📖 CHƯƠNG 9
Ương chẳng đây yêu khác đã thích gì trồng Biệtnhất. so đầy thự với những Cố trước cây gia kia, hoa sau chỉ sơn khi khác trà được là mà xây trong Lục lại sân Ương trông giờ
rực rỡ, chỉ Cótiếc lẽlà chẳngngười baothưởng lâuhoa nữađã hoakhông sẽcòn nởnữa. rộ
sơnnhanh tràđã nơithấm Ánh góc ướt mắt tường. lớp Cố Từng áo Ngôn bông khoác Việt tuyết ngoài. dánrơi chặtxuống vàovai nhữngáo, gốcrất
đựng già. tay những Dì mà mảnh ấy phu "Cốngọc đưa nhân tổng,vỡ lại từng dìnát đống rất Ngôtiến ngọc thích." nóilại vụn Thư muốngần, này, ký xindè bảo bưng vềdặt là một quêmở chiếc khay dưỡnglời. vòng
món quà cưới Chiếchắn vòngtừng ngọctặng mỡcho cừuLục vỡƯơng nátƯơng. này, chính là
đã phớt lờ Kýlời ứcgiải ngàythích hômcủa đócô, thoángkhăng quakhăng trongđịnh đầu.tội Hắncô.
cảmlại củađược bọnnữa. Vònghọ ngọccũng vỡnứt rồi,toác, Lụcvĩnh Ươngviễn Ươngkhông chếtthể rồi,hàn tìnhgắn
thõng bên người Ánhsiết mắtchặt. Cố Ngôn Việt khẽ động, bàn tay buông
ngọcnước vụnlạnh kia.buốt. HồiMột lâubông sau,tuyết hắnrơi mớivào vươnlòng taybàn đóntay, lấytan đốngthành
"Đưa cho dì Ngô thêm một khoản tiền nữa."
Ngô nói muốn Thưmang kýtheo docả dựcậu mộtchủ chútnhỏ." rồi nói tiếp: "Dì
ấy giâyNgô trong mang lát.sẽ lòng đi Hắnchăm bàn Động đi. từ sóc tay tác Tôi từ thằng như trên không thu bé bảo tay phải tay chu vật, Cố là về, đáo." giọng Ngônmột nâng nhàn Việtngười niu nhạt: cứngcha đống "Để đờtốt, ngọc bà trongdì vụn
Cốsức Ngôntìm Việtcách Sau đi đưa khi dự phụ Lục tiệc nữ Ương lúc đến Ương nào bên qua cũng cạnh đời, lẻ hắn. mọibóng, ngườibèn thấyra
côngsản. tyTừ củađó, Cố những mọi Ngôn đối người Việt tác mới không có thực nói ý sự hai định từ lời, mai bỏ trực mối ý tiếp đó định. khiếnphá
điêntrường cuồng,cũng trởtàn Cố nên nhẫn Ngôn lạnh hơn. Việtlùng laovô đầucảm vàohơn, côngthủ việcđoạn mộttrên cáchthương
nơiđó đặtsuốt hũcả Thi tro đêm. thoảngcốt khicủa sayLục rượu,Ương hắnƯơng, lạingồi đếnđờ Phậtđẫn đường,ở
kinh doanh của NămCố thứgia haiđã saubành ngàytrướng Lụcra Ươngtoàn Ươngcầu. mất, việc
cônglụt. tác, đúng Cốlúc Ngônnhiều Việtkhu dẫnvực theoở đoànnước độinày sangđang nướcgặp Ylũ
bị sạt lở Sauvà khihư nướchại lũnghiêm rúttrọng. đi, rất nhiều con đường
Đoàn xe chầm chậm lăn bánh trên đường.
thànhcáo. phố L "Cốrồi." tổng,Thư quaký khỏingồi thịghế trấnphụ phíalái trướcquay làxuống đếnbáo
sau,nhất." bỗng nhiên Cốlên Ngôntiếng: Việt"Thành đangphố nhắmL, mắtlà nghỉnơi ngơicô ởấy ghếthích
người mà Cố ThưNgôn kýViệt sữngnhắc người,đến mộtlà lúcphu saunhân mớiLục nhậnƯơng raƯơng.
nói thêm lời Khôngnào. khí trong xe chìm vào im lặng, không ai
trời. Ngay sau Độtđó, nhiên,vách mộtnúi đànphía chimsau hoảngầm loạnầm baysạt vútlở. lên
"Nguy to rồi! Mau bảo vệ Cố tổng!"
Vệ sĩ hét lớn vào bộ đàm.
gắngphải thoátthay khỏiđổi Mấy khối đội chiếc đất hình xe đá hỗn phía đang loạn. sauđổ vộiập vãxuống, đánhđoàn lái,xe cốbuộc
"Rầm! Rầm!"
lại một chỗ, Đángva tiếcchạm làliên lònghoàn. đường quá hẹp, các xe dồn
tayđường lái,nguy húhiểm. Mayvía mắntránh làđược tàiva xếchạm, xelái Cốxe Ngônthoát Việtkhỏi vữngđoạn
họđi đãngược đâmchiều Nhưng sầm tới. cònvào chưamột kịpchiếc thởxe phàođang nhẹbật nhõm,đèn xecảnh củabáo
"Rầm!" Một tiếng nổ lớn vang lên.
đập mạnh vào Thâncửa xekính. rung chuyển dữ dội, đầu Cố Ngôn Việt
Thư ký sợ đến tái mặt: "Cố tổng cẩn thận!"
mắtchấn nhìnđộng ngườidữ Cố bước dội. Ngônxuống Việttừ daychiếc dayxe vầngđối trándiện. đauĐồng nhức,tử liếchắn
điên,giận hungdữ. hăng Hắntúm đẩylấy cửangười xe,trước laomặt, rakhuôn ngoàimặt nhưtràn mộtđầy kẻvẻ
"Lục Ương Ương, cô dám giả chết lừa tôi!"
má. đứabỗng bébật nhìncười. Nhìn mình Hắn thấy với cười, Lục ánh nhưng Ương mắt nước Ương đầy mắt và cảnh lại dì giác, lăn Ngô Cố dài đang Ngôn trên ôm Việt
ôm con trốn "Tôira cứnước tưởngngoài!" cô chết thật rồi, hóa ra cô
độngcậu đếnđừng Lụckích Dì Ương động Ngô Ương, cô sợ vội ấy!" nhữngvàng lờican củangăn: Cố"Tiểu Ngônthư Việtđang kíchbệnh,
hiện,lũ, nhữngkhuấy kýđảo Lục ức tâm Ương đau trí Ương khổ khiến nhìn trong cô Cố quá choáng Ngôn khứ váng. Việtùa độtvề ngộtnhư xuấtthác
theo trước mắt Côtối vôsầm, thứcngất gọilịm mộtđi. tiếng "Dì Ngô", giây tiếp
côgào dườngthét nhưtên Trước nhìn cô. khithấy ýngười thứcđàn hoànông toànđối chìmdiện vàođang bónghoảng tối,loạn
"Tôi hỏi ông, rốt cuộc cô ấy bị làm sao?"
củatành. người đàn Trongông, phòngkèm vangtheo lênđó tiếnglà chấttiếng vấnđồ đầysứ giậnvỡ dữtan
như đã đến vậy, mắc gốc e ung rễ Bácrằng... thư, sức sĩkhông lần khỏe. thởsống sinh Hôm dài:nổi khó nay "Vịqua trước lại tiểumột đó chịu thưnăm lại cú nàynữa làm sốc vốnđâu." tổn lớn dĩ thương
đi khám tổng "Khôngquát, thểkết nào!quả Trướcđều đâybình nămthường nàocơ cômà!" ấy cũng
cô, sao có Hắnthể... không tin. Khó khăn lắm mới tìm lại được
đựng. nhàđể này Mấy tôilừa có tờ bệnhcậu đau Dì kết lâu thôi." đớn Ngôquả rồi. thế mắtkhám Thấy nào đỏbệnh cậu cô hoe,đó yêu ấy uấtlà Quan cũng ứccô An tự nói:ấy An, mình "Tiểulàm nên chịu thưgiả sau
dám tin vào Cốtai Ngônmình. Việt lảo đảo lùi lại hai bước, không
tĩnhsắc trênnào. giường. HắnCô quaygầy đầurộc nhìnđi, Lụctrên Ươngmặt Ươngkhông đangcòn nằmchút yênhuyết
hề hay biết Côgì. bị bệnh, vậy mà hắn là chồng, lại chẳng
thởbị nhưngàn thủymũi Trong triều kim khoảnh ập châm khắc, đến, chích. nỗikhiến hốitrái hậntim đauCố đớnNgôn đếnViệt nghẹtnhư
mặt An độc Quan An sỉ An sảy nhục CôAn... thai cô, bị mà thậm bệnh, đòi chí vậy bóp còn mà chết bắt hắn cô, cô lại dùng quỳ vì lời xuống chuyện lẽ trước Quan cay
khôngkia. dám nghĩ Từnglại chuyện,những từngchuyện chuyệnkhốn mộtnạn hiệnmà về.mình Cốđã Ngônlàm Việttrước
thật, nhưng những Tìnhtổn yêuthương hắnhắn từnggây dànhra chocho Lụccô Ươngcũng Ươnglà làthật.
cònƯơng. lại một Dìmình NgôCố tiễnNgôn bácViệt sĩtúc ratrực về,bên tronggiường phòngLục chỉƯơng
mày thanh tú Lụcnhíu Ươngchặt. Ương dường như đang gặp ác mộng, đôi
giữa trán cô, Cốmới Ngônphát Việthiện đưatay taymình muốnđang vuốtrun phẳngrẩy. nếp nhăn
taybù hắnđắp. gây Tấtra, cảhắn cơthậm sựchí ngàycòn hômkhông naycó đềucơ dohội mộtđể
ươnrơi ướt,từ đưalúc Hồi tay nào. lâulên sau,quệt hắnmới mớiphát cảmhiện thấylà khóenước mắtmắt mìnhđã
vốn luôn lạnh Cốlùng Ngôngiờ Việtđây lauhiện đilên vệtvẻ nướcbi mắt,thương khuôntột mặtcùng.
lẩmnữa bẩm:đâu. "ƯơngChúng Hắn Ương, ta nhẹ quãng hãy nhàng đời sống vuốt còn bên ve lại nhau khuôn anh thật mặt sẽ tốt Lục không nhé." Ươngphụ Ương,em

