Menu

📖 CHƯƠNG 5

~8 phút đọc1.564 từ5/8 chương

Chưa qua mấy ngày, ta nhận lời mời đến thư phòng.

Đập vào mắt là một bức tranh thiếu nữ mùa xuân.

Bên trong khung cửa sổ dây leo nở rộ, người phụ nữ tựa trên chiếc ghế dài nhắm mắt ngủ gật.

Đó là bức tranh năm xưa Trình Tích vẽ cho ta.

Nay trưởng công tử dùng thư phòng này, bức tranh thế mà vẫn được treo ở chỗ cũ.

Mí mắt ta giật lên không kiểm soát được, mặt mũi nóng ran đáng sợ.

"Sao không vào đi?"

Trưởng công tử vén rèm lụa mỏng, thấy ta nhìn bức tranh đó, giọng điệu thản nhiên:

“Vẽ không tệ, nên ta giữ lại."

Ta ngoan ngoãn cúi đầu, đi theo hắn vào trong.

Tiện tay tự véo mình một cái.

Lục Tương Tư, ngươi đến để quyến rũ đàn ông cơ mà.

Ta vừa đi vừa tự cổ vũ bản thân.

Ta có biết chút ít về nhạc phổ, cũng có thể gảy vài khúc nhạc nhỏ cho vui vẻ.

Trưởng công tử bèn để ta ở một bên gảy đàn viết tiếp bản nhạc, rồi cầm bút ghi lại những giai điệu mà tự ta thấy ưng ý.

Hắn bận rộn chuẩn bị cho kỳ thi mùa xuân, liền ngồi đọc sách ở cách đó không xa.

Ta tuy là kẻ ngoại đạo, nhưng đây là tâm huyết của Trình Tích, đành phải dò dẫm thử từng chút một, chỉ mong thần linh rủ lòng thương, tiện tay chỉ điểm, cho ta đột nhiên sáng dạ.

Lúc ta gần như cắn nát cả đầu bút, phía sau lưng chợt nóng lên.

Không đợi ta quay đầu lại, người đang áp sát phía sau liền cúi người, vươn qua tay ta, gảy ra một chuỗi âm thanh.

"Đoạn này nối vào thấy sao?"

Ta cứng đờ cả người, trưởng công tử lại tự mình phủ quyết:

“Không được, khúc nhạc của Tĩnh Thư tiên sinh du dương phóng khoáng, đoạn ban nãy lại hơi mềm mỏng quá."

Một tay hắn dẫn dắt ngón tay ta lướt trên dây đàn, một tay cầm lấy cây bút trong tay ta để ghi lại nhạc phổ.

"Ngài biết chàng là... Tĩnh Thư từ khi nào vậy?"

"Không khó để đoán ra."

Ta ngơ ngác gật đầu, bụng bất thình lình lại bị Thanh Đậu chọc mạnh một cái.

"Cái đồ tiểu oan gia này."

Miệng ta thì than thở, nhưng trong lòng lại thầm cảm ơn đứa bé đã phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng này.

Ai ngờ tay của trưởng công tử cũng theo ta đặt cùng lên bụng.

Thanh Đậu dường như cảm nhận được sự tới gần của hắn, quẫy đạp càng lúc càng mạnh.

Quậy đến mức ta cũng ngồi không yên nữa.

Ta vừa đứng dậy, trưởng công tử liền ngồi xổm nửa người xuống trước mặt ta.

Ta đã quá đỗi quen thuộc với cỗ thân thể này, hoàn toàn không có cách nào cự tuyệt sự thân cận của hắn.

Chỉ thấy hắn áp mặt vào bụng dưới của ta, tập trung lắng nghe một lát, rồi nhíu mày.

"Cứ nghịch ngợm thế này mãi sao mà được?"

Lời vừa dứt, Thanh Đậu như thể nghe hiểu, liền lập tức ngoan ngoãn im lặng.

Lời nói nặng làm tổn thương lòng "Đậu".

Ta nhịn không được bật cười thành tiếng.

"Sao ngài lại còn mắng mỏ người ta ngay trước mặt thế?"

Trưởng công tử ngẩn người ra một chút, rồi lập tức cười xòa:

“Là cha không tốt, cha tạ lỗi với Thanh Đậu nhé."

Trưởng công tử quả thực là người tốt.

Bất kể ta làm gì, hắn đều ung dung bình thản, điềm nhiên như không.

Ta đã xem qua rất nhiều tiểu thuyết, nhưng vẫn chẳng tìm ra được cách nào để quyến rũ trưởng công tử.

Thứ nhất là bụng ta đã lớn, không thể cứ thế ngã vồ vào người hắn được, dùng nhan sắc quyến rũ là không xong rồi.

Thứ hai là ta chỉ biết chút ít mặt chữ, không giỏi thơ ca đàn hát, thực sự không dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt hắn, dùng tài năng cũng không xong.

Thêu thùa đã có thợ thêu, nấu nướng đã có đầu bếp.

Cũng chẳng biết ban đầu Trình Tích tại sao lại để mắt tới ta nữa.

Chắc có lẽ vì cả hai bọn ta đều không có chí lớn gì, chỉ muốn ăn no uống say, sống một đời bình phàm yên ổn chăng.

Ta ngồi trong thùng tắm thở dài một tiếng.

Còn chưa nghĩ thông suốt, ngoài viện đã truyền đến một trận ồn ào.

Ta vội vàng mặc quần áo chạy ra ngoài, chỉ thấy gã sai vặt đang dìu trưởng công tử hai má đỏ bừng, vẻ mặt đầy khó xử.

"Thế này là sao?"

Trưởng công tử vã mồ hôi hột, yếu ớt giơ tay lên, giọng nói vẫn còn được tính là bình tĩnh dặn dò gã sai vặt:

“Ngươi ra ngoài canh giữ viện cho kỹ, không được cho bất kỳ kẻ nào vào đây."

Cửa phòng đóng lại kín mít, Đàm Thanh vội vàng rót trà cho hắn.

Trưởng công tử lắc đầu:

“Có nước lạnh không?"

Uống liền một mạch ba ấm nước lạnh.

Môi trưởng công tử vẫn khô khốc nứt nẻ.

"Hay là vẫn nên đi mời đại phu đến đi, thế này không ổn đâu."

Trưởng công tử lắc đầu, giọng nói hơi lạnh lẽo:

“Đừng làm kinh động đến người khác."

Ta có chậm tiêu đến mấy cũng nhận ra có điều không ổn rồi.

Hôm nay là ngày sinh thần của mẹ chồng, sảnh trước có bày tiệc rượu gia đình.

Tiệc tùng náo nhiệt vừa tan, công tử trong phủ lại mang bộ dạng như bị trúng xuân dược, lảo đảo xông vào viện của ta.

Mí mắt ta giật giật, liền thấy trưởng công tử loạng choạng đứng phắt dậy.

"Nước đã đổ đi chưa?"

Đầu óc ta chưa kịp phản ứng:

“Cái gì cơ?"

"Mượn thùng tắm dùng một lát."

Tóc ta vẫn chưa khô, trong phòng vẫn còn hơi nước ẩm ướt.

Ta cũng đã hiểu ra ý đồ của hắn.

Lắp bắp nói:

“Nước, nước thì chưa đổ, nhưng mà ban nãy ta... vừa mới dùng... hay là gọi người múc nước mới nhé..."

"Không kịp nữa rồi, Tương Tư, nàng hãy giúp ta một lần này đi."

Hắn nói xong, bước chân lảo đảo đi vào phòng trong.

Tiếng nước rào rạt vang lên, đầu óc ta choáng váng nóng ran, vội ôm eo ngồi xuống.

"Đàm Thanh, em đi lấy bộ quần áo ta may xong đến đây."

Nhắc đến quần áo, mấy món đồ ta vừa thay ra vẫn còn để trong phòng tắm chưa cất dọn!

Cách một tấm bình phong, ta không tiện nói thẳng với Đàm Thanh.

Đành phải giành lấy việc mang quần áo vào, định bụng tiện tay ôm luôn đồ thay ra mang ra ngoài.

Vốn dĩ ta tính toán như vậy.

Thế nhưng trong đống quần áo lại không thấy chiếc áo yếm đâu.

Ta lục lọi nửa ngày, nghĩ bụng chắc lúc hoảng hốt làm rơi ở đâu đó cũng nên.

Bèn nhẹ nhàng rón rén quay trở lại.

Tấm bình phong bằng lụa mỏng mờ ảo hắt bóng hình người đàn ông.

Hắn dường như không biết ta lại vừa bước vào.

"Soạt" một tiếng, một bàn tay vươn ra khỏi mặt nước.

Nắm chặt thứ gì đó, đưa lên sát chóp mũi khẽ ngửi.

Ánh đèn mờ ảo, ta vẫn nhận ra mảnh vải màu xanh nhạt kia là thứ gì.

Thế là, ta trơ mắt nhìn trưởng công tử dùng nó cọ qua mặt, lướt qua lồng ngực, rồi đưa xuống dưới mặt nước.

Sau đó, vang lên một trận tiếng nước ào ạt ồn ã.

Ta gần như vắt chân lên cổ mà bỏ chạy ra ngoài.

Có nói gì cũng không muốn quay lại phòng trong nữa.

Không biết qua bao lâu, gã sai vặt rốt cuộc cũng mang thuốc đến.

Một lát sau, trưởng công tử liền thay quần áo bước ra.

Sắc đỏ trên mặt hắn đã rút đi, da dẻ nhợt nhạt, ngọn tóc vẫn còn vương những giọt nước.

Chỉ có đôi mắt là không còn vẻ trong trẻo thường ngày, mà sâu thẳm như đầm nước lạnh lẽo.

Ta bối rối ngoảnh mặt đi chỗ khác, lại nghe thấy tiếng Đàm Thanh đang dọn dẹp trong phòng hốt hoảng kêu lên:

“Không xong rồi, hôm nay hình như có trộm!"

Nàng ấy mặt mày tái mét chạy ra ngoài, nhìn trưởng công tử rồi lại nhìn ta, cắn răng liều mạng nói:

“Xin công tử làm chủ cho, áo yếm của phu nhân nhà ta bị mất rồi, không chừng có tên dâm tặc nào lẻn vào rồi!"

Ta tối sầm cả mặt mũi, liền nhìn thấy chính tên "dâm tặc" kia khựng lại động tác lau tóc, mặt không đổi sắc nói:

“Mất áo yếm rồi sao? Chuyện này không phải chuyện nhỏ.”

"Trong phủ dạo này không được yên ổn cho lắm, ta sẽ tăng cường thêm người đến Tây uyển, các người nếu không có việc gì thì khoan hãy ra ngoài."

HomeTrước
Sau