📖 DUYÊN MỘNG - CHƯƠNG 8
22
“Vừa rồi… cảm ơn anh.” Trước cửa căn hộ, tôi nhận lại vali từ tay Hạ Chu Thần, nhớ đến cái ôm kia, tôi lại có chút ngại ngùng, một câu cảm ơn nói ra mà tim đập mặt đỏ.
“Không có gì.” Hạ Chu Thần hất cằm về phía cửa: “Vào nghỉ ngơi một chút đi, tôi về trước.”
Nghe vậy, đầu tôi bỗng “đơ” một cái, buột miệng: “Hay là… anh đừng về vội…”
Nói xong, cả tôi và Hạ Chu Thần đều sững lại.
Anh cười: “Em định mời tôi vào nhà uống trà à?”
Tôi giấu tay ra sau lưng, căng thẳng nắm chặt áo, tránh ánh mắt không dám nhìn anh: “Nhà tôi không có trà.”
Hạ Chu Thần nhướng mày: “Vậy tôi không về thì làm gì?”
Tôi lắp bắp: “Thì… vào nhà ngồi… ngồi một chút thôi.”
Anh “chậc” một tiếng: “Vậy tôi miễn cưỡng ghé thăm căn nhà nhỏ của em, làm nó rạng rỡ thêm vậy.”
Tôi bị chọc cười: “Hạ Chu Thần! Một câu của anh sai mấy chỗ luôn!”
Anh im lặng, theo tôi vào nhà rồi mới thong thả nói một câu: “Chắc là ở cạnh em… nói chuyện không cần suy nghĩ.”
Động tác cúi xuống lấy dép cho anh của tôi khựng lại, trong lòng vô thức nảy sinh chút liên tưởng mập mờ theo câu nói đó, nhưng ngay giây sau đã bị tôi dập tắt.
Tôi đặt dép trước mặt anh, giọng mang theo ý cười bình thản: “Anh là không có não, đừng tìm cớ.”
“Não tôi bị em ăn mất rồi.”
“Anh mới là zombie!”
23
Hạ Chu Thần không ở lại lâu, sau khi rời đi anh gửi cho tôi hai tin nhắn.
Hạ Chu Thần: “Cố Tiểu Dao, không cần phải sợ như vậy.”
Hạ Chu Thần: “Tôi ở phía sau em.”
Tôi ngã người xuống sofa, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, mắt dần dần cay xè.
Tôi vừa cười vừa lau nước mắt trên mặt, trả lời anh.
Vẫn như mọi khi, thích đối nghịch với anh.
Cố Tiểu Dao: “Làm ơn! Ông chủ lớn, anh biết nói vậy giống truyện ma không?!”
Hạ Chu Thần: “…”
Anh cạn lời rồi.
Tôi cười, tay còn chưa chạm vào bàn phím thì màn hình đã thay đổi.
Là mẹ gọi điện cho tôi.
Nhìn thấy cái tên lưu đó, tôi lại nhớ đến gia đình tái hôn kia, nhớ đến Cố Lạc Dục.
Lạ là, trước đây mỗi lần nghĩ đến anh ta, tôi đều thấy khó chịu, ngực như bị chặn lại.
Nhưng hôm nay, tôi lại nghĩ đến Hạ Chu Thần.
Ông chủ lớn lúc nào cũng “vỡ hình tượng”, và… vòng tay ôm tôi của anh.
Tôi gãi đầu, ép bản thân không nghĩ đến Hạ Chu Thần nữa, rồi bắt máy.
“Alô, mẹ, sao…”
“A Dao, con và Lạc Dục đã xảy ra chuyện gì?” Giọng mẹ tôi bình tĩnh truyền qua điện thoại, như một lưỡi dao đâm thẳng vào đầu tôi.
Sao mẹ lại hỏi như vậy?
Năm năm trước, sau khi tôi tỉnh lại, tôi đã rất sợ mẹ biết chuyện giữa tôi và Cố Lạc Dục.
May mà anh ta không nói với cha dượng và mẹ.
Lo lắng suốt năm năm, không ngờ lúc này mẹ lại đột nhiên hỏi tôi.
Là Cố Lạc Dục nói sao?
Tim tôi căng lên một nhịp, rồi dần dần bình tĩnh lại.
Tôi nhớ đến tin nhắn của Hạ Chu Thần.
Anh ấy ở phía sau tôi.
Đừng sợ, Cố Tiểu Dao.
Nói ra đi.
Tôi chậm rãi ngồi thẳng người, nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên màn hình laptop đặt trên bàn trà, hít sâu một hơi.
“Mẹ.”
“Con từng yêu Cố Lạc Dục.”
24
Tôi đã nói hết mọi chuyện với mẹ.
Nói một lúc, tôi nghe thấy bên kia bà đang khóc khe khẽ.
Tôi cười dỗ bà: “Thôi nào thôi nào, khóc gì chứ, cứ như trẻ con vậy.”
“Mẹ xin lỗi, mẹ không biết nó đã làm những chuyện đó với con, mẹ… mẹ không phải là một người mẹ tốt.”
Dù biết bà không nhìn thấy, tôi vẫn nhẹ nhàng lắc đầu, nước mắt theo tiếng nấc của bà mà trào ra: “Không phải lỗi của mẹ đâu, mẹ đã làm rất tốt rồi mà~”
Bố tôi bị ung thư, qua đời khi tôi mười hai tuổi.
Chính mẹ, với thân hình nhỏ bé yếu ớt, đã chống đỡ cả một gia đình, dựng lên cho tôi một nơi tránh gió.
Bà là người mẹ tốt nhất.
Đó cũng là lý do khi xưa tôi nhanh chóng chấp nhận việc bà tái hôn.
Bà đối xử với tôi tốt như vậy, sao tôi có thể ngăn cản bà đi tìm hạnh phúc chứ?
“Hôm nay Lạc Dục gọi cho bố nó, nói không đi xem mắt nữa, nó muốn kết hôn với con, mẹ… mẹ lúc đó đầu óc trống rỗng, nên mới gọi hỏi con, mẹ không biết… sự thật lại là như vậy.”
“Nó muốn kết hôn với con? Nó bị điên à?” Tôi không hiểu nổi con người Cố Lạc Dục, lúc trước chơi đùa tình cảm của tôi là anh ta, bây giờ lại muốn cưới tôi!
Đầu óc có vấn đề thật à?
Tôi ngả người ra sau, bực bội day day ấn đường, không nói gì.
Lúc này mẹ dè dặt nói: “Mẹ biết lúc này nói những lời này không phù hợp, nhưng… con cũng không còn nhỏ nữa, con có người mình thích chưa?”
Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ buột miệng: con thích học sinh cấp ba, còn chưa đủ tuổi pháp luật, hỏi cũng vô ích.
Nhưng hôm nay… tôi lại nghĩ đến Hạ Chu Thần.
Tôi ho khẽ hai tiếng, có chút không tự nhiên trả lời: “Người con thích không phải là chàng trai trẻ… mà là đàn ông lớn tuổi rồi.”
Có lẽ do cách dùng từ của tôi không đúng, mẹ hoảng hốt “hả” một tiếng, rồi dò hỏi: “Là kiểu… nhận trợ cấp xã hội à?”
Tôi bật cười.
“Không phải! Là người ba mươi lăm tuổi… ừm, một kẻ ngốc không có não.”
Nghe tôi miêu tả cụ thể như vậy, mẹ thở phào, cũng xác nhận tôi đã có người thích, giọng bà rõ ràng vui hơn.
“Con trai nhà ai vậy? Hai đứa ở bên nhau chưa? Bao giờ dẫn về cho mẹ gặp?”
Tôi suy nghĩ một lúc: “Ừm… vẫn chưa ở bên nhau, anh ấy chưa từng nói rõ là thích con.”
Chắc mẹ lại nghĩ đến Cố Lạc Dục, vội nói: “Không được không được, phải để con trai nói trước.”
Tôi cười: “Thế nếu anh ấy không nói thì sao?”
Mẹ im lặng rất lâu, rồi như đã hạ quyết tâm: “Vậy thì chúng ta không kết hôn nữa!”
“Mẹ chỉ mong con vui vẻ là được, không ép con nữa, lúc nào con muốn kết hôn mẹ cũng không quản, mẹ chỉ mong con luôn hạnh phúc.”
“Thôi mà, con đùa thôi, yên tâm đi, anh ấy sẽ nói.”
Tôi ngẩng đầu nhìn trần nhà, nheo mắt lại.
Anh không nói… thì tôi sẽ dụ anh nói.
Hạ Chu Thần… anh nhất định phải thích tôi đấy.
Đúng lúc đó, trong điện thoại vang lên giọng trầm của cha dượng.
“A Dao, là bố và Cố Lạc Dục có lỗi với con.”
Hóa ra ông vẫn luôn đứng bên cạnh nghe.
“Không sao đâu, đều qua rồi, bố với mẹ mau đi ngủ đi, đừng nghĩ nhiều nữa, con sống rất tốt.”
Mẹ gọi tôi một tiếng, nhưng lại dừng lại.
Một lúc lâu sau mới nói: “A Dao, ngủ ngon.”
“Ngủ ngon, mẹ, bố.”

