📖 CHƯƠNG 10
cô ta làm Cáicác ngàythủ Tốngtục Từnhập sinhviện. con, chính anh đã giúp
rồiđặt mỉmtên cườicho Khi ngước bé Tống nhìn nhé?" Từanh: tỉnh"Là lại,một côbé tatrai, nhìnKỳ đứaAn, béanh
bébóng xíucủa ấy,Ôn Giang nhưng Đường. Kỳtrong Anđầu rủanh mắtlúc nhìnđó đứachỉ trẻhiện sơlên sinhhình
sẽvà làcuộc traisống Anh hay sau thầm gái, khi nghĩ, tính có con cách con của sẽ sẽ anh tinh thay và nghịch đổi cô hay ra sau trầm sao? nàylặng,
cấp mìnhthật các hai sẽtốt lớp cho làcho thai Nhưng con một Ôn giáo, dù rồi. người Đường thậm thế Anh cha và chí nào chắc tốt. đứa còn đi chắn Bởi nhỏ. tìm nữa,mình lẽ hiểu ítcó anh sẵn nhấtthể đã cả anhchăm học trường tinsóc qua
lên, anh buột Nghĩmiệng đếnnói: đó,"Gọi khóelà môiGiang GiangNgộ Kỳđi." An hơi nhếch
muốn đặt là Còngì. tên ở nhà thì cứ đợi xem Ôn Đường
haygọi quá,bé chắclà Tống chắn Tiểu Từ bé Ngộ nhìn sẽ nhé." anh,thích nụlắm. cườiVậy càngtừ thêmgiờ sâu:chúng "Tênta
"Cô hiểu lầm Giangrồi." Kỳ An sực tỉnh, anh nhíu mày đính chính:
và Ôn Đường.""Đó là cái tên tôi dành cho con của tôi
định có con Tốngvới Từcô sữngta sờthật trongsao?" giây lát: "Kỳ An, anh
ta, bắt đầy anh đầu vẻ kết hoảng không Sựhôn loạn. tin imcũng Tống nổi: lặngchỉ Từ "Em củalà níu biết Giangđể lấy anh Kỳchọc tay vốn Antức anh, chẳng khiếnem giọng yêu côthôi run cô tamà." rẩy
cógiờ thểrời làmxa "Nhưng lại anh giờ từ nữa..." emđầu. đãLần vềnày rồi,em Kỳhứa An,sẽ chúngkhông tabao
"Tôi nghĩ là không cần đâu."
cô cô cũng là ta, từng gì." bìnhhoang Giang thản mang Kỳ rút không An tay biết nhìn mình cảm vào ra: giác đôi "Lúc của mắt cô mình đỏ mới dành hoe về, cho của tôi
nuối ta là và bằng tình không ánh yêu "Nhưngcam mắt dành giờtâm xa cho tôivề xăm cô, đãquá và mà thôngkhứ." đầy đúng suốt xa hơn rồi." cách: là Anh "Đó sự nhìn không tiếc cô hẳn
địnhtất sẽcả cùngđã "Hiện cô là tại ấy quá tôi đi khứ đã hết rồi." cócuộc ngườiđời mìnhnày. yêu,Giữa vàchúng tôita,
cô theo đúng "Trungyêu tâmcầu chămrồi sócđó." sau sinh tôi đã đặt cho
giúpnhau tôinữa." cũng "Côđã hãygiúp nghỉrồi, ngơisau chonày tốtchúng đi.ta Nhữngđừng gìgặp cầnlại
vàcảm bướcthấy ranhẹ Ngày khỏi lòng. hômcổng đó,bệnh sauviện, khiGiang đãKỳ nóiAn rõmới mọithực chuyệnsự
Ôn kéo anh Đường những đặt đã suy trước Đúngđược nghĩ cho lúcgiao mông đứa này,tới lung trẻ tiếngnơi. của tương thông anh lai báo trở và tin lại. váy nhắn Là bầu vang quần cho lên, áo
bỗngcủa chốccô dângvô Giang trào cùng. Kỳ mãnh Theo An liệt. bản nhìn Anh năng, màn chợt anh hình, thèm nhấn nỗi được nút nhớ nghe gọi Ôn giọng đi. Đườngnói
dài vô vọng—Thế nhưng, đáp lại anh chỉ là những tiếng tút
nhấc máy...""Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không có người
nữalại. nhưng bên Giangtai Kỳvẫn Anchỉ nhíucó chặttiếng mày,nhạc thửchờ gọimáy lạimóc lầnvọng
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Ôn Đường chưa bao giờ không bắt máy của anh.
anh lại sáng có có gọi chuyện lần cho Anhgì. mình cô, nhìn quên cô chăm mất vẫn chằm múi lờ vào giờ đờ màn chạy nghe hình về máy điện nước, rồi thoại, bốn hỏi nhớ giờ
ném xuống đáy Vậybể. mà bây giờ, cuộc gọi đi cứ như đá
bệnhkhác. viện? Giang CôKỳ đangAn bậnchẳng phẫuthể thuậtnghĩ sao?ra Hayđược đanglý họpdo ởnào
thôi. giácchắc bồnchắn chồnkhi Anh lo xong liếc sợ việc nhìn đang cô đồng trỗi sẽ hồ, dậy gọi cố trong lại gắng lòng. cho nén Anh mình lại tự ngay cảm nhủ
Buổi chiều, tiếng chuông cửa vang lên.
giáthành đangcông đứngkèm Giang bên theo Kỳ ngoài, xấp An đưa tài mở cho liệu cửa, anh cần người món ký được đồ nhận. ủyđã thácđấu đấugiá
phóng hoalà viên như hồngdành kim vậy còncho cương Sau thì lại. vợ hồng khi mỉm Người mình này, ký cười ủy phải thấy xong, hỏi: thác không Giang anh "Ông vốn ạ?" Kỳ thanhGiang biết An toánđấu rõ ra nốtgiá giá tay phầnmón trị hào tiềnnày của
cảnhanh Ônánh Đườnglên Nghe đeo vẻ vậy, chiếc dịu Giang nhẫn dàng, Kỳ này anh An lên khẽ bất tay, ừ giác đuôi một tưởng mắt tiếng. tượngdài racủa
cảm thán một "Vợcâu, ôngđể đúnglại làlời hạnhchúc phúcmừng thậtrồi đấy."rời Ngườiđi. đó
lầnlửa đầuđốt", tiênchỉ Giang anh muốn Kỳ hiểu bay An thế về nhìn nào nhà chiếc là ngay nhẫn cảm lập kim giác tức. cương"lòng trongnóng tay,như
có vẫn hồi gì không âm đó hề lấy Thếkhông liên nửa nhưngổn. lạc chữ. cho lại Giang đến với Kỳ tận anh, An ngày tin thực hôm nhắn sự sau, WeChat cảm Ôn cũng thấy Đường chẳng
lầnvừa nàygọi đầuhiện Anh dây không một bên có lần kia thực!" nữatrực gọitiếp vàobáo: số"Số củamáy cô,quý nhưngkhách
Tại sao? Tại sao lại là số không có thực?!
thoại.thế Nỗibởi nhớsự Giang nhung bất Kỳ cuồn an An cuộn và bàng ban hoảng hoàng nãy sợ nhìn ngay tột chằm lập độ. chằmtức vàobị điệnthay
anh. toàntừ khôngtổng cóđài Anh tung như tìm tích rút đủ gì cạn mọi của chút cách Ôn lý để Đường. trí liên Giọng cuối lạc nói cùng nhưng máy của hoàn móc
máy về đồng bay theo nghiệp sớm lịch khác Giangnhất trình. cũng Kỳtrong Anh đang Anngày vội ở khôngđể vã Paris, thểvề xin rồi đợinước. đổi mua thêm ca ngay đến với tấm ngày một vé bay nhóm
giờdù sáng.chỉ Giangmột Khi Kỳ giây máy An để bay dùng lao hạ tốc thẳng cánh, độ về đồng nhanh nhà. hồnhất, đãkhông chỉdừng balại
đại vẻđi Nhưng nỗi nhưParis, chính bất lúcÔn sự Mở an anh Đường tĩnh cửa trong rời chưa lặng bước lòng đi, từng không vào, anh. không về thay căn Chẳng có nhà đổi nhà lẽ lấy sao? ấy vẫntừ một lại giữngày sự càng nguyênanh xê phóng dángbay dịch.
tiên là mở Anhtủ dồnquần dậpáo bướcra. vào phòng ngủ, phản ứng đầu
Chỉ còn lại quần áo của anh.
bất Ôn mọi thường. Đườngkhi, đãnên Bộ ủi lúc đồ phẳng đó sáng phiu anh ngày rồi mới hôm đặt không đó sẵn phát anh ở hiện mặc cuối ra là giường sự do như
phòng.có Khôngquần chỉáo. Anhcó quaythế. ngườiThứ lại,mà đảoÔn mắtĐường nhìnmang mộtđi vòngkhông quanhchỉ
khỏi căn một cuộc nhà mảnh đời này nhỏ. Tấtanh dường Cứ cảvậy. như như những đã thể dấu được cô vết dọn đã sinh sạch hoàn hoạt sành toàn của sanh biến cô không mất trong còn
từng tặng cô Chỉlà duycô nhấtchẳng nhữngmang mónđi quàbất lớncứ nhỏmón mànào. anh
bỗng điềugiường. Anh nhiên gì ngồi nhìn đó, vật Giangthấy hơi xuống Kỳmột thở mép Anxấp dồn giường lúctài dập với nàyliệu của gương mớiđặt anh mặt bàngtrên dần trắng hoàngngăn đông bệch, nhậntủ cứng thì rađầu lại.
cấp ven sông Anhmà nhớÔn mangĐường máng,từng đóbảo làlà căncô chungđã cưnhắm caotới.

