Menu

📖 SỔ TAY TU LUYỆN PHU QUÂN NUÔI TỪ NHỎ - CHƯƠNG 1

~8 phút đọc1.536 từ1/5 chương

Người chồng nuôi từ nhỏ ở quê của tôi vác hai bao tiền mặt tìm tới tận cửa.

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt cao lớn vạm vỡ, thô ráp mà thật thà, cứng nhắc cổ hủ, lạnh lùng nói: “Tôi đã có bạn trai rồi.”

Anh ta im lặng hai giây: “Được, tôi biết rồi.”

Tôi thở phào một hơi, đang định quay người rời đi thì bị anh ta túm lấy tay áo.

“Xin lỗi, đúng là tôi hơi cổ hủ, tư tưởng phong kiến một chút, cho nên…”

“Cho nên… khi nào thì cho tôi gặp anh ta?”

“Xét theo bối phận, tôi nên chủ động chào hỏi, gọi anh ta một tiếng anh trai, rồi kính một chén trà thiếp thất thì mới đúng lễ.”

Tôi đứng sững sờ: ? Từ “phong kiến” bây giờ là dùng kiểu này sao?

01

Phu quân nuôi từ nhỏ ở quê của tôi vác hai bao tiền mặt lên thành phố tìm đến nương nhờ tôi.

Đầu dây bên kia, mẹ tôi dùng giọng điệu như đang thông báo một chuyện bình thường.

Tôi nghe xong chỉ thấy trước mắt tối sầm, suýt nữa không đứng vững.

“Mẹ, mẹ đang làm cái gì vậy? Phu quân nuôi từ nhỏ cái gì chứ? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn làm mấy chuyện chỉ có trong xã hội phong kiến thế này?”

“Lâm Hoán Hoán, con quát cái gì mà quát?”

Mẹ tôi bị một tràng chất vấn của tôi chọc giận, giọng lập tức cao lên mấy tông.

“Du Tùng chẳng phải là do chính con hồi nhỏ tự nhận làm chồng nuôi từ nhỏ sao? Lúc con ba tuổi còn cắn người ta một cái vào mông nữa! Bây giờ con định ăn xong phủi tay à?”

“Còn nữa, sao lại là đồ của xã hội phong kiến? Mấy năm trước ở làng bà ngoại con vẫn còn đấy thôi!”

Nhắc đến chuyện hồi nhỏ, tôi chột dạ hạ giọng xuống.

“Con… lúc đó còn bé không hiểu chuyện, với lại, với lại…”

Với lại tôi còn nghe nói.

Du Tùng từ nhỏ lớn lên ở quê, chưa từng đến thành phố lớn, kiến thức đều tự học, làm việc thì vụng về thô ráp, tính cách lại cố chấp, cổ hủ.

Ngay cả em gái ruột của anh ta cũng không dám mặc váy ngắn quần ngắn trước mặt anh ta.

Chỉ cần nghĩ đến đó thôi.

Tôi đã lo đến mức rụng cả tóc.

“Mẹ, thật ra con đã có người mình thích rồi!”

Câu này gần như là tôi hét lên.

Kết quả vừa dứt lời.

Chuông cửa đột ngột vang lên.

Tôi giật bắn mình.

Biết người đứng ngoài cửa chính là vị phu quân nuôi từ nhỏ vượt ngàn dặm đến tìm tôi.

Trong lòng nghĩ thôi thì giả ch//ết cho xong.

Kết quả giọng mẹ tôi càng lúc càng cao, càng lúc càng lạnh.

Đến cuối cùng trực tiếp nghiêm giọng ra lệnh tôi đi mở cửa.

Tôi ôm tâm thế như ra trận, đứng dậy, liên tục tự cổ vũ bản thân, rồi bước về phía cửa.

02

Cửa chống trộm vừa mở ra.

Làn hương cỏ xanh nhàn nhạt lập tức ập tới.

Tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên.

Đụng phải một đôi mắt đen láy, bình tĩnh sâu thẳm như mặt nước tĩnh lặng.

Nhiều năm không gặp.

Du Tùng đã cao vượt tôi hơn cả một cái đầu, làn da hơi ngăm, cơ bắp săn chắc, đường nét gương mặt rõ nét, lông mi vừa dài vừa dày, cả người toát ra hơi thở nam tính đầy gợi cảm.

Tôi quan sát anh ta từ trên xuống dưới thật lâu.

Nhìn đến mức thất thần.

Đến cả chào hỏi cũng quên mất.

Ngược lại, Du Tùng im lặng một lát, có chút câu nệ gật đầu với tôi, giọng khàn khàn.

“Hoán Hoán, lâu rồi không gặp, em càng ngày càng xinh đẹp.”

Anh ta hình như không giỏi khen ngợi người khác.

Đường quai hàm căng cứng, giọng điệu cứng nhắc.

Hơn nữa ánh mắt mang tính xâm lấn kia rất rõ ràng dừng lại một chút trên đôi chân lộ ra dưới váy của tôi.

Tôi đối diện với ánh mắt anh ta.

Trong lòng giật thót.

Sợ anh ta sẽ lên tiếng dạy dỗ mình.

Vì vậy vội vàng cười nói:

“Anh Du Tùng, lâu rồi không gặp, vào nhà ngồi đi.”

May mà Du Tùng không nói gì, chỉ gật đầu.

Rồi bước ngang qua người tôi đi vào phòng khách.

Cơ bụng rắn chắc vô tình cọ qua cánh tay tôi.

Tim tôi khẽ run lên, ánh mắt không tự chủ được rơi vào phần ngực căng đầy bị chiếc áo thun đen ôm sát của anh ta.

Du Tùng còn chưa nhận ra tôi đang lén nhìn, ngược lại còn thẳng lưng hơn, khiến cơ bụng và cơ ngực càng rõ ràng hơn.

03

Tôi hít sâu một hơi.

Dọn dẹp lại mớ suy nghĩ rối tung trong đầu.

Sau đó sải bước đi theo Du Tùng.

Du Tùng xách một túi đồ đi thẳng vào bếp, vừa đi vừa nói với tôi.

“Tôi mua sườn rồi, làm sườn xào chua ngọt cho em, tôi nhớ hồi nhỏ em thích ăn nhất.”

“Trời nóng quá, tôi làm thêm một món lạnh, còn một món mặn một món rau nữa thì chưa nghĩ ra.”

“Tóm lại bốn món một canh, hai chúng ta chắc là đủ, em có kiêng kị gì thì nói tôi biết.”

Vừa đến đã bắt đầu làm việc?

Tôi bước nhanh hai bước, giữ lấy tay anh ta.

“Du Tùng, anh đợi chút đã, tôi có chuyện muốn nói.”

Du Tùng lập tức dừng lại, quay đầu nhìn tôi, dáng vẻ chăm chú lắng nghe.

Tôi khó khăn dời ánh mắt đi, suýt nữa bị ánh nhìn của anh ta mê hoặc.

“Cái đó… Du Tùng, chuyện phu quân nuôi từ nhỏ này ở thời đại bây giờ đã không còn phù hợp nữa, giờ còn ai làm cái này đâu, không tin thì anh ra cục dân chính hỏi thử đi.”

“Cho nên chúng ta cũng không nên bị những tàn dư phong kiến này trói buộc, rồi đánh mất cơ hội gặp được người mình thật lòng thích, cho nên…”

“Cho nên tôi nói nhiều như vậy, chắc anh hiểu ý tôi rồi chứ?”

Du Tùng nhìn tôi chăm chú.

Cũng không biết là có hiểu hay không.

Trên mặt vẫn giữ nguyên biểu cảm lúc nãy.

Không nói một lời.

Đúng như những lời đồn.

Tính cách của Du Tùng cố chấp như một con trâu.

Tôi cắn môi, mặc kệ anh ta nghĩ gì, tiếp tục nói.

“Nhưng mà chúng ta vẫn có thể ở chung như hồi nhỏ.”

“Hồi nhỏ tôi ở trong mắt anh là thân phận gì, thì bây giờ vẫn là thân phận đó.”

“Tình cảm cùng nhau lớn lên trước đây sẽ không thay đổi.”

“Chỉ là chuyện phu quân nuôi từ nhỏ này thì đừng nhắc lại nữa.”

Du Tùng cuối cùng cũng hiểu, chớp chớp mắt, bả vai vốn căng cứng cũng thả lỏng ra.

“Xin lỗi, tôi không có học hành nhiều.”

“Những gì em vừa nói tôi đúng là không hiểu hết, nhưng em nói hồi nhỏ thân phận thế nào thì bây giờ vẫn thế, đúng không?”

“Đúng, không sai, chính là vậy.”

Du Tùng cúi đầu, gật mạnh đầy chắc chắn: “Vậy tôi hiểu rồi.”

Dừng một chút.

Anh lại nhỏ giọng bổ sung một câu.

“Chủ nhân.”

Trái tim tôi vừa định thả lỏng lại bị một câu này treo ngược lên, tôi không dám tin nhìn anh ta.

“Cái gì? Anh vừa gọi tôi là gì?”

Du Tùng nhìn thẳng vào mắt tôi, rất đương nhiên lặp lại.

“Chủ nhân.”

Tôi hoảng sợ trừng to mắt.

Tên này chẳng lẽ hồi nhỏ bị tôi cắn mông đến ngu luôn rồi sao?

“Tại sao anh lại gọi tôi là… chủ nhân?”

Du Tùng lắc đầu.

“Không vì sao cả, từ nhỏ mẹ tôi đã nói với tôi, tôi là phu quân nuôi từ nhỏ của em, vậy em chính là chủ nhân của tôi.”

“Mẹ tôi còn nói, Hoán Hoán là trời, Hoán Hoán là đất, Hoán Hoán là chủ nhân, tôi phải vô điều kiện phục tùng mọi mệnh lệnh của Hoán Hoán, phải đối tốt với Hoán Hoán.”

“Mẹ tôi còn nói, tôi phải rửa chân cho Hoán Hoán, nấu cơm cho Hoán Hoán, nếu không thì không xứng làm người đàn ông đứng sau Hoán Hoán.”

“Mẹ tôi còn nói, đàn ông không biết giữ mình thì chính là đồ chó thối, là cải thối.”

“Mẹ tôi còn nói…”

Tôi hơi đau đầu, vội vàng cắt lời anh ta: “Được rồi được rồi, Du Tùng, sau này cái cách gọi ‘chủ nhân’ này đừng dùng nữa…”

Du Tùng khó hiểu nhíu mày: “Tại sao?”

Tôi thở dài một hơi, rồi dõng dạc trả lời.

“Bởi vì xã hội mới không có nô lệ! Đứng lên! Đứng lên đi Tùng Tùng!”

Du Tùng: ………………?

Home
Sau