📖 CHƯƠNG 4
Sau tối hôm đó, mối quan hệ giữa tôi và Lục Lâm Tiện dường như tốt lên một chút.
Lục Thanh Diễn vẫn bận như cũ, không thường về nhà, nhưng anh đưa cho tôi một thẻ phụ, bảo tôi muốn tiêu gì thì tiêu.
Thật ra thì—— siêu đã!
Có tiền, rảnh rỗi, chồng không về nhà, lại chẳng phải hầu hạ bố mẹ chồng.
Đúng là ngày thần tiên!
Lục Lâm Tiện cũng không còn cố tình nói lời có có không không nữa, xe trong nhà cũng không hỏng nữa.
Mỗi ngày tan học về, việc đầu tiên nó làm là đi tìm tôi.
Cách xưng hô của nó cũng từ “Này” biến thành “Thẩm Mạt”.
Tôi sửa nó: “Em phải gọi chị là chị dâu.”
Nó giả vờ không nghe thấy, tôi cũng chẳng làm gì được nó.
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Cho đến ngày sinh nhật Lục Lâm Tiện.
Tôi từng nghe Lục Thanh Diễn nhắc qua một lần, nên cố ý dậy sớm làm bánh kem dâu tây cho nó.
Cô giúp việc trong nhà làm cả một bàn đầy món ngon.
Đến giờ ăn tối, tôi và Lục Lâm Tiện ngồi chờ ở vị trí của nó.
Trước đó tôi đã gọi điện cho Lục Thanh Diễn, anh nói sẽ về sớm nhất có thể.
Lục Lâm Tiện thay bộ vest lịch sự hơn, ngồi ngay ngắn. Miệng tuy không nói, nhưng ánh mắt cứ liên tục liếc ra ngoài.
Khoảng thời gian ở nhà họ Lục, nghe cô giúp việc kể, tuy Lục Lâm Tiện tính tình xấu, nhưng lại cực kỳ phụ thuộc vào anh trai.
Tôi thấy điều đó rất bình thường.
Dù sao nếu có một người tốt với tôi như vậy, tôi chắc cũng sẽ rất phụ thuộc.
Nhưng kim đồng hồ dần chỉ sang chín giờ, mười giờ.
Món ăn từ nóng chuyển sang nguội.
Tim tôi vô cớ đập thình thịch.
Bỗng “ầm” một tiếng giòn tan.
Tôi giật bắn mình, ngẩng đầu lên, mới thấy cái bát bên tay Lục Lâm Tiện vỡ vụn.
Nó đột ngột đứng dậy, chạy đến máy điện thoại bàn gọi.
“Tut tut tut tut——”
“Số quý khách gọi tạm thời không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau…”
Tôi nhìn nó gọi đi gọi lại, trong lòng có chút không đành, bưng bánh kem đi qua: “Tiểu Tiện, có lẽ anh trai em bị việc gì đó vướng chân… Chúng ta thổi nến trước nhé?”
“Không cần!”
Nó quay phắt lại, vung tay một cái, cái bánh kem trên tay tôi bị đánh rơi.
Những quả dâu tây trên bánh lăn mấy vòng, dừng lại ngay chân tôi.
Tôi nhìn cái bánh một lúc, ngẩng đầu lên nhìn nó, hơi không hiểu: “Sao nhất định phải đợi chứ? Đây là sinh nhật của em, không phải sinh nhật của anh trai em…”
“Cút đi!”
Một tiếng gầm thấp đột ngột vang lên.
Tôi ngẩn ngơ nhìn cậu thiếu niên đang mất kiểm soát cảm xúc.
Thấy tôi đờ ra, ánh mắt Lục Lâm Tiện khẽ biến đổi, môi mấp máy như muốn nói gì, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra, vượt qua tôi quay đầu chạy ra ngoài!
“Lâm Tiện——”
Tôi gọi một tiếng, nhưng đầu nó cũng không quay lại.
Thấy tình thế không ổn, tôi theo bản năng muốn nhắn tin cho Lục Thanh Diễn.
Nhưng tin nhắn chưa soạn xong, trước mắt đạn mạc lại hiện lên.
[A! Hình như chính là lúc này. Anh trai bị người ta hãm hại, phản diện lại giận dỗi bỏ nhà đi, anh trai lo lắng nên vội vàng lộ vị trí, bị bắt sống và t ra t ấn đến ch ết.
[Phản diện chắc cũng không ngờ, chỉ vì một lúc nóng giận mà hại ch ết anh trai yêu thương nó nhất, sau đó tính cách đại biến.]
[Ôi, nếu nữ phụ gửi tin nhắn này đi, thì đúng là vạn kiếp bất phục rồi.]
Ngón tay tôi run lên, điện thoại suýt rơi khỏi tay.
Vậy bây giờ… phải làm sao đây?
Tôi từ trước đến nay chưa từng nghĩ mình sẽ gặp chuyện như thế này.
Lục Thanh Diễn đang gặp nguy hiểm?
Trong đầu tôi rối như tơ vò, nhưng chân lại theo bản năng đuổi theo.
Không thể nào đứng nhìn Lục Lâm Tiện chạy một mình ra ngoài, lỡ nó gặp người xấu thì sao?
Lục Lâm Tiện chạy rất nhanh, trong màn đêm chỉ chớp mắt đã mất hút bóng dáng.
May mà trước đây tôi làm thêm ở trường, thể lực cũng khá tốt.
Chẳng bao lâu, tôi đã nhìn thấy Lục Lâm Tiện ở phía trước đường.
“Tiểu Tiện——”
Tôi gọi một tiếng.
Người phía trước không dừng chân.
Tôi lo quá, cũng chẳng để ý góc phố có một chiếc xe lao tới.
Đèn pha chói lóa đột ngột chiếu vào mắt.
Chưa kịp phản ứng, một lực va chạm kinh hoàng ập đến, cả người tôi bay lên không trung.
Khoảnh khắc ngã mạnh xuống đất, trong đầu tôi hoàn toàn trống trơn.
Lục Lâm Tiện nghe tiếng động quay đầu lại, trong giây lát nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, đồng tử đột ngột co lại.
Trước mắt tôi trời đất quay cuồng, thế giới đảo lộn hỗn loạn.
Người trong xe cũng đã xuống.
Mờ mờ ảo ảo, tôi nghe thấy giọng nói quen thuộc.
“May quá may quá, là con bé Thẩm Mạt đó.”
“Này Thẩm Mạt, con làm cái quái gì vậy? Giữa đêm khuya đột nhiên lao ra đường, muốn dọa c hết người à?”
Ý thức dần trở về cơ thể.
Ánh mắt tôi chậm rãi tập trung. Trước mặt, Thẩm Tinh Nghiên đang đứng khoanh tay, cúi xuống nhìn tôi với vẻ cao cao tại thượng.
Bên cạnh, ba mẹ cau mày chặt.
Họ ăn mặc sang trọng lộng lẫy, như vừa dự tiệc xong.
Tôi cố gắng chống tay ngồi dậy, nhìn qua nhìn lại bản thân.
Chắc không thiếu tay thiếu chân gì chứ?
May mà xe chạy không nhanh lắm, ngoài vết xước ở tay và chân, tạm thời chưa cảm thấy vấn đề lớn.
Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, mới ngẩng đầu lên, mở miệng giải thích: “Không phải, con——”
Chưa dứt lời đã bị mẹ ngắt ngang. Người phụ nữ lạnh mặt quát: “Đang yên đang lành không ở nhà họ Lục, chạy ra đường tìm ch ết à? Dù Lục Thanh Diễn có đối xử với con không tốt, con cũng phải chịu đựng. Giờ con đã là người nhà họ Lục rồi, dù ch ết ngoài đường, cũng là nhà họ Lục thu xác cho con.”
Tôi lập tức ngẩn ra.
Cánh tay đột nhiên đa u đến thấu tim.
Đ au đến mức một lúc lâu không nói nổi lời.
Thật ra tôi vẫn luôn biết, Thẩm Tinh Nghiên được mẹ yêu thương hơn. Cô ấy thông minh hơn tôi, hiểu chuyện hơn tôi, lại ở bên mẹ lâu hơn tôi.
Nhưng tôi vẫn luôn nghĩ đó không phải vấn đề lớn.
Dù sao chuyện sinh ra đã là định mệnh, ai cũng không thay đổi được.
Tôi cũng chẳng định truy cứu Thẩm Tinh Nghiên gì cả, chỉ cần ba mẹ thương tôi một chút là đủ.
Nhưng đến khoảnh khắc này, tôi dường như mới thực sự hiểu ra.
Thì ra những lời người ngoài nói mới là đúng.
—— Nhà họ Thẩm cần một tiểu thư tài sắc vẹn toàn, chứ không phải một đứa con gái vô dụng chẳng biết gì.
Nhưng… tôi cũng đâu có muốn bị vứt bỏ đâu.
Những cảm xúc tích tụ lâu ngày trong đáy lòng dường như đột nhiên có tên gọi, mang tên ấm ức, nước mắt không kiềm được trào ra khóe mắt.
Trước mắt bỗng trở nên mơ hồ.
Tôi cúi đầu thấp hơn, thấp hơn nữa, suýt nữa muốn tìm một kẽ hở chui xuống đất để mà chui luôn.
Nếu biết trước sẽ như thế này…
Tôi đã không về đây rồi.
Kỳ lạ tôi lại là con ruột, cha mẹ ruột lẽ ra phải yêu thương con cái mình chứ.
Có lẽ vì từ nhỏ nhận được quá ít, nên chỉ cần nhận được một chút quan tâm, tôi đã không nỡ buông, vẫn cẩn thận cất giữ, vẫn tự nhủ mình là người may mắn, là một trong muôn vàn người được cha mẹ đoàn tụ sau bao năm xa cách. Giờ nhìn lại, sao mà thảm hại và buồn cười đến thế.
“Thẩm Mạt!”
Bên tai đột nhiên vang lên một tiếng kinh hô.
Tôi ngẩng đầu nhìn, thấy Lục Lâm Tiện đang lao về phía tôi. Nó ngồi xổm bên cạnh, nhìn vết má u trên cánh tay và đầu gối tôi, ngón tay khẽ run, gầm lên với mấy người nhà Thẩm: “Còn đứng đó ngẩn ngơ gì nữa? Gọi xe cứu thương đi!”
Có vẻ không ngờ Lục Lâm Tiện lại xuất hiện ở đây, mấy người nhà Thẩm đều ngẩn ra.
Một lúc sau họ mới phản ứng được rằng tôi bị thương.
Ba tôi vội vàng cười xin lỗi: “Đây là Lục tiểu thiếu gia phải không? Ừ ừ, được rồi.”
Tôi được đưa lên xe cứu thương đi bệnh viện.
Lục Lâm Tiện im lặng ngồi bên cạnh tôi. Nhà họ Thẩm vốn định nói có việc nên đi trước, nhưng họ vừa bước chân ra, Lục Lâm Tiện đã lập tức gọi điện báo cảnh sát, giọng lạnh tanh: “Chú cảnh sát ơi, ở đây có người đụng người rồi muốn bỏ chạy! Cháu nghi ngờ họ cố ý sá t hại!”
Tôi hơi đ au đầu, đành nhắm mắt lại.
Suốt dọc đường, Lục Lâm Tiện không nói thêm câu nào.
Xe cứu thương lao vút.
Nghĩ đến một chuyện, tôi đột ngột mở mắt, nắm lấy tay Lục Lâm Tiện, ra hiệu cho nó lại gần tôi một chút.
Lục Lâm Tiện tuy không hiểu, nhưng vẫn cúi người lại gần, giọng hơi gượng gạo: “Làm… làm gì?”
Tôi không tiện trực tiếp kể chuyện đạn mạc, chỉ khéo léo hỏi: “Em có quen người đáng tin cậy bên cạnh anh trai em không?”
Lục Lâm Tiện tuy còn nhỏ nhưng tâm tư cũng không non nớt, càng không phải hoàn toàn ngốc.
Nghe tôi hỏi vậy, nó nheo mắt lại, rõ ràng vẫn còn hơi không vui, nhưng cuối cùng không cãi nữa, chỉ hậm hực gật đầu.
“Vậy là tốt rồi——”
Tôi với tay lấy điện thoại trong túi, động tác hơi lớn, kéo theo vết thương, đa u đến mức nghiến răng ken két: “Hiss…”
“Đừng động! Em… em làm cho!”
Lục Lâm Tiện nhanh tay giữ chặt tay tôi, giật lấy điện thoại, bấm một số gọi đi.
Điện thoại nối máy.
Bên kia dường như đang rất hỗn loạn.
Mờ mờ có tiếng vọng lại.
“Tìm được Lục Thiếu rồi!”
“Nhanh lên hỗ trợ!”
Lục Lâm Tiện cảm thấy lạ, theo bản năng gọi: “Tần trợ lý.”
Người bên kia như cuối cùng cũng nhận ra điện thoại, “A” một tiếng: “Nhị thiếu, có việc gì không ạ?”
“Anh trai tôi thế nào rồi?” Nó hỏi.
Sau một khoảng im lặng ngắn, người được gọi là Tần trợ lý mới lên tiếng: “Không sao, nhị thiếu đừng lo, Lục Thiếu sắp về rồi.”
Lục Lâm Tiện cúp máy, nhưng vừa quay đầu đã thấy tôi nhắm chặt mắt, sắc mặt trắng bệch: “Thẩm Mạt! Tỉnh lại đi!”
Tôi: “……”
Suỵt, đừng có ồn.
Chị đang buồn, muốn ngủ.

