📖 CHƯƠNG 4
Chương 4:
Đến lần thứ hai họ cùng xuất hiện trên báo giải trí, tấm ảnh anh nắm tay và chăm chú nhìn cô ấy đã khiến trái tim tôi hoàn toàn lạnh ngắt.
Giây phút buông tờ báo xuống, đầu óc tôi bỗng chốc trống rỗng và cơ thể không ngừng run rẩy, bởi một giọng nói trong tâm trí đang thầm khẳng định rằng lần này thực sự đã khác rồi.
Chẳng hiểu sao, lúc này tôi lại nhớ về một sự việc không mấy liên quan từ thuở mới vào nghề, khi giới săn tin còn đang ráo riết săn lùng danh tính kẻ đứng sau chống lưng cho mình.
Tuy nhiên tôi chẳng hề lo sợ vì vốn biết rõ không ai dám động chạm đến chuyện của Tống Cẩm Thành, ngoại trừ một tay săn ảnh liều lĩnh đã chụp được khoảnh khắc tôi chuẩn bị lên xe của anh.
Tấm ảnh ấy lập tức leo thẳng lên đầu bảng tìm kiếm, khiến dư luận xôn xao bàn tán từ chiếc đồng hồ tiền tỷ cho đến bàn tay thon dài của người đàn ông bí ẩn.
Ngay khi vụ việc nổ ra, việc đầu tiên tôi làm là vội vã đi gặp Tống Cẩm Thành với gương mặt nhợt nhạt vì hoảng loạn, và không ngừng lắp bắp khẳng định: "Không phải em."
Tôi hiểu rõ kết cục của những kẻ cố tình lợi dụng anh để đánh bóng tên tuổi nên vẫn nỗ lực giải thích: "Không phải em làm."
Anh nhìn tôi rồi lơ đãng "ừ" một tiếng và nói: "Tôi biết."; chính vào khoảnh khắc ấy, trái tim đang treo ngược của tôi mới thực sự được buông xuống.
Vốn dĩ giới giải trí chẳng bao giờ thiếu những tin tức mới lạ nên câu chuyện kia cũng dần trôi vào dĩ vãng, thậm chí sau này khi tôi đã nổi tiếng, có kẻ định khơi lại chuyện cũ thì cũng nhanh chóng bị lực lượng người hâm mộ của tôi dập tắt ngay lập tức.
Tuy nhiên, việc bức ảnh của Tống Cẩm Thành cùng một người phụ nữ khác hiện lên chình ình giữa trang báo giải trí một cách trắng trợn như thế này chỉ có thể dẫn tới một khả năng duy nhất, đó là hành động này đã nhận được sự cho phép từ chính anh.
Anh đã ngầm cho phép người phụ nữ ấy được đường hoàng xuất hiện bên cạnh mình mà không cần phải kiêng dè bất cứ điều gì.
Vì quá tò mò nên tôi liền lên mạng tra cứu thông tin về Đổng Vân và biết được cô ấy là thiên kim tiểu thư của một tập đoàn lớn tại thành phố A.
Cô ấy không chỉ thông thạo sáu thứ tiếng mà còn tốt nghiệp chuyên ngành tài chính tại Harvard và có niềm đam mê mãnh liệt với các môn thể thao mạo hiểm.
Lần theo những manh mối ít ỏi, tôi tìm thấy tài khoản cá nhân của cô ấy với ngập tràn những hình ảnh về những buổi tụ họp bạn bè, những cuộc họp trang trọng hay cả những chuyến leo núi đầy thách thức.
Dù Đổng Vân không phải là một mỹ nhân theo chuẩn mực truyền thống, nhưng ở cô ấy lại toát ra vẻ nhiệt huyết và tự tin đầy cuốn hút, đặc biệt là tấm ảnh cô ấy để mặt mộc, nở nụ cười rạng rỡ khi đang lơ lửng trên vách đá khiến người ta bất giác liên tưởng đến một bông hoa hướng dương rực rỡ đang bung nở dưới nắng hè.
Bản thân tôi chưa bao giờ dám để mặt mộc trước mặt Tống Cẩm Thành, có lẽ đó là vì sự tự giác tối thiểu của một kẻ mang danh tình nhân được bao nuôi.
Chính vì vậy, tôi thực sự ngưỡng mộ sự thản nhiên đến lạ kỳ của Đổng Vân, mà tất nhiên rồi, cô ấy hoàn toàn có đủ vốn liếng để giữ được vẻ tự tại đó khi đối diện với anh.
Cuộc gặp gỡ giữa tôi và Đổng Vân diễn ra hoàn toàn bất ngờ khi tôi chưa kịp có bất kỳ sự chuẩn bị tâm lý nào.
Đó là một bữa tiệc thượng lưu mà tôi tham dự với tư cách bạn gái của Tống Cẩm Thành, trong bộ dạng lộng lẫy với gương mặt được trang điểm kỹ càng đến mức từng sợi tóc dường như cũng phải nằm đúng vị trí của nó, khi ấy, tôi chỉ việc đứng cạnh anh và mỉm cười thật rạng rỡ mà chẳng cần phải nói bất cứ điều gì.
Đổng Vân xuất hiện vào đúng khoảnh khắc đó trong bộ trang phục đơn giản nhưng toát lên vẻ phóng khoáng và sang trọng.
Khi đi ngang qua chỗ chúng tôi, cô ấy đón lấy ly rượu từ người phục vụ rồi thản nhiên đánh giá tôi từ đầu đến chân một lượt, sau đó cô ấy tinh nghịch chớp mắt với Tống Cẩm Thành và nở một nụ cười đầy ẩn ý của những kẻ cùng đẳng cấp rồi nhận xét: "Cô này được đấy, có mắt nhìn."
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi đã phải gắng gượng ghìm lại hàng lông mày đang chực nhíu chặt và không ngừng tự nhủ bản thân phải nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác.
Theo bản năng, tôi liền ngước lên nhìn khuôn mặt Tống Cẩm Thành, và rồi chợt nhận ra ánh mắt anh đang rơi trên gương mặt của Đổng Vân với một sự dò xét đầy u uẩn và khó lường.
Nhưng anh đang dò xét cái gì cơ chứ?
Nếu bạn từng xem phim thần tượng, chắc hẳn sẽ thấy cảnh tổng tài đưa nữ phụ đi dự tiệc rồi bị nữ chính bắt gặp, khi nữ chính gượng cười khen hai người xứng đôi mà tổng tài lại nhìn cô ấy đắm đuối thì rõ ràng anh ta đang muốn xem cô ấy có ghen hay không.
Tiếc rằng Đổng Vân lại thực sự quá đỗi phóng khoáng, còn Tống Cẩm Thành thì lại đang mải mê quan sát phản ứng của cô ấy khi thấy anh đi cùng một người phụ nữ khác là tôi.
Cách đó không lâu, tôi đã chẳng thể kìm lòng mà đánh tiếng dò hỏi về mối quan hệ giữa hai người bọn họ, thậm chí còn nửa đùa nửa thật hỏi anh liệu có phải đã đến lúc tôi nên "công thành thân thoái" hay chưa.
Đáp lại sự bất an của tôi, Tống Cẩm Thành chỉ lơ đãng búng tàn thuốc trên tay rồi hờ hững thốt ra một câu: "Bọn tôi chỉ là bạn."

