📖 CHƯƠNG 23
lờitốt anh:hơn "Anhanh Ôn không ấy Đường phải được." salà sầmanh nétấy, mặt,lại nhíucàng màykhông cắtthể ngangnào
lòngkết anhhôn chưavới "Giang từng anh." Kỳbuông An,bỏ nếuTống ngayTừ, từtôi đầuđã tôichẳng biếtbao tronggiờ
lúcđó anhđã hếtbị "Tôi lần mài đúng này mòn là đến đến đã lần cạn từng khác kiệt yêu chọn rồi." anh,Tống nhưngTừ, kểtình từyêu
mình,lại nhưngvừa anhmuốn "Anh không tham có nên luyến quyền vừa hơi tự không ấm do nỡ của theo buông gia đuổi tay đình." chânngười áitrong củamộng,
từngvực câuthẳm từngkhông Ánh chữ đáy. sángcủa trongÔn mắtĐường, Giangtrái Kỳtim Ananh lịmnhư dầnrơi theoxuống
còn khôngnhững ký hơn mộtrạn ức là chútnứt đẹp Giọng quay gợn và nhất nói lại sóng: khoảng khi của để "Giang cách tình Ôn rồi Kỳ nhếch cảm Đường cả An, nhác hai vẫn đời tôi này." ta bìnhphải thà còn thản,đối giữ mặn đôidiện lại nồng, mắtvới những
tha thứ cho "Vàanh." cả đời này, tôi cũng sẽ không bao giờ
chỉ khiến tôi "Đừngthấy đếnbuồn tìmnôn tôithôi." nữa, hành động này của anh
vâyđôi, chothỏa tôi.lòng "Dẫu Tôi mong sao cũng ước." cũngchúc cảmanh ơnvà anhTống vừaTừ rồisớm đãngày giảithành
thủtừng cuốimảnh cùngvụn. Câucủa nóiGiang ấyKỳ nhưAn, đậpnghiền tannát hoàntrái toàntim lớpanh phòngthành
một lần, dứt Ônkhoát Đườngxoay dứtngười lời,rời khôngđi. thèm ngoảnh lại nhìn lấy
từng củanguôi... vụn có anh, vỡ, với để ôm Côcô mặc lấy nhưmà anh ảo đãsống đơn tưởng hoàntrong độc về toàndằn canh một bướcvặt giữ gia ravà những đình khỏihối mảnh hạnh thếhận ký phúc giớikhôn ức
Ônphòng Đườnglàm cảmviệc Sau thấy của khi cả bác nói người sĩ. rõnhẹ mọibẫng, chuyệncô vớithong Giangthả Kỳquay An,về
"Ting tong."
gửianh tới:qua [Vừađón Thông rồi em báo anh đi tin bận ăn nhắn họp. nhé.] vangTối lên,nay làkhông Úcphải Đìnhtăng Mụcca,
nhếch lên, gõ Ônchữ Đườngtrả nhìnlời: màn[Vâng, hìnhem điệnđợi thoại,anh.] khóe môi hơi
áo blouse trắng, Gửitrực tintiếp nhắnđi xong,kiểm côtra đútphòng điệnbệnh. thoại vào túi
ấy Việc đề còn đầu nghị muốn tiên ly Sảngiành cô hôn. phụquyền ấy Ngoài kianuôi làm phần đãcon sau tài đượcbên khi sản đưangười. tỉnh thuộc về lại về phòng là mình, hồi kiên cô sức. quyết
đình khắc nghiệt Chẳngấy đểcả. lại bất cứ thứ gì cho cái gia
cô chẳng để Cũnglại giốngcho nhưGiang ÔnKỳ Đường,An ngoạibất trừcứ nhữngthứ hồigì. ức,
...
Nửa năm sau.
không còn xuất Kểhiện từtrước lầnmặt ởÔn bệnhĐường việnnữa. đó, Giang Kỳ An
đến được với Mànhau. anh và Tống Từ, cuối cùng cũng chẳng thể
nữa là trên Ônxu Đườnghướng nhìntìm thấykiếm tincủa tứctin vềtức Tốngthành Từphố. lần
ta. Tống thu phát đó. Giờ Từlại hiện đây đòitoàn đứa Nuôi cô tiền bộ trẻ con ta cấp tài đó là đang dưỡng sản vốn một bị từ đã chẳng khoản chồng chồng bồi phải chi cũ cũ thường con phí khởi không khi ruột không tố, thành, ly của hề đòi còn hôn anh nhỏ. truy bị trước
Phương đến quẫn Nam cầu bách, để xin cô Cuốigây Giang ta cùng,chuyện. Kỳ liền khi An chạy đã nhưng đến vào bị tận đường từ cổng cùng, chối hãng cô thẳng hàng ta thừng. không đành Quá
ngoài tán phải định lên thôi cư. mạng,việc Đoạn cảnh ở video tượng hãng bị vô bay, người cùng cuối qua khó cùng đường coi. chọn quay Giang cách lại Kỳ ra rồi An nước phát buộc
Ônnày Đườngđể tinyêu Trước nhắn em khi cuối mãi đi, cùng: mãi.] anh[Anh dùngsẽ mộtdùng sốcả lạđời gửihối chohận
chút do dự Ônmà Đườngxóa lặngbỏ lẽrồi nhìnđưa dòngvào tindanh nhắn,sách khôngđen. một
đi tắmtrên phòng tắm à?"sofa làm từ Úcdán việc "Nhìn mười Đình mắt bước gì lăm Mục vào ra, mà phút vừa điện thấy thẫn trước kết thoại. Ôn thờ– thúc Đường thế,lúc cuộc – cònnày họp người chưavẫn quốc đã chịuđang tế bảo đingồi trong
trẻ người khoan nào vào hồng" nhắn lòng để Úctin ôm tra Đìnhquyến chặt, hỏi: Mụcrũ bày "Nói ngồiem ra đi xuốngđấy?" tư nào, cạnh thế lại cô, "thành là một thật gã tay thì trai kéo được
cái phong thái Đúngghen làtuông ngồicủa vị"tiểu trítam". "chính cung", nhưng lại mang
eo nói giờ đau trước có chân mặt kết Ônmỏi, anh, quả Đườnglàm bởi tốt, phìgì trêu kiểu cười,cũng chọc gì nhưngthấy Úc ngày câumệt. Đình hôm này Mục sau cô cô cũng chẳng chẳng sẽ dám bao
thôi.""Không có ai cả, chỉ là một tin nhắn rác
hẹp đầy vẻ Úcquyến Đìnhrũ: Mục"Thế nhướnà? mày,Anh đôikhông mắttin." đào hoa dài
loạichãi tinbước nhắnvề "Em rác phía phải gì." phòng kể Nói tắm... rõđoạn, choanh anhbế nghebổng xem,cô đólên, làvững
xuânnơi hạanh thusinh Thời đông, ra gian Ôn – thấm Đường Paris, thoát cùng Pháp. thoiÚc đưa,Đình kinhMục quaquay mộttrở vònglại
dài concô đến, với đườngđến để những anhmột lại Úc điều từng nhà dấu Đình bất đi thờ chân Mục ngờ khi cổ của dắt nối còn kính cả tay tiếp nhỏ, mang hai cô, nhau, đến sắc người. cùng Úc những trắng Sau đi Đình nơi trang một qua Mục anh nghiêm. ngày nhữngđưa từng
khắc tinh xảo.Ôn Đường đưa hai tay đẩy cánh cửa gỗ chạm
rực cô, thơm, rỡ. mặtnhững đấtô Không đã cửa gian được kính giáo bài màu đường trí phản trống sẵn chiếu trải đầy ánh mở hoa sáng ra tươi lung trước và linh mắt nến
nay... là ngày Trongkỷ phútniệm chốc,gì Ônsao?" Đường ngẩn người tại chỗ: "Hôm
nhất, không liên "Anhquan chỉgì muốnđến dànhngày chokỷ emniệm mộtcả." ngày hoàn hảo
hơnkhông thếphải nàyvì "Đã nữa..." đau rất Hốc buồn. hoànmắt hảoÔn rồi...Đường khôngnóng cònran, gìnhưng hoànlần hảonày
rủmới mắtgọi nhìnlà "Mới cô, thực thế khẽ sự đã mỉm hoàn mãn cười: hảo." nguyện"Vẫn rồicòn sao?"thiếu Úcmột Đìnhchút Mụcnữa
tay Ôn Đường, Nóichậm xong,rãi anhquỳ lấymột ragối mộtxuống. chiếc nhẫn, cầm lấy
thành ngày khởi "Kểđầu từcho hômmột nay,kỷ ngàyniệm nàynào cũngđó cócủa thểđôi trởta."
— HOÀN —

