Menu

📖 SỔ TAY TU LUYỆN PHU QUÂN NUÔI TỪ NHỎ - CHƯƠNG 3

~7 phút đọc1.351 từ3/5 chương

07

Du Tùng cứ thế ở lại nhà tôi.

Mỗi ngày giặt giũ nấu nướng, không than không oán, hơn nữa mỗi bữa đều đổi món khác nhau, chưa có món nào lặp lại.

Tôi có chút áy náy, lên tiếng ngăn anh ta lại: “Du Tùng, thật ra anh không cần ngày nào cũng giặt đồ nấu cơm cho tôi đâu.”

Nghe vậy, ánh mắt Du Tùng dừng trên mặt tôi, giọng kiên định:

“Không được, Hoán Hoán, tôi không thể không giặt đồ nấu cơm cho em, dù em nói gì cũng không ngăn được tôi.”

“Những việc này tôi nhất định phải làm, đúng vậy, bởi vì trong xương cốt tôi chính là một người phong kiến như thế.”

Tôi: “…”

Thương lượng thất bại.

Tôi định đi vào phòng làm việc xử lý nốt công việc chưa xong hôm nay.

Vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy camera trong phòng khách.

Trong đầu lập tức hiện lên những hình ảnh camera mấy ngày nay.

Mặt tôi bỗng nóng lên.

Camera này vốn là tôi lắp để phòng bạn trai cũ đến nhà trộm mèo.

Nhưng mấy ngày nay tôi phát hiện Du Tùng hình như rất hay chống đẩy ngay dưới camera.

Mà con mèo háo sắc tôi nuôi thì cứ chui vào giữa hai tay chống của anh ta, dùng đuôi quét qua quét lại trên cơ bụng của anh ta.

Có lúc tâm trạng Du Tùng tốt, còn tiện tay ôm mèo vào lòng, nửa nằm nửa dựa trên sàn.

Dáng vẻ lười biếng đó quyến rũ đến không chịu nổi.

Hơn nữa chuyện này xảy ra với tần suất cực kỳ cao, gần như lần nào tôi mở camera lên cũng thấy.

Cảnh xuân tràn màn hình, nam sắc trước mắt, làm tôi suýt nữa chẳng thể làm việc nổi.

Tôi quay đầu nhìn Du Tùng đang rửa trái cây trong bếp, uyển chuyển nhắc nhở anh ta.

“Du Tùng, anh có biết trong phòng khách tôi lắp camera không?”

Bàn tay đang ngâm trong nước của Du Tùng khựng lại.

Im lặng một lúc lâu mới ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt đen không gợn sóng.

Tôi đối diện với ánh mắt anh ta, định giơ tay chỉ cho anh ta vị trí camera.

Nhưng đúng lúc đó Du Tùng khẽ lên tiếng.

“Thì ra thứ đó gọi là camera à…”

Tôi sững người.

“Tôi là người quê mùa, trước giờ chưa từng thấy, cũng không biết nó gọi là gì.”

Du Tùng cười nhạt.

“Hoán Hoán, may mà em nói cho tôi biết, không thì đến giờ tôi vẫn chưa biết.”

Từ khi mẹ tôi đón bà ngoại lên thành phố.

Tôi đã rất nhiều năm không quay về ngôi làng nhỏ nơi bà ngoại từng ở.

Cũng không biết dưới quê bây giờ phát triển đến mức nào rồi.

Nhưng dáng vẻ Du Tùng nói chưa từng thấy camera trông vô cùng chân thành.

Hơn nữa anh ta cũng chẳng có lý do gì phải nói dối chuyện này.

08

Tôi thở dài, mang tính an ủi vỗ nhẹ lên tay Du Tùng.

“Không sao đâu, anh Du Tùng, tôi nói cho anh biết cái đó là camera cũng chẳng có ý gì, chỉ là…”

Còn chưa nói xong.

Cơ lưng của Du Tùng bỗng căng chặt lại.

Sau đó tay phải anh ta chụp lấy tay tôi.

Bàn tay to rộng hơi chai nhẹ khẽ lướt qua mu bàn tay tôi.

Khiến toàn thân tôi run lên.

Tim tôi hụt một nhịp, đến cả giãy ra cũng quên mất.

May mà Du Tùng chỉ dừng lại một giây, liền lập tức buông tay, rồi có chút áy náy nhìn tôi.

“Xin lỗi nhé Hoán Hoán, tôi tưởng là con mèo, không cố ý mạo phạm em…”

Tôi sờ sờ tay mình, mặt bỗng nóng bừng lên: “Không… không sao, tôi biết anh không cố ý…”

Du Tùng không nói thêm gì nữa.

Chỉ là đứng rất gần tôi.

Hương thơm dịu nhẹ lan ra giữa hai người.

Anh ta chắc là đang dùng chung loại sữa tắm với tôi.

Nhưng tôi lại cảm thấy loại tôi đã dùng ba năm nay bỗng trở nên xa lạ, hình như còn thơm hơn trước.

“À Hoán Hoán.”

Du Tùng lại tiến gần tôi thêm chút nữa, mắt nhìn thẳng vào tôi.

“Tay em lạnh như băng, có phải người em thuộc thể hàn không?”

Tôi gật đầu: “Đúng là tôi thuộc thể hàn, nên tay chân quanh năm lạnh.”

Du Tùng vừa nghiêm túc nghe vừa gật đầu.

Đợi tôi nói xong.

Đột nhiên anh ta nói:

“Có cần tôi làm ấm giường không?”

Tôi nhận ra mình vừa nghe thấy cái gì, nụ cười trên mặt cứng đờ.

“Cái… cái gì?”

Du Tùng lại tiến gần hơn, gần đến mức tôi có thể nhìn rõ bóng đổ của hàng mi anh ta.

“Tôi nói, có cần tôi làm ấm giường cho em không?”

Khóe miệng tôi giật giật, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc.

Ai nói cho tôi biết, chuyện làm ấm giường này là thứ một người tự xưng cổ hủ thật thà có thể làm được sao?

Nhưng chưa kịp xua tay từ chối.

Du Tùng lại chân thành cất lời.

“Em yên tâm, tôi sẽ tắm rửa sạch sẽ thơm tho rồi mới đi làm ấm giường cho em, đảm bảo không làm bẩn bất cứ thứ gì.”

“Hoán Hoán, đừng nghĩ nhiều, tôi sẽ không có ý đồ hay suy nghĩ gì khác, dù sao tôi là người phong kiến…”

Nói xong, Du Tùng mím môi, dùng ánh mắt vô tội lẳng lặng nhìn tôi.

Ánh mắt đó như thể đang nói với tôi: [Em sao vậy? Trong đầu em đang nghĩ mấy thứ linh tinh gì thế? Tôi là người phong kiến thật thà đấy nhé. Sao em lại đen tối như vậy…]

Tôi: “…”

Tôi lau mồ hôi trên trán, liên tục lùi về sau.

“Cái đó… Du Tùng, tôi buồn ngủ rồi, đi ngủ trước đây, chuyện này để hôm khác nói, hôm khác nói…”

Du Tùng không dây dưa nữa, chỉ nhẹ nhàng gật đầu: “Được, ngủ ngon.”

09

Tôi quay đầu chạy thẳng.

Đi đến cửa phòng, ma xui quỷ khiến quay lại nhìn một cái.

Dưới ánh đèn mờ trong phòng khách.

Du Tùng hơi ngẩng đầu, chăm chú nhìn bàn tay phải mình đang giơ cao.

Khoảng mười phút sau.

Tôi thấy anh ta cúi đầu, đôi môi mỏng khẽ cọ lên tay mình.

Hơi thở tôi khựng lại.

Không hiểu sao lại cảm thấy bàn tay vừa bị anh ta chạm vào bắt đầu nóng lên.

Trở về phòng.

Tôi vùi mạnh mặt vào chăn, nhưng vẫn cảm thấy xung quanh tràn ngập mùi hương nhàn nhạt trên người Du Tùng.

Mùi hương đó không sao xua đi được, như gặp phải ma vậy.

Tôi bật dậy, quyết định xuống dưới uống cốc nước cho tỉnh táo.

10

Kết quả là vừa mở cửa phòng.

Đã đâm sầm vào một “bức tường thịt” rắn chắc, mùi hương quen thuộc lập tức lan ra nơi đầu mũi.

Tay tôi run lên, vô tình quẹt qua cơ bụng của Du Tùng một cái, cảm giác còn rắn chắc hơn cả tưởng tượng.

“Xin lỗi nhé, Hoán Hoán.”

“Tôi có chuyện muốn nói với em.”

Giọng nói trầm khàn của Du Tùng vang lên từ trên đỉnh đầu.

Mặt tôi lập tức nóng bừng, vội vàng kéo giãn khoảng cách với anh ta.

“Du Tùng, anh không thể đi qua đi lại như vậy được, chúng ta nam nữ ở chung một nhà, tôi có thể bị thiệt đó!”

Du Tùng im lặng hai giây.

Ánh mắt lướt qua bộ đồ ngủ tôi đang quấn kín người.

Lại nhìn xuống cơ bụng trần của mình.

Chân thành hỏi.

“Ai bị thiệt?”

Tôi: “…………”

Thấy tôi không trả lời, Du Tùng vẫy vẫy tay trước mặt tôi.

“Hoán Hoán, em ổn không? Sao không nói gì?”

HomeTrước
Sau