Menu

📖 CHƯƠNG 1

~8 phút đọc1.529 từ1/6 chương

Việc đầu tiên Giang Thời Tự làm sau khi sống lại, chính là đưa cho tôi năm viên thuốc tránh thai khẩn cấp.

"Ngoan, em cũng không muốn bị đứa con dị tật này hành hạ cả đời nữa đúng không?"

Anh ta nhặt đồ lót ném sang cho tôi, thản nhiên nói: "Kiếp trước ở bên em quá đau khổ. Uống xong cái này, từ nay về sau chúng ta đừng gặp lại nhau nữa."

Nhìn khuôn mặt tuấn tú rạng ngời của Giang Thời Tự, tôi lại đờ đẫn cả người.

Bởi vì, tôi cũng vừa mới sống lại.

Rõ ràng chúng tôi đã sinh được một cặp sinh đôi long phụng vô cùng khỏe mạnh. Các con đều ngoan ngoãn, hiếu thảo. Sau khi tôi và Giang Thời Tự qua đời, chúng còn thành tâm đến từng ngôi chùa quỳ lạy cúng bái, chỉ mong hai chúng tôi dẫu nhắm mắt xuôi tay vẫn mãi mãi không chia lìa.

Ánh nắng ban mai mơn trớn trên cơ bụng săn chắc đầy quyến rũ của Giang Thời Tự.

Thấy tôi không nhúc nhích, anh ta đẩy vỉ thuốc tới gần thêm chút nữa, nhướng mày, khẽ cười: "Sao thế? Tiếc tôi à? Nhưng kiếp trước, em vì đứa con dị tật này mà hận tôi cả đời đấy. Vô số ngày đêm, em đều chìm trong hối hận."

Tôi vẫn chưa kịp hoàn hồn sau cú sốc sống lại. Theo bản năng, tôi gạt mấy viên thuốc đó ra.

"Năm viên? Giang Thời Tự, anh điên rồi sao? Thuốc này người bình thường uống vào đã có tác dụng phụ rất lớn, anh muốn..."

"Tôi làm thế chẳng phải vì sợ 'trúng thưởng' hay sao?" Giang Thời Tự bưng ly nước đá lên, cười hờ hững ngắt lời tôi: "Đã đeo bao rồi mà vẫn dính, nhỡ uống một hai viên không ăn thua thì làm thế nào? Nói thật nhé, lần này hai ta tuyệt đối không thể vì đứa bé này mà kết hôn, rồi lại chuốc lấy đau khổ cả đời nữa."

Ánh mắt anh ta kiên định, dứt khoát đưa cả thuốc và nước đến tận miệng tôi: "Thế nên, so chút tổn hại sức khỏe này với hạnh phúc của cả một đời, chắc em dư sức đưa ra lựa chọn."

Tôi ngẩn ngơ nhìn anh ta. Trong đầu chỉ chập chờn nụ cười hiền hậu, ngoan ngoãn của hai đứa con.

Hồi lâu sau, tôi mới nghe thấy giọng nói run rẩy của chính mình vang lên: "Giang Thời Tự, cội nguồn đau khổ của anh... rốt cuộc là do đứa bé, hay là do tôi?"

Tôi thật sự không hiểu.

Đúng là tôi và Giang Thời Tự vì đứa con bất ngờ xuất hiện này mà phải đẩy nhanh tiến độ kết hôn, nhưng hai vợ chồng trước nay luôn ân ái hòa thuận, chưa từng to tiếng cãi vã. Hai đứa con cũng hiểu chuyện và ngoan ngoãn. Từ đường học hành đến sự nghiệp của chúng đều thuận buồm xuôi gió, chẳng mấy khi khiến chúng tôi phải bận lòng.

Vậy tại sao Giang Thời Tự lại có vẻ phản ứng gay gắt đến thế?

Giang Thời Tự nửa quỳ trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn tôi. Ánh mắt anh ta vừa vặn chạm phải đôi mắt đỏ hoe của tôi.

Trong đáy mắt sâu thẳm vốn kiên định kia chợt lóe lên một tia hoảng loạn.

Trầm mặc hồi lâu, anh ta dùng một tay siết chặt eo tôi, bế thốc lên giường. Đôi môi anh ta ngậm lấy môi tôi, mút nhẹ chậm rãi, cất giọng khàn khàn mờ ám: "Lần này không dùng bao nữa. Được không, bà xã?"

Cách xưng hô quen thuộc khiến bàn tay đang kháng cự của tôi bỗng khựng lại. Giữa lúc đầu óc mụ mị, tôi chỉ kịp thoáng suy nghĩ trong nửa giây.

Tôi thầm nghĩ: Có lẽ Giang Thời Tự đã chấp nhận việc tôi mang thai ngày hôm nay. Anh ấy vẫn không nỡ vứt bỏ hai đứa con, và cả tôi nữa.

Thế là, tôi buông thõng người, phó mặc cho Giang Thời Tự ngang tàng chiếm đoạt mọi thứ. Chẳng biết anh ta đã giày vò bao lâu, tôi mới mệt mỏi chìm vào giấc ngủ say.

Khi tiếng sấm chớp rền vang bên ngoài ô cửa, tôi mơ màng nghe thấy Giang Thời Tự gọi khẽ tên mình: "Thư Nhiễm..."

Ngay lúc tôi ngái ngủ quàng tay qua cổ anh theo thói quen, thì lại nghe anh ta bảo: "Uống thuốc xong hẵng ngủ. Tôi vừa hỏi bác sĩ rồi, thuốc này uống càng sớm hiệu quả càng tốt."

Tôi trợn trừng mắt, còn chưa kịp mở miệng, Giang Thời Tự đã quay lưng đi, nhấc máy nghe điện thoại: "Khương Tự Nghi, em thấy tôi giống đang đùa với em lắm hả?"

Anh ta như bị sự đáng yêu ở đầu dây bên kia làm cho tan chảy, bật cười đầy cưng chiều: "Tôi bỏ bê cả dự án hàng chục tỷ đồng không thèm bàn... rảnh rỗi đến mức nào mới đi trêu ghẹo một cô nữ sinh đại học mười chín tuổi như em chứ? Thôi được rồi, hôm nay tôi vừa hay có thời gian rảnh, lát nữa sẽ đến trường tìm em."

Cái tên "Khương Tự Nghi" nửa lạ nửa quen này bỗng nổ tung trong não tôi như tiếng sét đánh ngang tai.

Mặc kệ Giang Thời Tự vẫn chưa cúp máy, tôi mất kiểm soát lao về phía trước, sụp đổ gào thét: "Chỉ vì con ranh Khương Tự Nghi trẻ trung này, mà đến cả con ruột anh cũng không cần nữa sao?"

Nụ cười trên mặt Giang Thời Tự cứng đờ. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt khó tin: "Cô... cũng sống lại rồi?"

Giang Thời Tự vỗ về người ở đầu dây bên kia vài câu qua loa rồi vội vàng cúp máy.

Anh ta lạnh lùng ngồi xuống sô pha: "Nếu đã vậy thì cứ nói thẳng đi, tôi chịu đựng đủ rồi."

Anh ta châm một điếu thuốc. Có lẽ vì cai thuốc quá lâu nên bị sặc, mãi sau anh ta mới nhả ra một ngụm khói, mãn nguyện ngả lưng ra sau: "Lúc tôi và Khương Tự Nghi gặp nhau, cô vừa mới sinh con, cơ thể đang vô cùng suy nhược. Tôi muốn đệ đơn ly hôn, nhưng lại thấy làm vậy thì chẳng bằng cầm thú... Những tháng ngày đó tôi đã bị giày vò đến nhường nào, cô căn bản không hề hay biết."

Vẻ mặt anh ta dửng dưng, ánh mắt nhìn tôi từ đầu chí cuối vẫn phẳng lặng như nước: "Về sau, cô bắt đầu bận rộn nuôi nấng hai đứa nhỏ, tôi vô số lần muốn lật bài ngửa nhưng đều không tìm được cơ hội. Cuối cùng, vì cái được gọi là gia đình ấy, tôi đã hy sinh tình yêu của mình, hy sinh Khương Tự Nghi... Nửa đời sau, tôi luôn sống chìm trong tiếc nuối. Giờ đây được ông trời rủ lòng thương, ban cho cơ hội làm lại từ đầu, tôi nhất định phải nắm chặt lấy."

Tôi nhìn bộ dạng cao ngạo, tự mãn của anh ta, nuốt ngược toàn bộ những lời định nói vào trong bụng.

Tôi không nói cho anh ta biết: Chính lòng hiếu thảo, thành tâm cầu phúc của các con đã mang lại cho tôi cơ hội bù đắp nuối tiếc. Mà nỗi nuối tiếc lớn nhất đời tôi, chính là vụ tai nạn giao thông năm Giang Thời Tự bốn mươi tuổi đã khiến chân phải của anh bị gãy. Quãng đời còn lại, cái chân đi lại tập tễnh đó đã trở thành nỗi đau đớn tột cùng của anh.

Tôi không ngờ, cách để tôi bù đắp nuối tiếc lại là cho tôi sống lại năm hai mươi sáu tuổi.

Nhưng giờ nhìn lại, hóa ra chỉ là tôi tự mình đa tình mà thôi.

Căn nhà hiện tại không quá rộng. Tôi chỉ mất nửa tiếng để thu dọn xong hành lý.

Lúc tôi chuẩn bị rời đi, Giang Thời Tự vẫn đang bận dỗ dành Khương Tự Nghi. Nghe tiếng lạch cạch mở cửa, anh ta mới hờ hững liếc mắt lên, lạnh nhạt buông lời:

"Thư Nhiễm, cô biết tính tôi mà, tôi nói được là làm được. Lần này, cái chiêu 'mẹ quý nhờ con' sẽ không có tác dụng với tôi đâu, cô đừng hòng tăm tia lén lút sinh đứa nhỏ ra để ép uổng tôi. Cô nên nhớ, em trai cô vẫn đang học đại học ở nước ngoài, nếu nguồn tài trợ bị cắt đứt..."

"Thuốc tôi đã uống rồi." Tôi quay mặt đi, không thèm nhìn anh ta lấy một cái, "Anh không nghĩ là tôi vẫn muốn dây dưa với anh nữa đấy chứ?"

Giang Thời Tự bị ngắt lời, dường như có chút bất ngờ. Anh ta sững sờ, thậm chí quên cả việc nhắn tin trên điện thoại.

Phải mất một lúc lâu sau...

Home
Sau