📖 CHƯƠNG 16
liệt giằng tay “Buôngmình ra!”ra Ônkhỏi Đườngsự lạnhkìm lùngkẹp quátcủa lên,anh. cô quyết
nói hối cao của lỗi, lớn, người anh vững Trongnọ định chãi mắttrầm tiến đã Giangxuống, lên chắn Kỳmang giải ngay Antheo thích trước thoángsự thêm mặt hiệnmỉa thì Ôn lênmai một Đường. mộtrõ bóng Giọng tiarệt: người
à?”“Cô ấy không muốn gặp anh, anh không nhận ra
hoànlùng toànquét choqua Thân Ôn khuôn hình Đường, mặt cao đôi của lớn mắt Giang của đen Kỳ Úc sâu An. Đìnhthẳm Mụccủa cheanh chắnlạnh
Bầu không khí trong phút chốc đông đặc lại.
khuôn khôngcủa chỉ mặt ngờanh. có nghiêng anh thể Ônđầy vẫn thấy Đườngsắc chưa được kinhlạnh rời bờ ngạcvà đi. vai ngướcđôi Từ rộng nhìnmôi góc vững Úcmỏng độ chãi, Đìnhđang của đường Mục,mím mình, nét côlại cô
băng,và đôivợ mắttôi.” “Anhđỏ làngầu ai?”vì Giọngtức Gianggiận: Kỳ“Đây Anlà lạnhchuyện lẽogiữa nhưtôi
Vợ? Gọi cũng thuận miệng đấy nhỉ.
tai anh sao Úcmà Đìnhkhó Mụcnghe khẽđến nhíuthế. mày, từ này lọt vào
cười Đường Đôi chẳng một mắt hề cái, đào Mộtchạm rồi hoa lúctới mới đẹp sau,đáy dời đẽ Úcmắt: tầm ấy Đình mắt hơi Mục về cong cúi phía lên, xuống Giang nhưng nhìn Kỳ ý Ôn An.
của mình đi “Tôithì nghĩhơn.” anh nên sớm nhìn nhận rõ vị trí
“Chồng. Cũ.”
thể tử thẳng phản huyệt vào bác. củatim Hai Giang anh, chữ Kỳ khiến “chồng An. anh cũ” Lời nhất như mỉa thời một mai á mũi sắc khẩu kim mỏng vì đâm ấy không trúng găm
xen, thõng dùng thiêu bên lực rụi hông quá Đôichút siết mạnh. mắtlý chặt Sự Giangtrí thành đố Kỳcuối nắm kỵ Ancùng đấm, và nheocủa khớp cơn lại,anh. xương thịnh bàn trắng nộ tay bệch đan buông vì
lần Đình mắt nữa Mục, Giang xem!” đẩyKỳ Anh mạnh An đột anh hiện ngột ta rõ xông vào sự tới, bức hung túm tường hiểm: lấy ở “Mày cổ hành nói áo lang. lại Úc Ánh
độtmức ngộtnày. động Ônthủ, Đườngcô chưacũng baochưa giờtừng nghĩthấy Gianganh Kỳphẫn Annộ lạiđến
“Giang Kỳ An! Dừng tay lại ngay!”
ánh Kỳ lại mắt An càng pha khựng bùng Tiếnglẫn lại cháy quátsự một dữ ngăntủi nhịp, dội cảnthân nhưng hơn. vừađến ngọn Anh thốtcùng lửa nhìn ra,cực: giận Ôn cơ trong Đường thể lòng bằng Giang anh
“Em bênh vực hắn ta?”
như bị nhếch kẻ Giang nhác bề Kỳ hay Úctrên An yếu Đìnhđang túm thế, Mụcnhìn cổ trái nghiêngxuống. áo, lại đầuAnh anh còn nhìnkhẽ vẫn ung Ôncười không dung Đường.nhạt hề tự Dùmột tỏ tại đangtiếng: ra
sao lại để “Nếumình anhtrở đãthành quanchồng tâmcũ?” cô ấy đến thế, thì
đứtxuyên phăng,qua, timđau “Câm anh đớn miệng!” như như Sợi bị lửa dây một đốt. lýthứ trígì củađó Giangsắc Kỳnhọn Anđâm
Úcđáng Đìnhsợ. Mục Anhmà vungnện nắmxuống, đấm,mang hungtheo hănghơi nhắmthở thẳnglạnh vàolẽo mặtđến
An tay thêm ra của dù xa. Giangchỉ Úc Kỳ một Đình An phân, Mục giữa sau nheo chừng, đó mắt, khiến mạnh đưa anh tay tay ta đẩy chặn không Giang đứng thể Kỳ cổ tiến
mờ mắt, anh Thếnhất nhưngquyết Giangkhông Kỳchịu Anbuông đãtha. bị cơn giận làm
để chỉHuống thương nhìn vừahồ, tích anh, mớicảnh về Tim càng chính tượng nhà, Ôn không thức ẩu cô Đường biết gặp đả thật thắt ăn mặt này sự lại. nói lần thực không Cô thế đầu, sự còn và nào nếu quá mặt Úc với để khó mũi Đình mẹ anh coi. nào Mụcmình. mang
GiangAnh Kỳbình An,tĩnh Cô lo lại vội lắng xem vàng hét nào!” laolên: đến“Giang giữKỳ chặtAn, lấydừng cánhlại tayđi!
khànmáu: đặc,“Tôi anhchưa “Tôi cúi bao không đầu giờ thể nhìn nghĩ bình Ôn mình tĩnh Đường, sẽ được!” đôi ly Giọng mắt hôn Giang đỏ với Kỳ vằn em!” Antia
lực,tôi côvà lạnhanh “Thì lùng cũng đã nhìn đã sao!” anh: ly Ôn “Dù hôn Đường anh rồi.” vừacó tứcmuốn giậnhay vừakhông, bấtthì
đếncuộc nhausống nữacủa “Giang cả. tôi!” KỳTôi An,không chúngmuốn taanh khôngtiếp còntục dínhlàm dángxáo gìtrộn
câuGiang từngKỳ chữAn. Lồngcủa ngựccô Ônnhư Đườngnhững phậpnhát phồngdao vìkhứa tứcvào giận.tim Từnggan
nhận rặn không một ra muốn người từ quay Giangđàn kẽ lại Kỳông răng: với Ankhác “Ôn tôi, siếtmột Đường, thì chặtcách ngay em nắmtùy cả cũng đấm,tiện khi không giọngnhư bây nên nóivậy.” giờ chấp như em
“Anh nói cái gì cơ?”
lòngkhông đẩynên cơntùy Quai giận tiện hàm lên chấp Giang đỉnh nhận Kỳ điểm, người An anh đàn căng cao ông cứng, giọng: khác nỗi “Tôi như...” khôngnói camem
“Bốp!”
Một cái tát nảy lửa giáng thẳng xuống mặt anh!
lặng.Tiếng vang chát chúa vọng lại nơi hành lang vắng
bàn tay tê Bàndại. tay phải của Ôn Đường run rẩy nhẹ, lòng
đỏ sức bên, hỏn. lực.trên Gianggò Vì Kỳ má quá An trắng giận bị trẻo nên tát lập cái đến tức tát mức hiện này nghiêng lên cô mặt vết dồn sang lằn hết một
mình lâu nên vừa sau tỉnh nói anh táo, Ánhquá mới và mắtđáng định cuối Giangđến thần cùng Kỳmức lại anh Annào. được. cũng chấn Đôi nhận động mắt ra kịch anh những liệt, dần lời mãi trở
xin lỗi...”Đôi môi anh run rẩy, lầm bầm thốt ra: “Anh
cônào lạnhnữa.” lùng “Cútnói: đi.”“Tôi Giọngkhông Ônmuốn Đườngnhìn khôngthấy mộtanh chútthêm gợnmột sóng,giây
loạnthể bắtthốt đầunên Trong lan lời mắt tràn nào. Giangsâu Kỳthẳm Antrong ngânlòng, ngấnnhưng nước,anh nỗilại hoảngchẳng
sự của của xót Ôn cô, xa Đường trong Úcthầm và đáy Đìnhkín. cơ mắt Mục thể bình nhìn đang thản bàn run của tay lên anh phải bần thoáng đang bật qua buông vì một thõng giận
lại, giờ ở tôi đây bên ở chỉ ai Ônbên còn cũng Đườngai lại không nhìncũng sự liên thẳngchẳng thất quan vàomắc vọng gì Giangmớ tột đến Kỳgì cùng: tôi, An,đến “Sau và tronganh này ngược mắtcả.” anh
nữa.”“Đừng bao giờ can thiệp vào cuộc sống của tôi
“Đừng để tôi phải nhắc lại lần thứ hai.”
ấy thậm chí Giangcòn Kỳmang Antheo ngướcvài mắtphần nhìnvan cô,nài. trong ánh mắt
vậy để tôi “Anhđi.” không đi đúng không?” Ôn Đường cười nhạt: “Được,
anh bước đi, Nóikhông xong,một côchút khônglưu chútluyến. do dự lách qua người
lấylại cổbàng tayhoàng “Đừng, cô, buông để nhưng tay anh ngay ra: đi.” khoảnh “Anh Giang khắc đi... Kỳ thấy anh An cô sẽ vội nhíu đi vàng mày, ngay...” nắmanh
một lại đâu. lần một Cảm nào lần giác Anhnữa. nữa ấy, sợ, không anh sợ tài không rằng nào bao chỉ tìm giờ cần thấy muốn cô cô nếm đi ở trải rồi, bất thêm anh cứ
bước những bước Ánhchân mắtnặng Giangnề Kỳrời Ankhỏi tốilối dần,đi. anh rệu rã
Đường bên cạnh.“Cô ổn chứ?” Úc Đình Mục cúi xuống nhìn Ôn
Ôn Đường khẽ nhíu mày: “Tay em hơi đau.”
đau là được.”Úc Đình Mục khẽ cười nhạt: “Chỉ cần tim không
về một chuyện “Khôngchẳng đángmấy đâu.”quan Giọngtrọng. anh thản nhiên, như đang nói
tức anh sớm giận đang đã thôi.” quanbuông Ôn tâm bỏ Đường đến anh ngẩn tâm ta người, trạng rồi, giây của em lát mình. chỉ sau Cô là mới mỉm đang nhận cười: thấy ra “Em
đồng hồ: “Cũng Úckhông Đìnhcòn Mụcsớm khẽnữa, ừcô mộtnghỉ tiếng,ngơi rồicho nhìntốt xuốngnhé.”
Ôn Đường gật đầu.
đi,hôm Ônnay, Đườngthực Ngay đã sự khoảnh gọi rất khắc anh xin Úc lại, lỗi Đình nhỏ anh.” Mụcgiọng địnhnói quaymột ngườicâu: rời“Chuyện
“Và cũng... cảm ơn anh.”

