📖 CHƯƠNG 15
Chương 15:
Cuộc hôn nhân kéo dài ba năm qua đối với cả hai đều không phải là một trải nghiệm tốt đẹp gì cho cam.
Tôi vẫn luôn đinh ninh rằng mình thích Đổng Vân, thế nhưng vào đêm tân hôn đầu tiên, khi nhìn thấy vẻ mặt "coi chết như không" của cô ấy lúc ngửa đầu lên, tôi chợt nhận ra mình không tài nào hôn xuống được.
Bản tính tôi vốn không bao giờ thích tự làm khó mình, vì thế tôi đã nhanh chóng buông cô ấy ra rồi khẽ day trán xin lỗi.
Đổng Vân lúc này cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, cô ấy mở mắt nhìn tôi rồi nhỏ nhẹ bảo: "Em cũng xin lỗi."
Bầu không khí gượng gạo lập tức được quét sạch, cả hai chúng tôi đều không kìm được mà bật cười tự giễu.
Có lẽ có những người chỉ hợp để làm bạn chứ hoàn toàn không thích hợp để tiến tới những quan hệ thân mật hơn.
Sau này khi tự vấn lòng mình về lý do không thể hôn cô ấy, dù trong thâm tâm không muốn thừa nhận, nhưng tôi biết chắc chắn là vì mình đã nhớ đến Tần Thời.
Lần đầu tiên tôi hôn Tần Thời là vào ngay ngày kế tiếp sau cuộc gặp gỡ định mệnh đó. Khi ấy, cô ấy đã hoảng hốt nhắm nghiền mắt lại rồi túm chặt lấy cúc áo sơ mi của tôi khiến toàn thân bỗng trở nên căng cứng.
Tôi khẽ kề sát bờ môi cô ấy rồi dùng chất giọng trầm khàn mà bảo rằng: "Thả lỏng đi."
Nghe vậy, cô ấy liền nỗ lực cố gắng để thư giãn, thế nhưng dường như cơ thể lại càng gồng chặt hơn, trên gương mặt lộ rõ vẻ cam chịu như thể đang chuẩn bị đi vào cõi chết vậy.
Tôi cũng chẳng rõ vì cớ gì mà sau khi chia tay, hình bóng cô ấy lại cứ thường xuyên hiện hữu trong tâm trí mình đến thế.
Trong một lần đi ăn cùng Đổng Vân để bàn về chuyện tình cảm, dường như sực nhớ ra điều gì đó mà cô ấy bỗng nhiên hỏi tôi: "Anh còn nhớ vụ anh và Tần Thời bị lên báo không?"
"Vài ngày sau vụ đó em có tình cờ gặp cô ấy, thế nhưng cô ấy lại cực kỳ trịnh trọng giải thích rằng giữa hai người chẳng có quan hệ gì cả. Cô ấy bảo hai người đã cắt đứt từ một năm trước khi chúng ta kết hôn, đồng thời còn khuyên em đừng vì thế mà hiểu lầm anh."
"Đàn anh à, vụ kết hôn này vốn dĩ em vẫn luôn thấy rất có lỗi với anh, nhưng em thấy Tần Thời thực sự là một người tốt, nếu như..."
Cô ấy ngập ngừng rồi lại thôi, cuối cùng chỉ nói bóng gió một nửa rồi vội nhấp ngụm rượu để che giấu tâm sự: "Mà thôi, chuyện tình cảm của chính em còn đang là một mớ bòng bong, em lấy tư cách gì mà khuyên bảo anh cơ chứ."
Dĩ nhiên là tôi vẫn còn nhớ rõ chuyện đó.
Chuyện xảy ra ngay tại buổi chiêu thương show tạp kỹ năm ấy, sau khi hỏi địa chỉ nhà mới mà không được đáp lại, tôi đã mất kiểm soát mà cúi người muốn hôn cô ấy.
Dù lúc đó tôi và Đổng Vân đã quyết định ly hôn nhưng dẫu sao thủ tục vẫn chưa hoàn tất, chính vì vậy, vào khoảnh khắc sắp chạm môi, tôi đã phải dùng hết sức bình sinh để nghiêng đầu né đi khi cảm nhận được đôi bàn tay đang túm chặt vạt áo mình của cô ấy đang run rẩy vì sợ hãi.
Tôi không cho phép mình được vô sỉ như vậy, ít nhất cũng phải đợi cho đến khi việc ly hôn chính thức xong xuôi, đó là tất cả những gì tôi đã nghĩ lúc bấy giờ.
Sau này, chính tôi đã ngầm bật đèn xanh cho giới truyền thông tuồn bức ảnh của hai chúng tôi trong căn phòng đó ra ngoài.
Nguyên nhân là bởi trước đó khi lên lầu, tôi đã vô tình nghe thấy một gã đầu tư nào đó của chương trình cợt nhả với người bên cạnh: "Này, cái cô Tần Thời kia nhìn gần mới thấy bốc lửa thật đấy."
Lúc đó tôi chỉ lạnh lùng liếc hắn một cái rồi ngay lập tức cho phép đăng bức ảnh kia lên mặt báo.
Trong ảnh, cô ấy ngửa cổ nhắm nghiền mắt còn tôi thì vùi mặt vào hõm vai cô ấy.
Tuy mái tóc rủ xuống đã che khuất hoàn toàn ngũ quan của tôi nhưng chừng đó là quá đủ để tôi giăng lên một tấm lưới bảo vệ.
Tôi muốn bất động thanh sắc thu cô ấy vào dưới đôi cánh của mình, đồng thời cũng là một lời cảnh cáo lặng lẽ dành cho những kẻ đang dòm ngó cô ấy với ý đồ bất chính.
Tôi vẫn không hiểu tại sao cô ấy lại gặp được Đổng Vân và lý do gì khiến cô ấy nói ra những lời như vậy.
Thế nhưng mọi thứ giờ đây đều đã quá muộn màng, vốn dĩ tôi luôn đinh ninh rằng cô ấy sẽ không bao giờ rời đi nên chẳng thể ngờ cô ấy lại quyết định lấy chồng nhanh đến thế.
Thứ cảm xúc mất kiểm soát này có lẽ cũng chỉ là nhất thời mà thôi.
Sau khi hoàn tất thủ tục chia tay với Đổng Vân, tôi trở về căn hộ của mình rồi lặng lẽ châm một điếu thuốc và đứng trên ban công nhìn bao quát khu trung tâm sầm uất để tự trấn an bản thân như vậy.
Bản tính tôi vốn lạnh lùng nên quả thật rất hiếm khi để tâm đến bất cứ thứ gì.
Tôi tự nhủ nếu sau khi ly hôn mà bên cạnh Tần Thời vẫn chưa có ai thì tôi sẽ đi tìm cô ấy, nhưng tôi cũng chắc chắn rằng mình sẽ không bao giờ cưới cô ấy làm vợ.
Bởi lẽ một khi đã không thể cho cô ấy một danh phận chính thức, tôi tuyệt đối sẽ không tìm đến quấy rầy vào lúc cô ấy sắp có được một cuộc hôn nhân viên mãn.
Tôi hiểu rõ bản thân mình chẳng thể gánh vác nổi trách nhiệm lớn lao này.
Dù sao cũng là bảy năm ròng rã gắn bó, nên nói gì thì nói, trong lòng tôi vẫn còn chút lưu luyến và niệm tình xưa.

