Menu

📖 CHƯƠNG 2

~6 phút đọc1.139 từ2/8 chương

Ta chỉ nghe hiểu ba chữ “cá mè hoa”, bởi vậy lễ phép gật đầu: "Đúng vậy đúng vậy, ta chính là con cá mè hoa đầu to đó, ngươi tìm ta có chuyện gì sao?"

Trọng Diệp cười, khóe miệng mang theo một tia khinh thường: "Ngươi ngu ngốc thế này, rốt cuộc làm cách nào câu dẫn được ca ca ta?"

Ta suy nghĩ hồi lâu, cố gắng nhớ lại lần gặp gỡ đầu tiên. Thực ra cũng đâu có gì khó, chỉ là hóa hình mà không mặc quần áo thôi mà.

"Ngươi muốn biết không?"

Trọng Diệp gật đầu, tỏ rõ vẻ hiếu kỳ của chàng thiếu niên: "Chỉ cần ngươi nói cho ta biết, ta sẽ cho ngươi một điều ước."

Ta vui mừng khôn xiết, nhảy lên, không quan tâm đến việc mình đang mặc quần áo ướt sũng, nắm chặt tay hắn ta: "Thật sao? Ngươi đúng là người tốt."

Trọng Diệp nhìn đường cong mơ hồ lộ ra từ cơ thể ta, mặt đỏ bừng như muốn nổ tung.

"Ngươi... ngươi... ngươi... nghiêm túc một chút, ta... ta... ta..."

Nhưng ta lại cười tươi rói, sau đó bắt đầu cởi quần áo trước mặt hắn ta, cởi bỏ áo ngoài, chỉ còn lại chiếc áo lót màu xanh ngọc, thản nhiên đứng trước mặt hắn ta.

"Rất đơn giản, chỉ cần không mặc quần áo, rồi sau đó..."

Đột nhiên, ta trượt chân, đứng không vững, cứ thế ngã thẳng vào lòng Trọng Diệp.

Hai mắt hắn ta tối sầm, nuốt nước bọt, nhìn sâu vào mắt ta: "Ngươi..."

Ngay lúc đó, phía sau truyền đến một giọng nói trong trẻo cao quý.

"Trọng Diệp, ngươi đang làm gì vậy?"

Nghe thấy giọng nói của Trọng Hoa, Trọng Diệp sợ hãi đến mức ném thẳng ta ra ngoài. Ta đứng không vững, ngã thẳng về phía góc hồ nước, sợ hãi nhắm chặt mắt lại.

Cơn đau trong dự đoán không ập đến, ta rơi vào một vòng tay lạnh lẽo, mùi gỗ đàn hương nồng đậm, có chút dễ chịu.

Ta khó hiểu mở mắt ra.

Trọng Hoa đang ôm chặt lấy ta, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước, khiến người ta không thể đoán được tâm tư.

"Về sau tuyệt đối không được làm như vậy ở trước mặt người ngoài."

Tay hắn hơi dùng sức, nắm chặt eo ta, trông như đang tức giận mà cũng như không giống.

Sau đó, Trọng Diệp bị hắn đuổi đến Ngự Mã Giám, cho đi chăn thiên mã một tháng, còn phải dọn phân ngựa nữa. Còn ta, cũng bị hắn đưa về Nguyên Vi cung, làm tỳ nữ quét dọn. Mọi người đều nói ta tốt số, rõ ràng không có tiên căn, lại được Thái tử tiên giới ưu ái, có thể làm tỳ nữ của hắn.

Quả thật là gần mực thì đen, gần đèn thì sáng.

Nhưng ta không hiểu nổi, hầu hạ người khác sao lại thành chuyện tốt được?

Ta thà ở trong hồ tự do tự tại thổi bong bóng, còn hơn là ở trong cung quét dọn vô cùng vô tận như thế.

Ta đã một tháng không được gặp tỷ tỷ, cũng không biết nàng ấy có phát hiện ta đã mất tích không, có lẽ nàng ấy đang tìm kiếm ta đến long trời lở đất cũng nên. Cuối cùng ta hạ quyết tâm đi tìm Trọng Hoa, để hắn thả ta về, tiếp tục làm con cá mè hoa béo ú.

Cánh cửa gỗ chạm trổ được mở ra, Trọng Hoa một thân áo trắng, vạt áo hơi hé mở, đang ngồi thiền ở giữa đại sảnh. Bên cạnh có một nữ tử áo tím, y phục hở hang, nửa bộ ngực lộ ra, eo thon nhỏ nhắn, đẹp đến nỗi khiến ta không nhịn được nuốt nước bọt.

"Điện hạ, ngài mở mắt nhìn thiếp đi, thiếp không tin ngài thực sự vô tình."

Bàn tay nữ tử đó vuốt ve ngực hắn, ánh mắt đầy mờ ám, quyến rũ vô cùng.

"Tiểu nữ chỉ cầu một đêm mây mưa, mong điện hạ thành toàn."

Ta hoảng sợ đến mức mắt trợn tròn, đang định hỏi bọn họ đang làm gì thì bị ai đó bịt miệng, kéo vào sau cây cột lớn trong điện.

Trọng Diệp bịt chặt miệng ta, ghé sát tai ta cắn răng nói nhỏ: "Đồ ngốc, không thấy ca ca ta đang bế quan sao, đừng đi quấy rầy hắn."

"Vậy vị tiên tử xinh đẹp bên cạnh hắn là ai vậy?"

"Đó là Tử Liên tiên tử, thầm mến ca ca ta mấy trăm năm rồi, lần này còn bỏ thuốc ca ca ta nữa, nói nhất định phải chinh phục được hắn."

Ta bừng tỉnh gật đầu: "Chinh phục kiểu gì?"

Ta tò mò nhìn, môi vô tình chạm vào lòng bàn tay hắn ta, hắn ta có vẻ hơi ngứa ngáy, tai cũng đỏ bừng cả lên.

"Dù sao thì một con cá ngốc như ngươi cũng không hiểu được đâu."

Nhìn mặt hắn ta càng lúc càng nóng, toàn thân nóng ran còn đổ mồ hôi, ta có chút lo lắng cho hắn ta.

"Ngươi sao vậy, trông ngươi giống như con cá bị luộc chết trong nước sôi ấy."

Hắn ta có vẻ hơi sốt ruột, kéo kéo vạt áo, lộ ra làn da trắng nõn, mặt đỏ bừng nhìn ta.

"Vì ta cũng bị trúng thuốc, giống như ca ca ta vậy, độc tính rất mạnh."

"Ơ? Vậy phải làm sao, ngươi sẽ chết sao?"

Ánh mắt hắn ta tối sầm lại: "Nếu không giải độc, ta sẽ chết rất thảm."

Tay hắn ta bỗng nắm chặt cánh tay ta, nhìn sâu vào mắt ta: "Vậy nên, ngươi có muốn giúp ta giải độc không?"

Cứu người một mạng, còn hơn xây bảy tháp phù đồ. Ta vội vàng gật đầu, hắn ta như được tiếp thêm sức mạnh, ánh mắt quyến luyến nhìn mặt ta.

"Ngươi yên tâm, ta sẽ chịu trách nhiệm với ngươi..."

Hắn ta nhắm mắt lại, có vẻ hơi căng thẳng, khuôn mặt tuấn tú nghiêng về phía ta, môi cũng càng lúc càng gần ta...

Ngay lúc đó, ta bị ai đó kéo mạnh, rơi vào một vòng tay quen thuộc tràn ngập hương thơm.

Đuôi mắt Trọng Hoa đỏ au, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào ta.

"Nhiễm Nhiễm, ta cũng trúng độc."

Hắn bế ta lên, đang định rời đi ta lại bị Trọng Diệp kéo lấy tay áo.

Đôi mắt Trọng Diệp hơi đỏ: "Cá mè hoa, đừng quên, ngươi đã đồng ý với ta trước." Hắn ta dừng lại một chút, rồi lại nhìn về phía Trọng Hoa, trong mắt đầy vẻ không cam lòng.

HomeTrước
Sau