📖 CHƯƠNG 15
núi sát vách Họvực, đinơi xuyêncó quamột rừnggò hoađất trà,nhỏ. đến gần đỉnh
đanglòng cườiCố rạngNgôn Trên rỡ Việt bia như hoàn mộ hoa. toàn in Chút tan rõ ảo biến. tấmtưởng ảnhcuối Lụccùng Ươngnơi Ươngđáy
chỉ cách vài Hắnbước đứngchân, chônlại chânchẳng tạidám chỗbước hồitới lâu.gần. Rõ ràng
Ươnghắn. Ương đang Nắngđứng ấmngay rọitrước lênmặt tấmhắn, ảnh,mắt tựacười hồcong nhưcong Lụcnhìn
bước tới, vươn Cốtay Ngônra, Việtthì ngẩnthầm ngơgọi: nhìn,"Ương đôiƯơng." mắt đỏ ngầu
tắt.Đầu ngón tay vừa chạm vào, ảo ảnh kia vụt
tan Ương, từ vào người kẽ trời gục răng Cốđất lên người Ngônmênh tấm đàn Việtmông. bia ông, quỳ lạnh từng rạp lẽo. tiếng xuống Tiếng từng trước nghẹn tiếng mộ ngào theo Lục bật gió Ương ra
bicũng thươnghiểu tộtmẹ Nhìn cùng sẽ người của không quen Cố về thuộc Ngôn thăm trên Việt, mình bia Cố nữa. mộ,Cẩm lạiAn nhìnrốt vẻcuộc
lan,thít Cốnhỏ. Cẩm CóAn lẽtrong bịvòng tiếngtay khócmá đauNgô đớnban củađầu bốchỉ lâythút
không ngừng gào Saukhóc đógọi cậu"Mẹ béơi". òa lên khóc nức nở, miệng
lại thành thanh nơi trang niên này. viêntóc Sau tư đen ngày nhân giàu hôm của có đó, nhà nứt ngọn họ đố đồi Cố. đổ đầy Ai vách hoa cũng đã trà biết mua trở một
đưagian. Cố Cẩm TừAn đóđến vềthị sau,trấn nămnhỏ nàonày Cốở Ngônlại Việtmột cũngthời
gia Ngôn đồng tộc Việt quản lại đưa trị, Mãicho cậu tuyên choCố về bố đếnCẩm nước, chuyển nămAn. lập giao Cố tức vị Cẩm triệu trí An tập người 18 cuộc đứng tuổi, họp đầu Cố hội
con, con có "Tiểuoán An,hận bốbố giaokhông?" lại sản nghiệp Cố gia cho
"Con không hận Cốbố." Cẩm An im lặng hồi lâu rồi lắc đầu:
Cố Ngôn Việt khẽ sững sờ: "Tại sao?"
biết tồn được ơn." nói:mẹ. "NhữngBố Cố năm đã Cẩm qua, ở An con bên ngước biết con mắt bố rất nhìn vẫn nhiều thẳng luôn năm, vào không con ông, buông rất ôn bỏ
bố muốn làm "Conđi, đãcơ trưởngnghiệp thànhnhà rồi,họ bốCố hãycứ điđể làmcon việclo."
mắt kiên nghị Lờicay vừaxè. thốt ra, Cố Ngôn Việt nghẹn lời, đôi
bên cạnh Lục NămƯơng đóƯơng ởmãi thịmãi. trấn nhỏ, hắn đã muốn ở
định sau cho đó. đóCố LụcCẩm Hắn Ương An từng Ương còn có báo nhỏ ý mộng, dại, định bảo hắn quyên hắn mới sinh phải từ vài chăm bỏ lần, sóc ý nhưng tốt
hạnh phúc, không Lụcthể Ươngđể ƯơngCố nóiCẩm đúng,An tuổicũng thơgiống hắnnhư đãhắn. không
sẽ cô độc Nếuvà cảbất chalực lẫnbiết mẹbao. đều không còn, đứa trẻ
naycủa Cốhắn Cẩmđã Những An có năm đã thể qua thành một hắn niên, mình vẫn dưới đảm luôn sự đương cố dạy mọi gắng dỗ việc. gượng,tận đếntình
Việt.nghẹn Hắnngào. đưa Cốtay Cẩmxoa Anđầu đãcon caotrai, đếngiọng chópnói mũicó Cốvài Ngônphần
Vậy bố giao "Khônglại hổtất làcả concho traicon." của Cố Ngôn Việt ta.
Cố thị công Ngàybố hômngười sau,nắm trangquyền webmới chínhnhất thứccủa củaCố tậpgia. đoàn
im lặng nhìn Cốchiếc Cẩmmáy Anbay radần sânkhuất baybóng. tiễn Cố Ngôn Việt,
chờ đợi thời Cốkhắc Cẩmnày Anđể biếtrời nhữngđi. năm qua, bố vẫn luôn
đó, cũng có Cóthể thểchỉ làlà mộtmột mốcngày thờibình gianthường. đặc biệt nào
An dâng lên Mộtnỗi đêmbất củaan mộtkhó thángtả. sau, trong lòng Cố Cẩm
màng chợp mắt Nửađược. đêm trằn trọc mãi, đến gần sáng mới mơ
hoađược tràdát mênhmột Trong mông, lớp mơ, những hào cậu hạt quang thấy mưa mờ bố bụi ảo. vàphủ mẹlên đứngngười giữahọ biểnnhư
nhé, chăm sóc Haibản ngườithân cườicho dịutốt." dàng nhìn cậu, nói: "Bảo trọng
mànkhỏi mưatầm sương,mắt Dứt bóng cậu. lời,dáng họngày nắmcàng tayxa, nhaucho quayđến lưngkhi bướcbiến vàomất
lắng đuổi theo Cổnhưng họngcứ cậumãi nghẹnchạy ứvòng khôngquanh thốttại nênchỗ. lời, lo
tới bên cửa Cốsổ, Cẩmnhìn Anvườn giậthoa mìnhbên tỉnhngoài. giấc, đứng dậy đi
Biệt thự Cố gia bây giờ trồng đầy hoa trà.
nhữngđóa bônghoa trà,còn Mưa cánh nguyên ngoài hoa vẹn. cửatơi sổtả dầnrụng nặngđầy hạt,đất, đánhcó rụngcả đầynhững
taythuyên bámgiảm. chặt Nhìnbệ cảnhcửa tượngsổ, này,nỗi Cốbất Cẩman Antrong nhíulòng chặtkhông mày,hề
ngọnkhắp núinúi, phíanơi Tại sau đây trang là đẹp viên vùng tựa riêng cấm chốn của địa. đào Cố Khi nguyên. giahoa ởtrà nướcnở Y,rộ
báo không được Tấtphép cảtự ngườiý làmlên trongnúi. trang viên đều được cảnh
vợ yêu dấu Họđược đềuchôn biết,cất chủtrên nhânđỉnh trangnúi. viên có một người
khichuyện. là đêm Vịtối, chủngày nhânnào ấy,cũng cólên khinúi làngồi bantrước ngày,mộ cótrò
lắm.""Ương Ương, Tiểu An trưởng thành rồi, thằng bé giỏi
còngtrên xuốngbia ngồimộ. Cốtrong Ngônmàn Việtmưa máibụi, đầuđưa đãtay bạcáo trắng,lau tấmnước lưngmưa
như đang dịu Trongdàng ảnh,nói Lụcvới Ươnghắn: Ương"Em cườitha thậtthứ ngọtcho ngào,anh dườngrồi."
"Ương Ương, anh đến với em đây."
núi nữa.Ngày hôm đó, Cố Ngôn Việt không bao giờ xuống
Cốhạn thịtrước chuyểnsự Ngày sang ra hôm màu đi sau, xám của trang đen, cựu web bày chủ chính tỏ tịch thức niềm Cố của tiếc Ngôn tập thương Việt. đoànvô
(HẾT)

