Sâm nhanh tay lẹ mắt khống chế hắn lại: "Dừng tay!"

"Anh muốn làm gì? Muốn đánh người hả?"

"Đau đau đau!"

Tôn Anh Kiệt liếc nhìn Cố Cảnh Sâm, nhanh chóng nhận ra người trước mặt không dễ dây vào, lập tức ngoan ngoãn hơn hẳn.

Nghe những lời gã vừa nói, Cố Cảnh Sâm cũng lờ mờ đoán ra được sự tình.

Anh nhíu mày nhìn Khương Mộ Ngưng: "Mộ Ngưng, anh ta là chồng em sao?"

Khương Mộ Ngưng liếc nhìn Tôn Anh Kiệt, đỏ hoe mắt quay đi: "Cảnh Sâm... em không muốn gả cho anh ta."

Cô ta vừa tủi thân vừa bất lực nói: "Là bố mẹ em, thấy em lớn tuổi rồi nên họ ép em..."

Tôn Anh Kiệt cười khẩy: "Khương Mộ Ngưng, cô bớt diễn đi."

"Trước đây tôi bị cái vẻ yếu đuối cần che chở này của cô lừa gạt, lúc yêu nhau thì cô trăm nghe nghìn thuận, giờ cô lại bảo cô vốn không muốn gả cho tôi? Cô nghĩ nói ra thì có ai tin không?"

Nói đoạn, Tôn Anh Kiệt quay sang nhìn Cố Cảnh Sâm: "Cố Cảnh Sâm, Đoàn trưởng Cố phải không?"

"Khương Mộ Ngưng từng nói với tôi, cô ấy không muốn tiếp tục chịu khổ ở quân khu với anh. Nhưng thời gian trước không biết cô ấy nghe ở đâu tin anh lên chức Đoàn trưởng, thế là đùng đùng bỏ nhà đi. Tôi tìm cô ấy vất vả bao lâu nay, hóa ra là cô ấy chạy đến tìm anh..."

Ánh mắt Cố Cảnh Sâm găm chặt vào khuôn mặt Khương Mộ Ngưng, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nhỏ nhặt nào của cô ta.

"Tôn Anh Kiệt, anh đừng nói nữa."

Thấy Tôn Anh Kiệt rũ sạch mọi chuyện ra, Khương Mộ Ngưng cúi gằm mặt xuống.

Tôn Anh Kiệt lôi từ trong cái túi vải đeo trên người ra hai cuốn giấy chứng nhận kết hôn.

"Đoàn trưởng Cố, đây là giấy đăng ký kết hôn của chúng tôi, anh cứ xem cho kỹ."

Cố Cảnh Sâm nhận lấy, lật cuốn sổ nhỏ ra. Bên trên dán ảnh chụp chung của Khương Mộ Ngưng và Tôn Anh Kiệt.

Trong ảnh, Khương Mộ Ngưng tết hai bím tóc đuôi sam, cười tươi rạng rỡ, chẳng thấy một chút nào gọi là "không tình nguyện".

Giờ phút này, hai chữ "không muốn" mà Khương Mộ Ngưng vừa thốt ra trở thành một trò cười châm biếm.

Nhìn sắc mặt Cố Cảnh Sâm ngày càng khó coi, Khương Mộ Ngưng nằm trên giường bệnh bắt đầu cuống lên.

Cô ta bất chấp vết thương ở chân, chồm người dậy định giằng lấy tờ giấy kết hôn trên tay anh: "Cảnh Sâm... em có thể giải thích."

Cố Cảnh Sâm trả lại giấy kết hôn cho Tôn Anh Kiệt: "Em không cần giải thích với tôi."

"Có giải thích thì hãy giải thích với chồng của em ấy."

"Còn nữa, chuyện nhà em rốt cuộc là như thế nào cũng không liên quan đến tôi, tôi sẽ không can thiệp."

"Tôi còn có việc, đi trước đây."

Khương Mộ Ngưng nhìn bóng lưng anh quay đi, vội vã gọi với theo: "Cảnh Sâm..."

Nhưng lần này, Cố Cảnh Sâm không hề ngoảnh lại.

Vừa đi khỏi bệnh viện không xa, Cố Cảnh Sâm chạm mặt Chu Thành.

Thấy Cố Cảnh Sâm, Chu Thành sải bước tiến lên chào hỏi:

"Đoàn trưởng, chẳng phải cậu đang ở bệnh viện chăm sóc Mộ Ngưng sao? Sao lại ra đây rồi?"

"Mà Mộ Ngưng đúng là không thể thiếu người bên cạnh được, vết thương cũ chưa lành đã lại bị nặng hơn rồi."

Cố Cảnh Sâm không trả lời, ánh mắt rơi xuống túi đồ ăn trên tay anh ta: "Cậu mua cho cô ấy à? Định mang vào đó sao?"

Chu Thành gật đầu: "Đây là bánh nướng Tiệm Đức Ký vừa ra lò, nhân đậu đỏ đấy, chắc cô ấy sẽ thích."

Nói rồi Chu Thành như nghĩ ra gì đó, dúi túi đồ vào tay Cố Cảnh Sâm.

"Cảnh Sâm, hay là cậu mang vào đi, chắc chắn cô ấy muốn gặp cậu hơn đấy."

"Theo tôi thấy, tuy cảnh sát Lâm cũng giỏi giang, nhưng Mộ Ngưng mới là người hợp với cậu hơn."

"Rõ ràng lúc ở bên cô ấy cậu thoải mái hơn, cũng vui vẻ hơn nhiều..."

Lời của Chu Thành chưa dứt đã bị Cố Cảnh Sâm sa sầm mặt ngắt lời: "Chu Thành, sau này đừng nói những lời như thế nữa."

"Tôi đã kết hôn rồi!"

Chu Thành lầm bầm một câu: "Kết hôn rồi thì cũng có thể ly hôn mà..."

Câu nói này như giẫm phải đuôi của Cố Cảnh Sâm, sắc mặt anh tối sầm lại.

Cố Cảnh Sâm ném cho anh ta một ánh mắt sắc lẹm khiến Chu Thành không dám ho he thêm nửa lời.

"Nếu cậu rảnh rỗi thế thì về tập luyện thêm đi."

Chu Thành lảng tránh ánh mắt anh: "Thôi tôi mang đồ ăn vào cho Mộ Ngưng đây, tiện thể xem vết thương của cô ấy thế nào rồi."

Nói xong, Chu Thành quay người chạy biến vào bệnh viện, Cố Cảnh Sâm muốn gọi lại cũng không kịp.

Trên đường về quân khu, Cố Cảnh Sâm không kìm được mà nhớ lại những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này.

Chu Thành là người ngoài cuộc mà cũng thấy anh ở bên Khương Mộ Ngưng vui vẻ, thoải mái hơn, thậm chí còn thốt ra những lời đó.

Vậy còn Lâm Duyệt Hi?

Thời gian qua, đúng là anh đã lạnh nhạt và phớt lờ cô.

Lâm Duyệt Hi hiểu lầm và giận dỗi cũng là điều dễ hiểu.

Vì câu nói của Chu Thành, khoảnh khắc này, Cố Cảnh Sâm chợt nhớ đến dáng vẻ rơi lệ của Lâm Duyệt Hi, trong lòng bỗng thấy nghèn nghẹn.

Nhớ lại cuộc tranh cãi ở bệnh viện hôm đó, nhớ lại những lời Lâm Duyệt Hi đã nói, Cố Cảnh Sâm bỗng dưng thấy hoảng hốt lạ thường.

Tối hôm đó, lẽ ra xong việc ở đơn vị anh định về nhà. Nhưng rồi nhận được điện thoại từ bệnh viện, anh lại vứt hết mọi thứ ra sau đầu.

Thậm chí còn chẳng nhắn gửi lại Lâm Duyệt Hi một câu nào. Trong lòng Cố Cảnh Sâm dấy lên cảm giác áy náy.

Anh rảo bước nhanh hơn, trở về khu gia thuộc quân đội.

Nhưng vừa mở cửa nhà, anh lập tức cảm thấy có gì đó không ổn.

Trong nhà trống huơ trống hoác, rất nhiều đồ đạc đã biến mất. Nhìn kỹ lại mới phát hiện, những thứ không còn đó đều là đồ của Lâm Duyệt Hi.

Cố Cảnh Sâm bước vào trong, ánh mắt ngay lập tức dán chặt lên mặt bàn.

Mấy món ăn đã nguội lạnh từ bao giờ vẫn còn nguyên, chưa ai động đũa.

Bên cạnh là một tờ đơn ly hôn và một tấm ảnh cưới đã bị hủy hoại.

Dòng chữ Lâm Duyệt Hi để lại đập thẳng vào mắt anh.

"Cố Cảnh Sâm, anh tự do rồi!"

Cố Cảnh Sâm không đưa tay cầm tờ đơn ly hôn lên, mà cứ đứng chôn chân nhìn chằm chằm vào đó rất lâu.

Như thể muốn nhìn thủng một lỗ trên tờ giấy mỏng manh ấy.

Anh tự do rồi?

Thế nào gọi là anh tự do rồi?

Một lát sau, Cố Cảnh Sâm dùng sức đẩy cửa phòng Lâm Duyệt Hi ra. Bên trong đã không còn chút dấu vết sinh hoạt nào.

Giống như... chưa từng có ai sống ở đây vậy.

Quai hàm anh bạnh ra, không khí xung quanh như đông cứng lại, đáng sợ vô cùng.

Lâm Duyệt Hi... thật sự muốn ly hôn với anh sao?

Đúng lúc này, một cấp dưới của Cố Cảnh Sâm chạy tới: "Đoàn trưởng Cố, may quá anh về rồi, lãnh đạo đang tìm anh đấy."

Mười phút sau.

HomeTrước
Sau