📖 CHƯƠNG 8
Đang tu luyện được một nửa, Niệm Niệm nhẹ nhàng xoa xoa bụng ta, nhìn ta với vẻ lo lắng: "Tiểu di, đứa bé trong bụng tiểu di có ngoan không ạ?"
Ta sững người, một lúc lâu không biết trả lời thế nào.
Thực ra, ta cũng đang mang thai đứa con của Trọng Hoa. Có lẽ là do khác giống loài, ta mang thai mười năm, mới như mười tháng mang thai của phàm nhân.
Lần cuối cùng gặp Trọng Hoa vẫn là mười năm trước, hóa ra ngay từ đầu hắn đã biết, kẻ giết mèo, vốn dĩ không phải là ta.
Hắn đưa tay vuốt ve đỉnh đầu ta, ánh mắt lộ vẻ đau lòng: "Nhiễm Nhiễm, ta chỉ là muốn, muốn nàng có thể dựa dẫm vào ta nhiều hơn một chút..."
Trọng Hoa thấy ta và Trọng Diệp có quan hệ tốt, thậm chí còn chủ động tìm Trọng Diệp nhờ giúp đỡ, dò la tin tức, cùng nhau nô đùa, những điều này đều khiến hắn rất khó chịu trong lòng.
"Nhiễm Nhiễm, đôi khi, ta thực sự rất ghen tị với Trọng Diệp, thậm chí còn ghen tị với nàng và hắn ta ở chung tự nhiên..."
Vốn dĩ Trọng Hoa hy vọng thấy ta chủ động cầu cứu hắn, chủ động giải thích với hắn. Nhưng cuối cùng hắn chẳng đợi được gì cả, ngược lại còn đợi đến lúc Trọng Diệp đưa ta đi, còn gửi lại một bức thư.
Hắn rất tức giận, giận đến mức đánh Trọng Diệp một trận. Hắn vốn luôn biết chừng mực, suýt chút nữa đã phá tan nửa Nguyên Vi cung. Đặc biệt là khi hắn thấy trong thư chỉ có một câu:
[Ta phải về làm cá rồi, sau này chúng ta đừng gặp nhau nữa nhé.]
Hắn càng tức giận hơn nữa, bởi vì hắn biết được câu nói cuối cùng ta để lại cho Trọng Diệp lại là:
"Chúng ta nhất định sẽ gặp lại."
Hắn ghen tuông đến phát điên, trực tiếp đánh Trọng Diệp trọng thương.
Hắn vốn luôn ôn hòa nhã nhặn, lần đầu tiên bị Thiên Đế trừng phạt, giam cầm mấy tháng. Sau khi ra ngoài, hắn lập tức đi tìm Phong Ly, cùng nhau lật tung trời đất, tìm khắp tam giới, nhưng làm thế nào cũng không tìm thấy tung tích của ta và tỷ tỷ.
Lúc đó ta và tỷ tỷ đã sớm trốn đến cấm địa rồi. Nếu không phải vì tỷ tỷ thân thể yếu ớt, ta cũng không dám bí quá hóa liều ra ngoài tìm thuốc.
Ta nhìn Trọng Hoa, cuối cùng cũng kiên định quyết tâm, dứt khoát nói: "Trọng Hoa, ta không thích thiên đình, ta vẫn thích ở dưới nước, làm một con cá mè hoa tự do tự tại, vì vậy, ngươi có thể để ta đi không?"
Ngày ta lâm bồn, trời đổ mưa lớn, sấm sét vang trời. Tỷ tỷ và Niệm Niệm đều canh giữ sát bên cạnh ta, không dám rời đi nửa bước.
Thực ra khi xưa Lục Dao cũng không nói sai, ta và tỷ tỷ chỉ là tộc cá bình thường, nhưng lại mang thai con của thiên tộc, quá trình sinh nở, chắc chắn sẽ không dễ dàng.
Ta nắm chặt tay tỷ tỷ, nụ cười ảm đạm: "Tỷ tỷ, yên tâm đi, ta nhất định sẽ không sao đâu."
Tuy rằng Niệm Niệm tuổi còn nhỏ, nhưng đã luyện pháp trận rất thành thạo.
"Tiểu di yên tâm, có cháu canh chừng, nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."
Nhưng sau khi đứa bé chào đời, linh lực của ta lại tiêu hao rất nhanh, dù cố gắng phong ấn cũng không được.
Tỷ tỷ hoảng hốt, nàng ấy nắm chặt tay ta: "Nhiễm Nhiễm, có phải muội giấu ta điều gì không?"
Ta linh lực yếu kém, vốn không có đủ linh lực để sinh con. Để giữ lại đứa bé này, ta ngày đêm chăm chỉ luyện tập, nhưng tốc độ tăng trưởng tu vi làm sao cũng không thể nào so được với tốc độ linh lực tiêu tán. Nếu để tỷ tỷ biết, ta sẽ không giữ được đứa bé này nữa. Nhưng ta thực sự, thực sự không nỡ.
Ta cười, nắm chặt tay tỷ tỷ: "Tỷ tỷ, sau này đứa bé, phải nhờ tỷ và Niệm Niệm rồi."
Đôi mắt tỷ tỷ đỏ hoe nhìn ta: "Nhiễm Nhiễm, muội sẽ không sao đâu."
Trước khi nhắm mắt lại, dường như ta thấy một bóng người, hắn đưa bàn tay ấm áp, ôm cả người ta vào lòng.
Vòng ôm quen thuộc, ngay cả mùi hương cũng quen thuộc như vậy.
"Ngươi là..."
Nhưng hắn lại ôm chặt ta, che kín mắt ta, trước khi ta lại rơi vào bóng tối, hắn khẽ nói bên tai ta: "Nhiễm Nhiễm, xin lỗi, khi nàng tỉnh dậy, mọi chuyện sẽ ổn thôi..."
Khi ta tỉnh lại lần nữa, là ở bên bờ biển. Tiếng sóng biển không ngừng truyền tới, vỗ về bờ biển, như một khúc ca bất biến từ cổ chí kim. Tỷ tỷ đang bế đứa bé ở gần đó.
Ta nhìn đứa bé đang ngủ say trong vòng tay, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tỷ tỷ nói, ta đã ngủ suốt ba tháng.
Ta vội vàng hỏi nàng ấy: "Tỷ tỷ, người cứu ta khi đó, rốt cuộc là ai vậy? Tại sao ta lại không còn chút ấn tượng nào?"
Nhưng tỷ tỷ lại không dám nhìn ta, tránh né câu hỏi, ngay cả Niệm Niệm cũng không dám nhìn ta.
"Nhiễm Nhiễm, muội thực sự muốn biết sao?"
Trong lòng ta có dự cảm không lành, nhưng vẫn gật đầu.
Cuối cùng tỷ tỷ thở dài, nói: "Muội hãy đến Tiên giới một chuyến đi."
Tiên giới bây giờ đã thay đổi rất nhiều, ngay cả những tiên nữ trước kia thường thấy khắp nơi cũng ít đi nhiều.
"Thiên giới không nuôi người nhàn rỗi."
Tính cách của Trọng Diệp hiện giờ cũng trầm ổn hơn nhiều, sau khi thấy ta, hắn ta cười nhạt một tiếng: "Cuối cùng nàng cũng đến rồi."
Trông giống hệt như hình ảnh của Trọng Hoa khi ta gặp hắn lần đầu tiên.
Ta hơi hoảng hốt, nhìn chằm chằm vào hắn ta, cuối cùng cũng hỏi ra miệng: "Trọng Diệp, Trọng Hoa đâu?"
Sắc mặt Trọng Diệp khó đoán, hắn ta rót cho ta một chén trà, giọng nói trầm trọng: "Nhiễm Nhiễm, nếu nàng biết ý trời khó trái lại vẫn muốn trái, nàng sẽ làm thế nào?"
Ta cuối cùng cũng hoảng loạn, nhưng vẫn không kìm được tiến lên từng bước, không kìm chế được nỗi lòng hỏi: "Hắn đâu, rốt cuộc hắn đi đâu rồi?"
Trọng Diệp đỏ mắt nhìn ta: "Nhiễm Nhiễm, nàng có thể nhìn kỹ ta một lần nữa không, dù ca ca ta không còn nữa, ta vẫn có thể chăm sóc tốt cho hai mẹ con nàng..."
Ta cố nén nước mắt, lắc đầu. "Trọng Diệp, cảm ơn ngươi, nhưng có những chuyện, rốt cuộc vẫn là không giống."
Khi xưa, lúc linh lực của ta gần như tiêu tán hết, đang là lúc nỏ mạnh hết đà, chính Trọng Hoa đã cứu ta trở về. Hắn làm trái ý trời, cuối cùng thần hồn cũng tan biến giữa trời đất.
Ta xin được Trọng Diệp đèn Ngưng Thần. May mắn thay, trong linh thức của đứa bé có một sợi thần thức mà Trọng Hoa để lại. Ta rút sợi thần thức đó ra, dùng làm tim đèn, thắp sáng ngọn đèn, cầu mong sớm ngày ngưng thần, có thể tụ lại hồn phách của Trọng Hoa.
Xuân đi thu đến, Khác Nhi càng lớn càng giống cha ruột của nó, mỗi lần vô tình nhìn thấy nó, ta đều hơi thất thần.
Khác Nhi từ nhỏ đã thông minh, cho đến một ngày nọ, nó phát hiện ta lại một lần nữa đứng ngẩn người nhìn ra biển khơi, cuối cùng nó không nhịn được hỏi ta: "Mẹ, hay là mẹ tìm cho con một người cha đi?"
Ta bị nó làm cho giật mình đến nỗi phun cả ngụm trà ra ngoài, vội vàng chỉ vào đèn Ngưng Thần nói: "Cha con đang ở đó mà..."
Nhưng nó lại nhìn làn khói mờ ảo kia với vẻ chê bai, bất bình nói: "Một cái đèn nát, tính là cha của con kiểu gì chứ?"
Khác Nhi ôm lấy tay ta, nũng nịu nói: "Mẹ, mẹ cứ đi gặp công tử mà di di giới thiệu đi mà. Mỗi ngày con đi học, những người đó đều cười nhạo con không có cha..."
Khác Nhi nói đến đây thì rơi nước mắt, ta không đành lòng, cuối cùng đã đồng ý.
Đêm hôm đó, đèn Ngưng Thần lại có chút động tĩnh.
Ta đã mơ một giấc mơ, trong mơ có một bóng người mơ hồ ôm chặt lấy ta, giọng nói có chút ấm ức: "Nhiễm Nhiễm, đừng bỏ rơi ta, ta sẽ trở về sớm thôi."
Hắn dịu dàng hôn ta, môi lưỡi quấn quýt, ta tan chảy trong vòng tay ấm áp của hắn, không thể cử động...
Sau khi tỉnh dậy, ta không nhịn được vỗ nhẹ vào mặt mình, quả nhiên là đỏ đến nóng bừng.
Chẳng lẽ là độc thân lâu quá, đến nỗi bắt đầu mộng xuân luôn sao?
Ngày hôm sau, ta dẫn Khác Nhi đi gặp vị công tử mà tỷ tỷ giới thiệu cho ta.
Bọn họ đến từ năm sông bốn biển, có tộc cá, tộc chim, thậm chí còn có cả tộc hồ ly. Tất cả những người đến đều mắt ngọc mày ngài, phong độ nhẹ nhàng, trông rất nho nhã lễ độ.
Bất kể gặp ai, Khác Nhi đều cười nói: "Cũng được, miễn mẹ thích là được."
Cho đến khi vị công tử cuối cùng bước vào.
Hắn một thân áo trắng, tuy mặc đơn giản nhưng toàn thân toát ra quý khí phi phàm, sau khi hắn ngồi xuống, gương mặt quen thuộc lộ ra, hắn cười như gió xuân dịu dàng: "Nhiễm Nhiễm, ta đã trở về."
Ta nhìn hắn, khóe mắt không kìm được nóng lên, hơi ướt át.
Khác Nhi lại nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào hắn: "Mẹ, ai làm cha con cũng được, nhưng người này thì không."
Bởi vì người này, chính là cha ruột của nó.

