Menu

📖 CHƯƠNG 8

~6 phút đọc1.148 từ8/8 chương

Lúc cha mẹ tiễn tôi ra ngoài, xe của Tần Cửu Xuyên cũng vừa đến nơi.

Ban đầu tôi còn mạnh miệng nói là không nhớ anh ấy.

Nhưng ngay khoảnh khắc thấy anh bước xuống xe, tôi lập tức không kìm chế được mà chạy thẳng về phía anh.

Cha mẹ nhìn nhau, rồi cùng bật cười.

Còn tôi thì chẳng màng gì nữa.

Tôi đã hai tuần không gặp anh, cũng chẳng biết anh bận rộn những gì.

Ánh trăng như bạc, bóng cây lay động.

Khi bóng dáng Tần Cửu Xuyên dần trở nên rõ ràng, tôi lại bỗng ngại ngùng mà dừng bước.

Nhưng hôm nay… anh ấy thật sự quá đẹp trai.

Bên trong áo khoác đen là bộ vest màu xanh than đậm.

Tóc tai cũng được chải chuốt gọn gàng, khí chất đàn ông tràn đầy.

Khi nhìn thấy tôi, anh khẽ nhướng mày, khóe môi cong lên nở nụ cười.

Tim tôi lập tức đập loạn nhịp.

Nói cho cùng, tôi đã kết hôn ba năm, suýt nữa còn làm mẹ.

Vậy mà vẫn chẳng ra sao cả, lại bị nhan sắc của chồng mình làm cho mê mẩn.

Nhưng nghĩ lại, nếu năm đó không vì mê nhan sắc, thì cũng chẳng có nhân duyên vợ chồng giữa tôi và Tần Cửu Xuyên.

“Bảo Nhi.”

Anh không gọi tôi là Tiểu Ly, mà gọi theo cách cha mẹ tôi vẫn gọi – cái tên thân mật khi nhỏ.

Lần đầu tiên anh gọi tôi như vậy, giọng dịu dàng đến tận xương tủy.

Tôi chỉ cảm thấy tim mình càng lúc càng đập nhanh, mặt cũng nóng bừng, gần như không đứng vững được.

Tần Cửu Xuyên đã sải bước đi tới, ôm chặt lấy tôi.

“Bảo Nhi…”

Anh nâng mặt tôi lên, cúi đầu hôn tôi.

Tôi choáng váng đến mức gần như ngã quỵ:

“Tần Cửu Xuyên… em choáng quá…”

“Đừng sợ, có anh ở đây rồi.”

Anh lập tức bế tôi lên theo kiểu công chúa.

“Cha mẹ còn đang nhìn kìa…” Tôi ngượng ngùng vùi mặt vào ngực anh, không dám ngẩng đầu.

“Thấy rồi thì càng vui hơn chứ sao.”

Nói cũng đúng thật.

Sau khi Tần Cửu Xuyên trở về Hương Cảng, thân phận của anh nhanh chóng được công khai.

Trước đây, khi tôi “c.h.ế.c”, dù anh cao quý hay bình thường thì với cha mẹ tôi cũng chẳng còn gì quan trọng nữa.

Nhưng giờ thì khác rồi.

Họ sợ nhất là Tần Cửu Xuyên sẽ đối xử không tốt với tôi dù chỉ một chút.

“Tần Cửu Xuyên, người ta bảo anh có rất nhiều tiền, còn có thế lực nữa cơ.”

“Tuy đều là chuyện quá khứ, nhưng bây giờ nuôi em vẫn thừa sức.”

“Vậy sao lúc mình cưới nhau, anh lại giấu em? Anh sợ em lấy tiền của anh à?”

“Em có từng nghĩ rằng, chúng ta đã kết hôn ba năm, mỗi tháng anh chỉ có lương 2500 tệ, nhưng tại sao trong nhà chưa bao giờ thiếu tiền không?”

Tôi sững người.

Tôi không tiêu xài nhiều, Tần Cửu Xuyên cũng chẳng hay mua sắm gì.

Nhưng hai người sống chung thì vẫn phải trả tiền thuê nhà, thay đổi quần áo theo mùa, lâu lâu còn đi ăn ngoài… chừng đó tiền làm sao đủ?

Ngốc nghếch như tôi, giờ mới nhận ra sự thật.

Trong nhà chưa từng thiếu thứ gì. Mỗi lần tôi muốn mua gì, ví tiền đều có đủ.

Tôi và Tần Cửu Xuyên tuy chỉ có khoản thu nhập 2500 tệ, nhưng mỗi khi số tiền ấy sắp cạn, anh đều âm thầm bổ sung thêm.

Những năm sau kết hôn, tôi cứ tưởng mình là người đang “gồng gánh gia đình”, đang “nuôi” người chồng tài năng nhưng chưa gặp thời.

Vì vậy, tôi luôn cảm thấy mình giỏi giang, đầy thành tựu, rất tự hào về bản thân.

Nhưng hóa ra, từ rất lâu trước đó, Tần Cửu Xuyên đã âm thầm chuẩn bị tất cả vì tôi.

Anh hoàn toàn có thể dùng tiền bạc để đưa tôi sống một cuộc đời sung sướng.

Nhưng anh hiểu tôi hơn ai hết, biết rõ rằng ... tôi sẽ không vui nếu trở thành một người phụ nữ được "nuôi dưỡng".

Chỉ khi tôi được dùng chính đôi tay của mình để làm việc, để sống, tôi mới thấy hạnh phúc thật sự.

Và anh nguyện ý đồng hành cùng tôi, hoàn thành niềm vui giản đơn ấy.

“Anh chưa từng nghĩ đến bất cứ điều gì ngoài việc em được vui vẻ.”

Tần Cửu Xuyên bế tôi vững vàng, nhẹ nhàng đặt tôi vào ghế trong xe, rồi cúi xuống hôn tôi một cái nữa.

“Bảo Nhi…”

“Bởi vì, niềm vui duy nhất trong đời anh, chính là được nhìn thấy em mỗi ngày đều hạnh phúc.”

24. Kết

Tống Anh Nam, bất chấp lời khuyên can của tất cả chúng tôi, đã xuống tóc xuất gia, rời xa hồng trần náo động.

Còn Chân Châu, một năm sau khi trở về với gia đình ruột thịt, đã kết hôn với người cô yêu thương.

Hai người sống rất hạnh phúc, là một đôi vợ chồng ân ái, cuộc sống ngọt ngào ấm êm.

Còn tôi và Tần Cửu Xuyên, sau khi trở lại Hương Cảng, đã cùng nhau thành lập một tổ chức chuyên tìm kiếm và giúp đỡ những đứa trẻ bị bắt cóc, thất lạc.

Quãng đời còn lại, chúng tôi sẽ dốc hết tâm huyết cho con đường ấy.

Năm thứ hai trở về Hương Cảng, tôi mang thai một lần nữa. Năm sau, tôi hạ sinh một bé trai.

Khi bé còn trong tã lót, tôi nhìn thấy nơi đuôi mắt trái của con có một nốt ruồi đỏ nhạt, nhỏ xíu.

Vừa chào đời, con khóc không ngừng, ai dỗ cũng không nín.

Tần Cửu Xuyên bế con đặt bên gối tôi. Tôi nghiêng mặt, nhẹ nhàng áp má vào khuôn mặt bé bỏng ấy.

Có lẽ con ngửi được hơi thở quen thuộc của mẹ, tiếng khóc chậm rãi lặng dần. Rồi con dụi mặt vào tôi, chìm vào giấc ngủ.

“Chồng à, là em bé của chúng ta đã quay về rồi.”

Ánh mắt Tần Cửu Xuyên rưng rưng cảm xúc.

“Không chỉ là con của riêng chúng ta.”

Anh nhẹ gật đầu:

“Bảo Nhi nói đúng. Không chỉ là gia đình mình.”

“Em mong rằng, mọi gia đình từng vỡ vụn trên thế gian này… đều sẽ được đoàn tụ, hạnh phúc như mình.”

Mong từng đứa trẻ bị thất lạc ngoài kia… sẽ sớm, thật sớm, tìm được đường trở về nhà.

Bởi vì, cha mẹ các em...chắc chắn cũng giống như cha mẹ tôi...luôn luôn, không ngừng, ngày đêm trông ngóng con trở lại.

<Hoàn>

HomeTrước