📖 CHƯƠNG 6
có thể nhẫn Nếutâm Ônphá Đườngbỏ thựcđược? sự có con, làm sao cô
rồiphẫu sảithuật bướcphá Giang đuổi thai Kỳ theo bên An Ôn trong nín Đường: là thở, "Em thế cầm quên nào?" lấytúi chiếcnày, túitờ xáchđơn
ra thản nhiên Ônđón Đườnglấy thấychiếc đắngtúi: chát"Của trongbệnh lòng,nhân côở cốviện tỏthôi."
truy hỏi thêm Giangnữa. Kỳ An hiểu ra, khẽ gật đầu rồi không
Nhà hàng lên món rất nhanh.
vàcảm caygiác nồng,thèm Nhìn dạ ăn bàn dày nào. thứcÔn ănĐường đầyđảo nhữnglộn, móncô nhiềuchẳng dầucòn mỡchút
sắcmiếng mặtcá: trắng"Chẳng "Sao bệch phải thế?" của em Giang cô, thích Kỳ còn ăn An đưa cái không tay này những gắp nhất không cho sao?" nhậncô ramột
đũaTừ xuống:thích." "Anh Lồngnhớ ngựcnhầm Ônrồi, Đườngkhông nghẹnphải lại,em côthích, bìnhmà thảnlà đặtTống
khựng lại, đôi Bànmôi taymỏng đangkhẽ gắpmở: thức"Anh ănxin củalỗi." Giang Kỳ An
gọi thêm nhé, Anhlần vớisau lấyanh thựcsẽ đơn:nhớ." "Em thích ăn gì thì
sựgì. để tâm Kếtmột hônchút nămthôi, năm,anh chỉđã cầnbiết Giangcô Kỳthích Angì, thựcghét
của Tống Từ, Nhưngchẳng tráicòn timlấy anhmột đãkhe khắchở sâunào mọidành sởcho thíchcô.
sau" muộn màng Giờnày đâycủa côanh đãcũng quyếtchẳng địnhcòn raquan đi,trọng cáinữa "lầnrồi.
đi.""Không cần phiền phức vậy đâu, cứ ăn thế này
anh không tiếp Đôilời, màyÔn kiếmĐường củacũng Giangkhông Kỳcầm Anđũa khẽlên nhíunữa. lại,
hệt như tình Khôngcảm khívà đôngcuộc đặchôn nhưnhân mộtcủa vũngbọn nướchọ... đọng, giống
phá thai, nên Ôncô Đườngđã cầnxin nghỉnghỉ ngơiphép đểdài hồingày phụcở saubệnh khiviện.
đềutặng vềcô nhàkhông Như rất tiếc để sớm, tay. bùtúi đắp,xách, mấytrang ngàysức nàycứ Giangthế Kỳmua Anvề
hề gợn một Ônchút Đườngniềm chỉvui bìnhnào. thản nhận lấy, đáy mắt không
nói, An sở chỉ day thích cần day của "Nhữngem thái Ôn thứvui dương, Đường nàylà anh nữa: emđược." cũng "Có đều không gì không muốn muốn thích tốn thì sao?" công em Giang đi cứ Kỳ đoán
Ôn Đường chẳng đòi hỏi gì cả.
việc cô cần này." liệtlàm": kê"Em Dựa ra chỉ theo một cần lớp bản anh học danh cùng trực sách em tuyến "Những hoàn dành việc thành cho người hết cha cha những mẹ, mới
qua một lượt: Giang"Được, Kỳchỉ Ancần chẳngem mấythấy bậnvui." tâm, cúi đầu lướt
Anh đã hứa và cũng đã làm được.
bộtrồi, vàlàm bìnhbố Ngày sữa như đầu vào anh tiên, tay cũng việc Giang phải đầu Kỳ học tiên, An: cách Ôn "Sau pha Đường này sữa đưa có chứ." sữacon
nước pha sữa Giangkhông Kỳđúng, Anlúc lóngthì ngóngnhiệt đủđộ đường,quá khicao. thì lượng
còn có vẻ Nhưngrất anhhưởng lạithụ. không hề thấy phiền phức, ngược lại
anhTừ, vuiem sướngnhìn Lần đến này..." đầumức tiênquay phađầu xongthốt mộtlên bìnhtheo sữabản chuẩnnăng: chỉnh,"Tống
độtđịnh ngộtgiải tắtthích: Nhưng lịm. "Anh..." ngayYết khihầu nhìnGiang thấyKỳ ÔnAn Đường,khẽ âmchuyển thanhđộng, ấyanh
không nặn ra Rèmnổi mimột Ônnụ Đườngcười khẽkhổ. run, cô thậm chí còn
"Không sao đâu, tiếp tục đi."
cúi đầu đánh Ôndấu Đườngtích khôngđầu cãitiên cọ,vào cũngbản chẳngdanh làmsách. loạn, cô
sựchút runlà rẩyphải Chỉ trong bắt khi giọng đầu soi nói cho xét của con thật cô: ăn kỹ "Đợi dặm mới con rồi." nghelớn rahơn đượcmột
óc anh thêm chó." làmmột đồít Ôn ăn khoai Đường dặm tây đưa cho nghiền Giang trẻ: và Kỳ "Nấu một An bột chút vào gạo tinh bếp, trước, dầu hướng sau hạt dẫn đó
học rất nhanh, Giangchỉ Kỳvài Anphút chưasau baomón giờăn vàodặm bếp,đã nhưnghoàn anhthành.
cho Tống Từ Ônđể Đườngkhoe nhìnthành anhquả. chụp lại một tấm ảnh, gửi
vẫn cảm thấy Dùmỉa tráimai, timvà đãcả nguộinhẹ lạnhnhõm. thành tro, Ôn Đường
gây ra trẻ ra. trongsẽ mộtkhông Nhẹ gia phải nhõm đình gánh vì như chịu cô thế những đã này, sai không và lầm để nhẹ do con nhõm cha mình vì mẹ sinh đứa
đỏ hoe, cô Ônđánh Đườngthêm quaymột mặtdấu đi,tích nénvào lạiviệc đôithứ mắthai. đã
chuẩn bị rào Ngàychắn hômvà sau,thảm việcbò thứcho batrẻ. trong danh sách là
chọnkhách. kỹ càng, Gianganh Kỳhào Anhứng vuitự vẻtay nhậnvây lời,lại saumột khigóc lựaphòng
con.Việc thứ tư, tìm trường mẫu giáo phù hợp cho
nhiềumười nơi,hai cuốivạn Giang cùng một Kỳ chọn học An một kỳ. khôngngôi biếttrường mệtsong mỏingữ đivới xemhọc rấtphí
ứng thở từ hết." dàivạch bênxuất Lúc tai phát quyết cô: được, định "Không con xong, thể muốn anh để gì ôm con anh chặt chúng cũng lấy ta sẽ Ôn thua đáp Đường, ngay
được không?""Vợ ơi, chúng mình sinh một đứa bé đi, có
sựvun khaovén khátcho Khi có tổ anh một ấm nói đứa này. racon câuvới này,Ôn trôngĐường, anhthực nhưsự thựcmuốn
hồ đếm ngược Màngày khira Ônđi Đườngcủa nghecô thấychỉ câucòn nóilại ấy,mười đồngngày.
Giang Kỳ An Nhưngvề từviệc đầumình đếnsẽ cuối,rời côđi. chưa từng nói với
đẹp về một Côgia muốnđình Giangba Kỳngười Anhạnh chìmphúc. đắm trong giấc mộng
Kỳ An biết Bởiđược vìsự chỉthật, cókhi nhưgiấc vậy,mộng sauấy nàytan khivỡ. Giang
mứctiễn nhưxuyên bịtâm. Anhkhoét mớitim cóxẻ thểthịt, giốngday nhưdứt cô,đến đaumức đớnnhư đếnvạn
tay anh, ra Bậnhiệu rộncho cảanh ngày,đi Ôntắm. Đường vỗ nhẹ vào cánh
Đường ra để Giangvào Kỳphòng Antắm. lúc này mới luyến tiếc buông Ôn
tùy tiện trên Vừabàn lúctrà anhbỗng bướcđổ vào,chuông. chiếc điện thoại anh để
Ôn Đường khẽ nhíu mày, không định quan tâm.
lạisẽ tiếpkhông tụcthôi. Nhưnggọi khônglại ngờlần saunữa, khinhư cuộcthể gọikhông tựbắt ngắt,máy nóthì
giọngkia. nói nũng Ônnịu Đườngcủa thiếuTống kiênTừ nhẫnvang cầmlên máytừ lênđầu nhấndây nghe,bên
tuầnbên saucạnh làem "Kỳ ngày nhé?" An,dự saosinh mãicủa mớiem ngherồi, máylúc thế?đó Thứanh Tưđến
khẽ từng cổ cười chút họng, nhạt: một,nhìn Bàn cô về tay nén phía cầm lại cánh điện cảm cửa thoại giác kính của buồn mờ Ôn nôn của Đường đang phòng siết dâng tắm, chặt lên
"Hay là để tôi hỏi hộ cô nhé?"
ngủi, một lúc Đầusau, dâyTống bênTừ kiakhẽ rơicười vàomột mộttiếng. khoảng lặng ngắn
bất cứ điều "Tôigì cứchứ." tưởng chị thực sự không quan tâm đến
rồi." hạiđã dànhthay chotôi Giọng Ôn chăm của Đường: sóc Tống "Cũng Kỳ Từ phải An, cao cảm nhưng ngạo, ơn giờ mang chị, tôi theo năm đã sự năm về thương qua
chỉ là để "Chịchọc nêntức hiểutôi rõ,thôi." anh ấy kết hôn với chị
giờgiữ nênlại chủđược "Ôn động chút Đường, nhường thể nếu lại diện chị vị cho là trí mình." ngườinày biếtđi, điềumay thìra bâycòn
bỗng dưng truyền Tayđến Ôntừng Đườngcơn bấuđau chặtquặn vàothắt. ghế sofa, bụng dưới

