📖 CHƯƠNG 5
Tỷ tỷ xoa đầu ta, thở dài, bất lực nói:
"Đồ ngốc, nếu muội xảy ra chuyện gì, tỷ cũng không muốn sống nữa."
Ta đỡ tỷ tỷ, vẫn muốn đi đến hiệu thuốc một chuyến, nhưng tỷ tỷ nắm chặt tay ta, liên tục lắc đầu.
"Không được."
Ta không hiểu, cho đến khi nhìn thấy lệnh truy nã dán ở ven đường.
Trên đó rõ ràng viết: [Cá yêu cá loạn thế]
Ai bắt được cá yêu, thưởng vạn lượng vàng, thăng quan tiến chức, phong Lang Cư Tư*…
(*) Năm 119 trước công nguyên, Hoắc Khứ Bệnh viễn chinh Hung Nô, giết hơn bảy vạn quân địch, phong núi Lang Cư Tư rồi quay về. “Phong Lang Cư Tư” chỉ việc Hoắc Khứ Bệnh lên núi Lang Cư Tư đắp đàn tế trời để cáo thành công, sau dùng để chỉ việc kiến lập võ công hiển hách, trở thành một trong những vinh dự tối cao của võ tướng.
Trong một khoảng thời gian ngắn có rất nhiều kẻ đánh bắt cá, thậm chí cả tam giới đều đang săn bắt cá yêu.
Ta và tỷ tỷ đeo mạng che mặt và mũ, trong lòng vô cùng hoảng sợ.
Sao lại như vậy, chỉ trong ba tháng ngắn ngủi, cả tam giới đều trở thành kẻ thù của cá yêu?
Tỷ tỷ nắm tay ta, giọng kiên định nói:
"Nhiễm Nhiễm, chúng ta phải nhanh chóng trở về."
Ta đỡ tỷ tỷ, liên tục gật đầu, nhưng toàn thân mềm nhũn, không còn sức lực.
Tỷ tỷ cũng như vậy.
Nàng ấy đưa tay lên vịn trán, trước khi ngất đi, nghiến răng kèn kẹt nói:
"Không ổn rồi, chúng ta vẫn bị trúng kế rồi."
Khi chúng ta tỉnh lại, thì đã bị nhốt chung với đám cá yêu trong một đại lao.
Đại lao rất bẩn thỉu, nước bẩn tràn ngập, những cá yêu kia cũng khóc lóc thảm thiết.
"Ta mới vừa tu luyện thành người, sao lại bị nhốt vào đây rồi? Biết thế này thà làm một con cá còn hơn..."
"Ta sắp thành thân rồi, vậy mà lại bị tên đạo sĩ thối tha kia bắt đi..."
"Hu hu hu..."
Tiếng khóc vang vọng khắp nơi, tiếng ai oán kêu than khắp chốn.
Tỷ tỷ ham ngủ, đang ngủ say bên cạnh.
Ta không nhịn được, nhỏ giọng dò hỏi những con cá nhỏ xung quanh.
"Tại sao lại bắt chúng ta?"
Những con cá nhỏ khác vừa khóc vừa nói với ta.
"Quốc sư của nhân gian nằm mơ thấy, thượng thần nói rằng, cá yêu tu luyện thành yêu là điềm không lành, phải nhanh chóng tiêu diệt, nếu không nhân gian sẽ gặp đại họa..."
Một con cá khác chen vào, thần bí nói:
"Không phải đâu, ta nghe nói Ma tôn của Ma giới bị một con cá lừa, con cá đó đã đánh cắp trái tim của Ma tôn, Ma tôn nổi trận lôi đình, thề sẽ giết sạch cá trên thiên hạ!"
"Không đúng không đúng, các ngươi nói sai hết rồi, sư phụ ta nói, là do ái thiếp của Thái tử điện hạ trên Tiêu giới trốn đi mất, nghe nói là nàng ta thông đồng với đệ đệ của phu quân rồi chạy trốn với hắn ta, đây chính là trò cười của Tiên giới..."
Chúng càng nói càng hăng, cuối cùng trong lòng ai cũng dấy lên sự căm phẫn.
"Tóm lại, những con cá vô tội chúng ta, đều bị hai con cá kia liên lụy chết..."
Chúng vừa nói vừa vỗ vỗ tay ta:
"Đại muội tử, ngươi nói đúng không?"
Ta hơi ngớ người, đang định mở miệng giải thích, cửa lao đột nhiên mở ra.
Cai ngục áp giải đám cá yêu chúng ta lên đại điện sơn son thiếp vàng lộng lẫy, rồi lập tức lui xuống.
Ta vẫn luôn đỡ lấy tỷ tỷ, nhưng thấy sắc mặt tỷ tỷ tái nhợt, trán toát mồ hôi không ngừng.
Ta có linh cảm chẳng lành, lo lắng hỏi:
"Tỷ tỷ, tỷ vẫn ổn chứ?"
Tỷ tỷ vừa xoa bụng, vừa cười gượng nói:
"Ta không sao, muội nhất định phải giữ vững tinh thần."
Ta gật đầu.
Nhưng ngay lúc này, một con mèo đột nhiên lao tới, suýt va vào bụng tỷ tỷ.
Ta giật mình hoảng hốt, vội vàng đứng chắn trước mặt nàng ấy, ngăn con mèo lại.
Móng vuốt mèo rất sắc bén, cào tay ta chảy đầy máu.
Nó thở hổn hển nhìn ta, lông toàn thân dựng đứng, trong mắt toàn là căm hận.
Một giọng nói uyển chuyển bỗng vang lên, mang theo chút giễu cợt.
"Thật là một màn tình tỷ muội sâu đậm, quả thực khiến người nghe rơi lệ, người thấy đau lòng..."
Lục Dao bước đi nhẹ nhàng theo tiếng nhạc tiên, chỉ là trong ánh mắt nàng ta nhìn ta, chẳng có chút ý cười nào.
"Dù sao cũng chỉ là hai con cá yêu hèn mọn bẩn thỉu, sao lại đáng để tam giới phải huy động binh lực, chỉ để tìm các ngươi..."
Nàng ta nắm cằm ta, tỉ mỉ đánh giá đôi mắt ta, nói:
"Quả thật là có một đôi mắt đẹp, có thể khiến Trọng Hoa nhớ mãi không quên. Tử Liên chỉ có ba phần giống ngươi, vậy mà cũng có thể gần gũi hắn, thăng chức thành nữ quan..."
Nàng ta vốn đang tươi cười rạng rỡ, nhưng khi nhìn thấy bụng tỷ tỷ, lại tức đến đỏ cả mắt.
"Dòng máu ti tiện, sao ngươi dám mang thai con của chàng?"
Tỷ tỷ đã mang thai được tám tháng, mạch tượng luôn không ổn định, không chịu nổi kích động.
Ta chắn trước mặt tỷ tỷ, đối chất với Lục Dao.
"Ngươi là Thần nữ, Thần nữ chẳng phải nên yêu thương chúng sinh sao? Tại sao loài yêu chúng ta lại ti tiện, yêu tốc chẳng lẽ không phải là chúng sinh sao?"
Lục Dao cười, nhìn ta đầy khinh miệt.
"Ngươi có tư cách gì mà nói những lời này với ta? Ta sinh ra đã là Thần nữ, được chúng sinh thờ phụng, yêu tộc tầm thường các ngươi, vốn dĩ đã hèn mọn, làm sao có thể đứng bên cạnh bọn hắn."
Khi nàng ta nói chuyện, thái độ cao cao tại thượng, khinh thường tất thảy.
"Khi ta vì chúng sinh mà vẫn lạc, khi đó các ngươi còn chưa hóa hình. Ta cùng lớn lên với Phong Ly, ta cũng là người cùng Trọng Hoa trải qua những năm tháng vĩnh hằng. Sau khi ta vẫn lạc, các ngươi cùng lắm chỉ mới ở bên bọn hắn vài năm ngắn ngủi, có tư cách gì mà chiếm đoạt vị trí của ta?"

