Menu

📖 CHƯƠNG 1

24 tháng 3, 2026~6 phút đọc1.109 từ1/11 chương

Tiểu thư sắp về kinh thành thân, nhưng nàng ấy vẫn còn một tên ngoại thất chưa giải quyết xong, thế là nàng ấy nghĩ ngay đến ta.

"Tiểu Sương, dù sao hắn ta cũng là kẻ mù, không nhận ra ta đâu, ngươi thay ta đến chơi với hắn ta một chút đi.”

Ta làm việc tận tụy, cần mẫn chơi với hắn ta suốt nửa năm trời. Sau khi rời đi, ta vẫn còn thấy chưa đã thèm.

Ai mà ngờ được, ba tháng sau, có một kẻ tự xưng là Tiêu Dao Vương đá-nh tới tận cửa, nói phu quân của tiểu thư đã bắt cóc thê tử của hắn. Nhưng tiểu thư mặt mày ngơ ngác, hoàn toàn không biết Tiêu Dao Vương là vị nào.

Nàng ấy thấy mặt ta trắng bệch, nghi hoặc hỏi: "Tiểu Sương, không lẽ là ngươi. . . Ngươi chọc vào Tiêu Dao Vương từ khi nào thế?"

Ta ngơ ngác: "Hắn không phải là ngoại thất của người sao?"

Tiểu thư hét toán lên: "Cái ngõ Đông Nhai đó có tận hai tên mù, ngươi đi nhầm cửa rồi!"

1

Tiểu thư nhà ta là mỹ nhân bệnh tật có tiếng ở kinh thành. Tất nhiên là giả vờ rồi. Nàng ấy ghét việc xã giao bàn tán phiền phức giữa các quý nữ, nên thường cáo bệnh để thoái thác. Thực ra chỉ là do đọc thoại bản quá nhiều, thích than vãn vu vơ thôi.

Tiểu thư là nữ nhi độc nhất của Tướng phủ, từ nhỏ đã đính hôn với Thế tử Định Nam Hầu - Cố Nam Tầm. Hai người từ bé đã không ưa nhau.

Hồi nhỏ chơi trò "ta có ngươi không", tiểu thư nói: "Cha ta có tiền."

Thế tử đáp: "Ta có hai người tỷ tỷ."

Tiểu thư tức phát khóc ngay tại chỗ, vì nàng ấy không có. Hai người đá-nh nhau một trận, tiểu thư đá-nh rụng cả răng cửa của hắn ta. Lần đầu gặp năm năm tuổi đã là sóng gió đẫm má-u.

Sau này Cố Nam Tầm theo cha rời kinh tòng quân, một đi mười ba năm. Năm ngoái nghe tin hắn ta sắp về, nhưng lại có tin đồn hắn ta bị đứt một cánh tay, dung mạo bị hủy hoàn toàn. Phu nhân vì chuyện này mà làm loạn ba lần, nửa đêm treo dải lụa trắng lên đầu giường Tướng gia. Tướng gia nhát gan, bị dọa cho hồn xiêu phách lạc, nhưng vẫn cắn răng không từ hôn.

Không còn cách nào khác, phu nhân đành đưa tiểu thư xuống Giang Nam giải khuây.

Nhưng tiểu thư nào có đi giải khuây. Nàng ấy bảo nửa đời sau phải đối mặt với một gương mặt bị hủy dung, thật quá uất ức, bèn giấu một ngàn lượng bạc, lén lút mua một tên ngoại thất.

Ta chưa từng thấy người đó. Nàng ấy không cho ta đi theo, ta phải ở lại trong phủ thay nàng ấy ứng phó với phu nhân.

Tiểu thư vì tên ngoại thất kia mà vừa sắm nhà vừa mua cửa tiệm, người không biết chuyện còn tưởng nàng ấy định lấy chồng ở đây luôn đấy.

Nhìn ngày cưới mỗi lúc một gần, tiểu thư ăn không ngon ngủ không yên, cuối cùng cũng gọi ta đến trước mặt.

"Tiểu Sương, dù sao hắn ta cũng là kẻ mù, không nhận ra mặt đâu. Ngươi thay ta. . . đến chơi với hắn ta một chút đi."

Ta: ? ? ?

"Tiểu thư, sao hắn ta lại là kẻ mù?"

"Ngươi không hiểu đâu."

Nàng ấy u u uất uất thở dài: "Người mù tự có cái hay của người mù. Hắn ta cứ gặng hỏi ta khi nào mới rước hắn ta vào cửa, ta thật sự hoảng lắm. . . Tuy Cố Tam Lang không nhìn thấy, nhưng lại nghe lời nhất, ngươi bảo hắn ta đi hướng đông, hắn ta tuyệt đối không dám đi hướng tây."

Lòng ta bỗng thấy ngứa ngáy lạ thường.

Tiểu thư vỗ vỗ tay ta: "Ta về kinh ổn định cục diện trước, ngươi dỗ dành hắn ta xong rồi theo sau. Yên tâm, kẹo mừng sẽ để phần cho ngươi."

2

Thế là, ta bị bỏ lại Giang Nam.

Theo địa chỉ tiểu thư đưa, ta tìm đến ngõ Đông Nhai. Nàng ấy nói là căn nhà bên trái cánh cổng lớn sơn đỏ.

Lúc gõ cửa, cửa lại khép hờ. Đi theo tiếng động vào trong, trong phòng tiếng nước chảy róc rách. Trong làn hơi nước mịt mù, một nam tử trần trụi thân trên tựa vào thùng tắm, vải trắng che mắt, những giọt nước trượt dài theo những khối cơ bắp săn chắc. . .

Ta nhìn đến mức hơi ngẩn ngơ.

Hắn nghiêng tai: "Vào đi."

Lần đầu tiên làm chuyện đại sự.

Trước đây ta chỉ giúp am ma rửa lợn ở dưới quê, chưa từng hầu hạ ai tắm rửa bao giờ.

Ta xắn tay áo bước vào, vớt khăn lên bắt đầu kỳ lưng cho hắn. Vai và lưng hắn hơi cứng lại một chút, ngay sau đó liền thả lỏng ra, thậm chí còn cười khẽ một tiếng.

"Hôm nay kỹ thuật có tiến bộ đấy."

Nhưng ta đến đây là để chơi đùa hắn, chứ không phải đến làm nha hoàn.

Đợi hắn tắm rửa xong xuôi, ta một tay đẩy ngã hắn xuống giường.

Hắn ngẩn người, sau đó nghiến răng:

"Phó Nhai! Ngươi thật to gan! Ngươi dám. . ."

Phó Nhai? Tiểu thư còn đặt cả biệt danh cơ à?

Cũng đúng, nuôi ngoại thất chẳng vẻ vang gì, sao dùng tên thật được.

Tiểu thư nói rồi, người này chỉ được cái miệng cứng, hôn một cái là mềm nhũn ngay. Còn bảo hắn thích nhất là chơi trò "cưỡng đoạt", ngươi càng hung dữ, hắn càng hăng hái. Ta chưa được ăn thịt lợn, chẳng lẽ chưa từng thấy lợn chạy sao?

Huống hồ ta chẳng có gì khác, chỉ có sức lực là dư thừa.

Ta lập tức bịt miệng hắn lại, dùng kỹ thuật trói lợn trói chặt tay chân hắn. Hắn mà thoát ra được, ta đi bằng đầu. Cố Tam Lang chỉ có thể bị buộc chịu đựng cơn cuồng phong bão tố của ta.

Ta chơi đùa suốt một đêm, thậm chí còn hơi nghiện.

Ánh mắt tiểu thư quả nhiên rất độc. Từ nhỏ nàng ấy chọn đồ đã rất chuẩn, thứ không đáng tiền tuyệt đối không nhìn đến cái thứ hai.

Home
Sau