📖 TÂM HƯỚNG DÃ PHONG - CHƯƠNG 6 - HẾT
16
Lương Mục Dã và Thẩm Tư Viễn cùng lúc nhắn tin cho tôi, bảo tôi tới trường xem bọn họ thi đấu bóng rổ, xong rồi đi ăn.
【Hôm nay có trận bóng, đến không?】
【Chị, tới xem em thi đấu đi, hôm nay em xuất phát chính, chắc chắn lấy được danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất.】
Tâm tư của đứa nhóc này, đứa nào đứa nấy cũng nhiều không kém.
Đến sân bóng của trường, người tới xem không ít, mấy hàng ghế đầu đã kín chỗ.
Tôi vừa đứng lại bên lan can, cả em trai và Lương Mục Dã như có thần giao cách cảm, đồng loạt quay đầu nhìn về phía tôi.
Thẩm Tư Viễn vung tay nhảy nhót, giọng cao vút.
“Chị, cuối cùng chị cũng tới rồi, lát nữa xem em thể hiện nhé, nhớ chụp cho em nhiều ảnh đẹp vào.”
Lương Mục Dã đứng bên cạnh, mặc áo bóng rổ số 9 màu đen, cánh tay săn chắc, gân xanh nổi lên nơi cẳng tay.
Khóe môi cậu ấy cong lên nụ cười ngang tàng, ánh mắt dính chặt trên người tôi, lười biếng gọi:
“Đến rồi à.”
Hai đứa nhóc này đều nghĩ là mình gọi tôi tới.
Tôi đứng bên kia lan can, cong mắt cười:
“Cả hai đều cố lên nhé.”
Đáng lẽ là đồng đội sát cánh, lúc này lại biến thành đối thủ cạnh tranh.
Bóng vào tay ai, người đó đều liều mạng phô diễn, trong mắt chỉ có rổ và… tôi trên khán đài.
Tôi suýt bị hai cái tên ấu trĩ này chọc cười.
Biến cố xảy ra vào cuối hiệp hai.
Trung phong đội đối phương cố ý dùng khuỷu tay huých vào eo Thẩm Tư Viễn, còn nhếch môi chế giễu:
“Chúng mày tới đây đánh bóng hay tán gái thế? Con bé kia nhìn cũng được đấy, chân dài eo thon, ngon phết, giới thiệu cho tao đi?”
Thẩm Tư Viễn lập tức nổi nóng, siết chặt nắm đấm định lao lên: “Mày nói lại lần nữa xem!”
Tôi vừa định gọi em trai, Lương Mục Dã đã bước lên chắn trước mặt Thẩm Tư Viễn.
Chàng trai vừa nãy thôi còn cười đùa, lúc này khí chất quanh người đlập tức lạnh xuống, nhíu mày.
Cậu ấy nhìn chằm chằm trung phong kia, giọng trầm thấp lạnh lẽo:
“Ăn nói cho sạch sẽ, xin lỗi.”
“Muốn tao xin lỗi à? Thắng tao rồi nói tiếp, hai thằng rác rưởi.”
Sau khi vào bóng lại, hai người vừa còn đấu khẩu bỗng phối hợp ăn ý.
Thẩm Tư Viễn dẫn bóng đột phá, ánh mắt quét qua, chuyền chính xác sang.
Lương Mục Dã nhận bóng liền ném, cú ba điểm vào rổ không chạm vành.
Tiếng còi kết thúc vang lên, không có gì bất ngờ, bọn họ thắng, còn thắng với cách biệt lớn.
Trung phong bên kia vẫn không phục, nhưng lời đã nói ra trước đó ai cũng nghe thấy, đành phải cúi đầu.
“Xin lỗi.”
17
Chúng tôi tìm một quán izakaya ăn đồ nướng.
Lương Mục Dã ngồi bên cạnh tôi, thỉnh thoảng lại gắp thịt cho tôi.
Cái đĩa nhỏ trước mặt đã chất đầy.
Thẩm Tư Viễn nhướng mày:
“Sao cậu không gắp cho tôi?”
Lương Mục Dã hiếm khi không cãi lại, gắp liền mấy miếng lưỡi bò bỏ vào bát em trai tôi.
“Ăn đi, em trai.”
Biểu cảm Thẩm Tư Viễn như gặp ma, ghé lại gần tôi thì thầm:
“Chị, nó bị bệnh à?”
Cậu ta cúi đầu nhét thịt vào miệng, càng nhai càng thấy sai sai.
“Vừa nãy cậu gọi tôi là gì?”
“Em trai.”
“Đệt, tôi là bố cậu.”
Lương Mục Dã lắc đầu, rõ ràng không muốn chấp nhặt với tên ngốc, đến vậy mà còn chưa nhận ra vấn đề.
Cậu ta quay sang thấy tôi ăn không nhiều, dịu giọng hỏi:
“No rồi à?”
“Ừm, không ăn nổi nữa.”
Cậu ấy rất tự nhiên lấy đĩa của tôi qua, vài ba miếng là ăn hết.
Ra khỏi quán, bên ngoài vậy mà bắt đầu có tuyết rơi, trận tuyết đầu tiên của năm 2026.
Tôi nhìn thấy bông tuyết đậu trên hàng mi Lương Mục Dã, chớp chớp.
Cậu ấy vốn đã đẹp, lúc này lại như tinh linh, mang theo vẻ đẹp mong manh dễ vỡ.
Tôi nhìn cậu ấy hồi lâu, cảm giác ngứa ngáy trong lòng dâng lên, không cách nào kìm lại.
“Đừng động, nhắm mắt lại.”
Lương Mục Dã ngoan ngoãn nhắm mắt, còn hơi khom người lại gần tôi.
Khoảng cách càng lúc càng gần.
Ban đầu tôi chỉ định phủi bông tuyết đi, nhưng không hiểu sao lại hôn lên.
Chỉ là một cái chạm nhẹ thoáng qua, tôi định lùi lại, nhưng cổ tay đột nhiên bị cậu ấy nắm lấy.
Cậu ấy hơi dùng lực kéo tôi vào lòng, cúi xuống làm nụ hôn sâu hơn.
Cho đến khi vang lên một tiếng kêu thảm thiết…
“Chị…….!”
Tôi giật mình hoàn hồn, vội vàng đẩy Lương Mục Dã ra.
Quay đầu lại liền thấy Thẩm Tư Viễn vừa đi vệ sinh xong đứng dưới đèn đường không xa, mặt đầy kinh ngạc.
Nó “oa” một tiếng, giọng còn vỡ cả ra:
“Hai người…!”
“Hai người vừa làm cái gì vậy?”
Tôi giả ngu: “Tuyết bay vào mắt, chị giúp cậu ấy thôi.”
“Lau tuyết mà cần hôn môi à?”
Nó làm ầm lên quá, người qua đường cũng không nhịn được quay đầu nhìn.
Lương Mục Dã liếc cậu ta một cái, giọng trầm thấp lại rất đáng đánh:
“Từ anh em thành anh rể, thân càng thêm thân, không tốt à?”
Thẩm Tư Viễn trước mắt tối sầm, cảm thấy đời mình từ nay coi như xong.
Trước kia gọi anh em là “thằng cháu”, giờ phải gọi là “anh rể”.
Cả bầu trời như sụp xuống.
“Lương Mục Dã, cút đi cho tôi!”
Hết
(Editor: Mặc dù rất tiếc nhưng tác giả viết tới đây là dừng rùi ạ.)

