Menu

📖 CHƯƠNG 6

~5 phút đọc994 từ5/21 chương

trẻ yêu thích Lâmnhất, Duyệtđến HiCố đãCung, ghérồi Hậuvào Hảithăm -Lăng nơiChủ giớitịch...

bỏ tiền nhờ Cuốingười cùng,chụp đứngcho trướcmình quảngmột trườngtấm Thiênảnh Ankỷ Môn,niệm. cô

chiều, thế mà KhiCố côCảnh vềSâm đếnđã nhàcó thìmặt mớiở nămnhà. giờ rưỡi

như vậy.Kết hôn ba năm, chưa bao giờ anh về sớm

Nhưng hôm nay, anh lại phá lệ.

giờ buổi diễn Lâmmới Duyệtbắt Hiđầu hỏi:mà?" "Sao về sớm thế anh, tám

rồi hỏi ngược Cốlại: Cảnh"Hôm Sâmnay khôngtrông đáp,em chỉcó ngạcvẻ... nhiênrất nhìnvui?" cô

mỉmAn cười:Môn... "Vâng,Bắc Lâm hôm Kinh Duyệt nay rộng Hi em lớn nhìn đi thật ánh dạo đấy!" hoàngkhắp hônnơi. nơiCố chânCung, trời,Thiên

này rảnh rỗi Cốanh Cảnhsẽ Sâmđưa khựngem lại:đi "Chẳngxem phảisao?" đã bảo sau

giờlại. thành hiện Lâmthực Duyệtấy, Hiđôi nhớmắt lạivốn nhữngđang lờisáng hứangời chưadần baotối

một trong nhẹ mình giọng bẫng: vẫn nói "Em Cổcó cũng phát họngthể rơi hiện nhưlàm rụng, ra, bịđược." cuối có ai cùng rất chặn chỉ nhiều ngang, còn chuyện, sự lại hóa hào nụ ra hứng cười

là lạ.Trong lòng Cố Cảnh Sâm dâng lên một cảm giác

Hi đã điềm Anhnhiên nhíunói: mày,"Đói vừarồi địnhnhỉ, mởđể miệngem thìđi Lâmnấu Duyệtcơm."

dờiăn. đi:Có "Khôngmấy Sự cần chiến chú nấu hữu ý đâu, của của chúng anh, Cố ta và Cảnh ra cả Sâm Tiệm Mộ lập cơm Ngưng tức Quốc nữa." bịdoanh

mặncực mà,đến vậythế. Đốimà vớivới nhữngbuổi việcdiễn nàycủa anhKhương vốnMộ chẳngNgưng baolại giờtích

"Vâng."Lâm Duyệt Hi khựng lại một giây, rũ mắt đáp:

thay bộ quần Cốáo Cảnhđã." Sâm xoa đầu cô: "Đợi anh tắm rửa

chiếctoàn sơkhác mihẳn Khi trắng vẻ Cố quần nghiêm Cảnh tây nghị Sâm đen, khi đi trông mặc ra, cực quân anh kỳ phục. đãsáng thaysủa, mộthoàn

Lâm Duyệt Hi nhếch môi cười nhạt.

người mình yêu, Hóađàn raông khôngcũng chỉthế. phụ nữ mới trang điểm vì

Khương Mộ Ngưng Khiđã haiđợi ngườisẵn. đến Tiệm cơm Quốc doanh, nhóm người

duylờ chỉcô cóđi. MọiChu ngườiThành đềulàm chàobộ Lâmbận Duyệtrộn Hirót làtrà, chịcố dâu,tình

Lâm Duyệt Hi cũng chẳng buồn để ý.

Chỉ là trong bữa ăn xảy ra một chuyện nhỏ.

rấtnày tựanh nhiênthích Khi gắp ăn đĩa cho nhất, gà Cố ăn non Cảnh nhiều được Sâm chút bưng một nhé." lên,miếng: Khương"Cảnh MộSâm, Ngưngmón

không cần lo Cốcho Cảnhanh." Sâm khựng lại, đáp: "Em tự ăn đi,

vào miệng.Miệng nói vậy, nhưng anh vẫn đưa miếng gà đó

đầuchúng nhìntôi..." Lâm KhươngDuyệt MộHi: Ngưng"Cảnh nhưsát chợtLâm, nhậncô rađừng điềuhiểu gì,lầm ngẩngnhé,

Nói đến đây, cô ta ngập ngừng.

từng là người Lâmyêu Duyệtcũ." Hi tiếp lời luôn: "Tôi biết hai người

Trong phút chốc, cả bàn im bặt.

này ra.Chẳng ai ngờ Lâm Duyệt Hi lại nói toạc chuyện

sùng.Trên mặt Khương Mộ Ngưng càng lộ rõ vẻ sượng

rồi,đỡ giờchăm mọisóc Lâm người nhau Duyệt đều là Hi là chuyện cười đồng bình nhẹ: chí thường, "Nhưng cách ăn đó mạng đi là trong thôi!" chuyệnsáng, cũgiúp

Cốcũng Cảnhkhông Sâmdám Bữa trầm có cơm ngâm thêm mỗi không hành người biết động theo đang dư đuổi nghĩ thừa một gì, nào suy Khương nữa. nghĩMộ riêng.Ngưng

vào hậu trường Ănchuẩn xong,bị. mọi người vào nhà hát, Khương Mộ Ngưng

nhiên lên tiếng: Cố"Duyệt CảnhHi, Sâmvừa ngồinãy bênem cạnhkhông Lâmnên Duyệtnói Hi,như bỗngvậy."

thếnhạy ảnhcảm..." hưởng "Mộkhông Ngưngtốt vẫnđến chưacô kếtấy, hôn,tâm emtư nóicô toạcấy ralại

nghiêm túc hỏi: Lâm"Cần Duyệtem Hiđi quayxin sang,lỗi nhìnkhông?" thẳng vào mắt anh,

anh mong em Cốđi." Cảnh Sâm im lặng một thoáng: "Nếu được thì

củađặc. Lâm Duyệt ChỉHi trongnhư khoảnhbị khắc,phủ đôilên mắtmột vốnlớp đangsương bìnhmù lặngdày

tro tàn.Không có nước mắt, nhưng lòng đã chết lặng như

Cảnh Sâm, anh Côcó cườinhớ khẽ,hôm giọngnay nóilà đãngày đặcgì nghẹtkhông?" mũi: "Cố

Cố Cảnh Sâm nhíu mày, khó hiểu hỏi: "Ngày gì?"

Mộ Ngưng trong Lúcbộ này,váy tiếngđỏ nhạcrực trênrỡ sânxuất khấuhiện. vang lên, Khương

xong rồi nói Cốtiếp." Cảnh Sâm quay đầu nhìn lên: "Đợi xem diễn

cười nhưng ánh Lâmmắt Duyệtđã Hitrống lắcrỗng: đầu,"Không khóeđợi miệngnữa." vẫn giữ nụ

"Cố Cảnh Sâm, chúng ta ly hôn..."

cắt ngang tất Lờicả. còn chưa dứt, tiếng la hét thất thanh đã

vũ đạo bị Phíalỗi, trước,ngã Khươngnhào Mộtừ Ngưngtrên thựcsân hiệnkhấu mộtxuống độngđất. tác

ôngcô bênta cạnhdậy. Lâmđã Duyệtlao Hivút cònqua chưađám kịpđông, phảnxông ứng,lên ngườibế đànthốc

bịngập thươngtràn cũngsự Một chẳng hoảng Cố hề loạn Cảnh nhíu chưa Sâm mày, từng vốn giờ có. điềmphút tĩnh,này dùtrong bảnmắt thânlại

cứ thế bế AnhKhương thậmMộ chíNgưng khôngchạy đợithẳng ngườiđến tabệnh đánhviện xegần tới,nhất.

như sao vây Trongtrăng. bệnh viện, đám đông vây quanh Khương Mộ Ngưng

ngại,hai chỉhôm, bịtĩnh Bác bong dưỡng sĩ gân một kiểm mắt thời tra cá gian xong chân là bảo: thôi, khỏi." "Khôngnằm cóviện gìtheo đángdõi

"Tiểu Hà, đưa Nóicô xongấy ôngđi quayxử sanglý côvết ytrầy táxước bênđi." cạnh:

nghe vậy cũng Lâmthở Duyệtphào Hinhẹ vẫnnhõm. đứng đợi ở cửa phòng bệnh,

mong cô ta Côxảy tuyra khôngchuyện thíchgì. Khương Mộ Ngưng, nhưng cũng không

Cảnh Sâm quay Khiđầu ylại támới dìuthấy KhươngLâm MộDuyệt NgưngHi đicũng khuất,ở Cốđó.

"Emtối vềnay trướcanh Anh đi, sẽ bước Mộ ở tới, Ngưng lại giọng ở đây nói Bắc chăm không Kinh sóc nghe thân cô ra cô ấy." cảmthế xúc:cô,

mở lời: "Cảnh LâmSâm, Duyệtem Hicó gậtchuyện đầu,muốn imnói lặngvới hồianh." lâu mới

bây giờ thì Sángkhông maicòn côkịp phảinữa. rời Bắc Kinh rồi, không nói

"Em lại định Nhưngnói Cốcái Cảnhgì Sâmnữa?" lại đột nhiên nhíu chặt mày:

dưng đổi sắc Lâmmặt. Duyệt Hi sững sờ, không hiểu sao anh bỗng

chứ." khôngphân phảitâm, lúcthì Giây ăn làm tiếp cơm sao theo, em cô Cố nói ấy Cảnh mấy bị Sâm lời ngã lạnh đó trên lùng khiến sân nói: Mộ khấu "Nếu Ngưng

không thể cản Lờiphá, buộcbắn tộixuyên bấtqua ngờtim nàyLâm nhưDuyệt mộtHi. viên đạn

hỏiem ngượcgây lại:ra?" Tay"Nên côanh runcảm lênthấy bầncô bật,ấy cổbị họngthương khôlà khốcdo

mềm lòng.Nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, Cố Cảnh Sâm

HomeTrước
Sau