📖 CHƯƠNG 18
Chương 18:
Khi hơi thở ấm nóng ấy từ từ xích lại gần hơn, cô ấy khẽ khàng tựa đầu rồi rúc sâu vào trước ngực tôi, khiến cả cơ thể cứ thế cuộn tròn lại đầy nhỏ bé và tin cậy.
Tôi nghe thấy tiếng nỉ non gọi tên mình từng tiếng một của cô ấy: "Tống Cẩm Thành, Tống Cẩm Thành, Tống Cẩm Thành..."
Thứ tình cảm chẳng thể giãi bày bằng lời ấy đành phải nghẹn lại ở đầu môi kẽ răng, để rồi cuối cùng vĩnh viễn bị chôn vùi cùng những năm tháng cô ấy lặng lẽ ở bên cạnh bầu bạn với tôi.
Vốn dĩ tôi cực kỳ ghét việc phụ nữ bên cạnh nảy sinh tâm tư vọng tưởng với mình, bởi một khi đã có tình cảm thì họ lại càng khao khát có được nhiều hơn.
Những đòi hỏi cao hơn cùng những mộng tưởng viễn vông đó đối với tôi mà nói chẳng khác nào một loại gánh nặng phiền phức cả.
Vì lẽ đó nên sáng hôm ấy tôi đã thức dậy và rời đi từ sớm khi cô ấy còn chưa kịp tỉnh giấc.
Suốt hơn ba tháng sau tôi hoàn toàn cắt đứt liên lạc, mãi cho đến tháng thứ tư thì cô ấy mới chủ động gọi điện cho trợ lý của tôi để hỏi thăm.
Cô ấy tuyệt nhiên không nhắc gì đến chuyện cũ mà chỉ nhẹ nhàng hỏi rằng: "Bên nông trại đã thu hoạch cam và chở hết qua chỗ tôi rồi, tôi cho người chuyển tới chỗ Tống tổng nhé?"
Tôi nhớ từng có một người phụ nữ sau khi chia tay đã điên cuồng dùng cái chết để uy hiếp và gào khóc hỏi tôi rằng tôi có trái tim hay không.
Những lúc ấy tôi chỉ thấy phiền phức vô cùng, vì tôi quan niệm rằng phụ nữ một khi đã chọn ở bên tôi thì phải chuẩn bị sẵn tâm lý "tiền trao cháo múc" cho thật sòng phẳng.
Chúng ta đều là người trưởng thành nên mọi chuyện cần phải rõ ràng ngay từ đầu, bởi lẽ ngoại trừ tiền bạc ra thì họ đừng hòng mong đợi có thêm được bất cứ thứ gì khác từ tôi.
Thế nhưng Tần Thời lại là một trường hợp hoàn toàn khác, nên hệt như có ma xui quỷ khiến, buổi tối hôm ấy tôi đã tự nhủ hãy cho cô ấy thêm một cơ hội nữa.
Tôi gọi điện báo rằng tối nay mình sẽ qua ăn cơm, và ngay khi vừa dập máy, dường như tôi đã nghe thấy cả tiếng nấc nghẹn ngào đầy xúc động của cô ấy từ đầu dây bên kia.
Kể từ đó cô ấy luôn giữ đúng bổn phận của mình nên cuộc sống của chúng tôi trôi qua vô cùng êm đềm và yên ổn.
Không lâu sau, bộ phim cô ấy đóng chính bất ngờ "ẵm" giải Cây Chổi Vàng khiến cô ấy ôm lấy tôi mà khóc bù lu bù loa vì mang về một chiếc cúp thảm họa.
Khi ấy tôi chỉ vừa mới hời hợt an ủi được vài câu thì cô ấy đã tự mình thông suốt rồi tủm tỉm cười nói với tôi: "Ái chà thôi bỏ đi, dù sao kỹ năng diễn xuất đỉnh cao nhất của em cũng đâu có dùng trên màn ảnh đâu cơ chứ."
Cô ấy quả thực không dùng nó trên phim ảnh, mà trái lại đã dồn hết toàn bộ tài năng để diễn trọn vai một người không yêu tôi ngay trước mặt mình.
Cô ấy dốc hết tâm can để diễn vở kịch ấy và luôn đinh ninh rằng đó là bí mật lớn nhất của riêng mình.
Suốt bấy lâu nay, tôi vốn luôn làm ngơ trước kỹ năng diễn xuất đầy rẫy sơ hở của cô ấy để sắm vai một khán giả "câm điếc" chuẩn mực, chẳng bao giờ nỡ lòng vạch trần những tâm tư nhỏ bé ấy.
Thế nhưng sau bao nhiêu năm đằng đẵng trôi qua, bỗng nhiên tôi chẳng còn muốn tiếp tục làm một gã khán giả mù lòa hay câm lặng thêm một phút giây nào nữa.
Tôi buộc phải "mời" nhân vật chính của vở kịch vốn đã hạ màn kia quay trở lại bên cạnh mình, để lần này cô ấy không còn phải gồng mình đóng vai một kẻ không yêu tôi, mà sẽ được nhận lấy tình yêu nồng nhiệt nhất từ tôi.
Có lẽ đời người phải thực sự nếm trải cảm giác mất mát thì mới thấu rõ được điều bản thân thực sự khao khát nhất là gì.
Và sau khi đã để tuột mất cô ấy, cuối cùng tôi cũng đã hiểu ra tất cả.
Điều tôi mong muốn vốn dĩ rất đơn giản, chỉ cần mọi thứ giống hệt như trước đây khi thế giới này chỉ có hai người chúng tôi mà thôi.
Tôi muốn cô ấy, mãi mãi và mãi mãi, chỉ thuộc về duy nhất một mình tôi.
Thẩm Mộ đã dàn xếp mọi chuyện kín kẽ đến mức không một kẽ hở, bởi lẽ chồng cô ấy dạo này đang bận rộn đóng phim cổ trang trên núi sâu.
Có hàng tá cách để khiến anh ta trông như bỏ mạng vì một vụ "tai nạn" ngoài ý muốn, chẳng hạn như thiết bị trục trặc hay dây cáp hỏng hóc dẫn đến việc trượt chân rơi xuống vực.
Thế nhưng trước lúc chính thức ra tay hành sự, chẳng hiểu sao tôi lại nảy ra ý định tìm cơ hội để gặp cô ấy thêm một lần cuối.
Mọi chuyện ngỡ như là một sự "tình cờ" hết sức bình thường khi tôi dẫn theo bạn gái và vờ như vô tình bắt gặp cô ấy.
Lúc bấy giờ, cô ấy đang đưa con gái đi chơi ở khu vui chơi, và ngay khi chúng tôi tiến tới chào hỏi thì thấy cô ấy đang ngồi chồm hổm trước mặt để dỗ dành con bé.
Tay cô ấy cầm một que kem, giọng điệu nghe qua vô cùng nghiêm khắc: "Không được, mẹ con mình đã giao kèo là chỉ cắn một miếng thôi cơ mà."
Cô bé cài một chiếc băng đô tai thỏ màu hồng trên đầu, thắt hai bím tóc đuôi ngựa trông vừa mũm mĩm lại vừa đáng yêu vô cùng.
Con bé cứ thế đu lấy cánh tay mẹ và không ngừng uốn éo như một viên kẹo dẻo: "Hông chịu hông chịu, cho con liếm một xíu nữa thôi nha? Hồi nãy con chưa chuẩn bị xong mờ."
Rồi con bé thè chiếc lưỡi bé xíu hồng hồng ra cho mẹ xem: "Mộc Mộc mới liếm được có xíu xiu ở đầu lưỡi hà, miếng này hông tính được hông mẹ?"

