📖 CHƯƠNG 6
Chương 6:
Nghe nói Tống Cẩm Thành và Đổng Vân vốn quen biết nhau từ hồi còn ở Mỹ, khi anh được trường cũ mời về diễn thuyết với tư cách cựu sinh viên xuất sắc.
Tuy nhiên việc hai người họ quen biết và kết giao như thế nào thì tôi chịu, tôi chỉ biết rằng Đổng Vân gặp gỡ anh sớm hơn tôi, đồng thời cô ấy cũng đạo đức và thể diện hơn tôi rất nhiều.
Triển Kỳ bảo rằng tôi không thể so bì được với Đổng Vân, vì cô ấy chỉ cần đứng đó thôi là đã thắng rồi.
Thế nhưng nếu tôi nói mình chưa bao giờ nghĩ đến chuyện ganh đua với bất kỳ ai thì chắc chắn anh ta sẽ chẳng bao giờ tin nổi.
Trong mắt bọn họ, dù ngoài mặt có mở miệng khen ngợi hay tỏ vẻ yêu mến tôi đến mấy thì cũng chẳng thể che giấu được sự khinh miệt đã ăn sâu vào máu thịt.
Con người suy cho cùng phải trả giá cho những gì mình đã làm, dẫu tôi mang theo mục đích không trong sáng khi tiếp cận Tống Cẩm Thành, nhưng đây chẳng phải là điều tôi được phép lựa chọn.
Lúc tôi gặp Tống Cẩm Thành, anh vốn chưa kết hôn cũng chẳng có bạn gái nên xét về mặt đạo đức luân thường, tôi tự thấy mình không có điểm nào sai trái.
Tôi chỉ muốn nỗ lực thật nhiều để bản thân sống tốt hơn một chút, hơn nữa là có thể diện hơn một chút để không bị người ta giẫm đạp mà thôi.
Chính vì lẽ đó, tôi chưa từng cảm thấy mình làm điều gì sai.
Bọn họ cho rằng vẻ thờ ơ như cúc, không tranh không giành mà tôi thể hiện trước mặt anh chỉ là một "nhân thiết" tôi dày công tạo ra.
Họ tin chắc rằng đến khi bị anh vứt bỏ, tôi chắc chắn sẽ lòi ngay đuôi hồ ly tinh để bám riết lấy anh sống chết không từ, bởi vậy những lời bạn bè anh nói dẫu mang danh nhắc nhở, nhưng thực chất lại giống như đang dằn mặt tôi thì đúng hơn.
Thái độ của những người xung quanh thường sẽ quyết định vị trí của bạn trong lòng một người.
Ngay từ giây phút Triển Kỳ thốt ra những lời ấy, tôi đã thầm nghĩ rằng sau bảy năm trời thấp thỏm, cuối cùng cũng đã đến lúc tôi phải đón nhận đại kết cục của chính mình.
Từ rất lâu về trước, tôi đã vô số lần tưởng tượng về khoảnh khắc cuối cùng khi mối quan hệ giữa mình và anh chấm dứt.
Trong những bộ phim thần tượng, cảnh tượng đó chắc chắn phải đi kèm với một cơn mưa tầm tã, khi ấy tôi sẽ bướng bỉnh ngẩng mặt lên trời một góc 45 độ để nước mắt không trào ra, đồng thời dùng đôi mắt bi thương nhìn theo bóng lưng tuyệt tình của anh.
Trái với những gì tôi tưởng tượng, đó thực ra lại là một ngày nắng rực rỡ hết sức bình thường.
Tống Cẩm Thành hiếm hoi lắm mới về dùng bữa trưa, vì thế dì giúp việc chỉ chuẩn bị bốn món mặn cùng một món canh đơn giản mà thôi.
Tôi vẫn còn nhớ như in mâm cơm hôm ấy, gồm một thố canh sườn bí đao, đĩa thịt kho tàu, đĩa cá, xà lách và cả món trứng rán tôm bóc vỏ.
Vốn dĩ nhà họ Tống có trang trại riêng để tự cung tự cấp mọi thứ, từ rau sạch, tôm cá cho đến các loại gia súc gia cầm hữu cơ.
Bởi nguồn thực phẩm này chỉ dành riêng cho gia đình chứ không hề kinh doanh ra bên ngoài, nên dù chỉ là vài món giản đơn nhưng chúng vẫn đủ sức chinh phục người ăn nhờ hương vị tươi ngon và nguyên bản.
Ăn được nửa bữa, tôi bắt đầu lẳng lặng bóc cam cho Tống Cẩm Thành.
Trong lúc hương cam thanh khiết đang vương vấn đâu đây, anh chợt phá tan bầu không khí bằng một giọng nói trầm thấp: "Căn biệt thự ở ngoại ô phía Tây, tôi đã cho người làm thủ tục sang tên cho em xong rồi."
"Còn chiếc xe thể thao lần trước em thích, tôi cũng đã đặt mua từ nước ngoài, chắc chỉ vài ngày nữa là họ giao đến tận nơi."
Anh nhấp một ngụm nước rồi chậm rãi lau miệng, sau đó thản nhiên nói tiếp: "Mọi khoản khác tôi đều đã chuyển vào tài khoản của em, em cứ kiểm tra lại cho kỹ."
Tôi vẫn cúi đầu, đôi bàn tay tỉ mẩn gỡ từng mảng vỏ cam như thể đó là điều hệ trọng nhất trần đời.
Mãi một lúc lâu sau, tôi mới nghe thấy tiếng Tống Cẩm Thành hỏi: "Em còn yêu cầu gì khác nữa không?"
Tôi đưa quả cam đã bóc sạch sẽ, nguyên vẹn đến trước mặt anh rồi khẽ bảo: "Anh ăn quả cam này đi."
Anh nhìn tôi đăm đăm một hồi lâu rồi mới lặng lẽ nhận lấy, sau đó từ tốn ăn hết sạch.
Tôi mỉm cười vì biết rằng lúc mình cười là xinh đẹp nhất, thế nên tôi đã dành cho anh một nụ cười cực kì nhạt nhòa và nhẹ bẫng: "Chiều nay em có lịch quay nên có lẽ không giữ Tống tiên sinh ở lại thêm được nữa."
Anh khẽ gật đầu với gương mặt thản nhiên như không, nhưng ánh mắt lại dừng trên mặt tôi một thoáng như thể dò xét rồi mới nhanh chóng lướt qua.
Anh đứng dậy, cầm lấy chiếc áo khoác vắt trên lưng ghế rồi gật đầu chào: "Tôi đi trước đây."
Tôi tiễn anh ra tận cửa, nhưng khi đang đứng nhìn bóng lưng anh dần xa thì anh đột ngột quay người lại.
Đôi lông mày anh tuấn khẽ nhíu chặt, anh dặn: "Sau này nếu có việc gì khó khăn, em cứ tìm Triển Kỳ."
Tôi không nói gì mà chỉ mỉm cười gật đầu thay cho lời đáp.
Tôi hiểu đây là sự nhượng bộ cuối cùng anh dành cho mình, bởi với một người dứt khoát và ghét sự dây dưa như anh thì nói ra câu ấy chẳng hề dễ dàng chút nào.
Suy cho cùng, anh vốn dĩ cực kỳ dị ứng với việc giữ liên lạc sau khi hai bên đã đường ai nấy đi.

