📖 CHƯƠNG 19
Nhưng cô chẳng thể nào biết được trong lòng Úc Đình Mục đang nghĩ gì.
Đầu óc Ôn Đường quay cuồng, đủ loại suy nghĩ đan xen rối rắm. Cô chẳng buồn nghe xem rốt cuộc anh đang nói gì, toàn bộ sự chú ý chỉ dồn vào đôi môi mỏng đỏ thắm đang mấp máy của người đàn ông trước mặt.
Ôn Đường khẽ nhíu mày, vươn một ngón tay áp lên môi anh: "Úc Đình Mục, suỵt nào."
Men rượu bốc lên khiến cô bạo dạn hơn hẳn. Đầu ngón tay hơi lành lạnh của cô đặt trên bờ môi mềm mại của anh, chậm rãi và nhẹ nhàng mơn trớn một cái.
Ừm, đúng là rất mềm.
Giọng nói của Úc Đình Mục đột ngột tắt lịm, trong đôi đồng tử hiện rõ vẻ kinh ngạc tột độ.
Khóe môi Ôn Đường nở một nụ cười rạng rỡ: "Ngoan, yên lặng rồi đấy."
Chỉ cần nhẹ nhàng chạm vào môi anh một cái là tai đã được yên tĩnh rồi. Thật đơn giản làm sao.
Úc Đình Mục ngẩn ra trong giây lát, anh rủ mắt nhìn cô một hồi lâu, sau đó mới gỡ bàn tay đang làm loạn của cô xuống, bất lực thở dài: "Em đúng thật là..."
Vế sau anh chưa nói hết câu, mà Ôn Đường cũng hiếm khi trở nên ngoan ngoãn. Cô nhắm nghiền mắt, dáng vẻ lơ mơ như thể đã ngủ thiếp đi rồi.
Khi xe dừng trước cổng biệt thự nhà họ Úc, Úc Đình Mục cẩn thận bế cô xuống xe. Một tay anh dùng hai ngón tay xách đôi giày cao gót của cô, tay kia luồn qua khoeo chân bế bổng cô lên theo kiểu công chúa, vững chãi bước vào nhà.
Lồng ngực anh rộng lớn, cánh tay rắn chắc, vòng tay trầm ổn mang lại cảm giác vô cùng an tâm. Ôn Đường tựa vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim đập đều đặn, theo mỗi nhịp thở của anh, mùi hương gỗ thông thanh khiết thoang thoảng vây lấy cánh mũi cô.
Dường như cô càng say hơn rồi.
Ôn Đường nhắm mắt, tay bấu lấy cổ áo anh, lầm bầm nũng nịu: "Thơm quá... Úc Đình Mục, trên người anh thơm thật đấy..."
Mùi hương này thật dễ chịu.
Lý trí của cô đã bị cồn chiếm đóng hoàn toàn, cô nói mà chẳng kịp suy nghĩ lấy một giây. Chính vì thế, cô cũng không nhận ra cơ thể Úc Đình Mục vừa khựng lại trong tích tắc, chỉ nghe thấy giọng nói của anh bỗng trở nên khàn đặc hơn: "Đừng quậy nữa."
Ôn Đường quả nhiên im lặng hẳn.
Khi vào đến phòng khách, Úc Đình Mục đặt cô nằm xuống giường, kéo chăn đắp cẩn thận cho cô. Đúng lúc này, dì Chu cũng mang bát canh giải rượu đã chuẩn bị sẵn vào phòng.
"Cứ để đó đi ạ." Úc Đình Mục ngồi bên mép giường, khẽ hất cằm ra hiệu.
Dì Chu ngẩn người một lát rồi vội vàng vâng lời, đặt bát canh xuống rồi lui ra ngoài ngay.
Thấy Ôn Đường có vẻ sắp chìm vào giấc ngủ mê mệt, Úc Đình Mục lên tiếng: "Uống cái này đi rồi hãy ngủ, tỉnh dậy mới không bị đau đầu."
Nằm trên giường, Ôn Đường chỉ thấy cả người chỗ nào cũng khó chịu. Cô lờ đờ ngồi dậy, định tung chăn bước xuống giường thì bị Úc Đình Mục giữ chặt lại: "Em định đi đâu?"
"Em muốn đi tắm." Dù đã say khướt nhưng thói quen tiềm thức vẫn còn đó. Không tắm mà đi ngủ, cô cứ thấy người ngợm dính dớp, không thoải mái chút nào.
Úc Đình Mục khựng lại, đưa bát canh cho cô rồi nói: "Vậy thì uống hết cái này đi, rồi mới được đi tắm."
Ôn Đường liếc nhìn anh một cái, thấy bộ dạng kiên quyết không cho mặc cả của anh, cô đành ngoan ngoãn uống hết bát canh giải rượu rồi mới lảo đảo đi vào phòng tắm.
Chẳng ngờ vừa mới đi được vài bước, dạ dày đã một trận nhào lộn dữ dội, trước mắt cũng quay cuồng. Cô vội vã lao vào nhà vệ sinh, gục xuống bồn rửa mặt mà nôn sạch sành sanh mọi thứ trong bụng ra.
"Em không sao chứ?"
Bóng dáng Úc Đình Mục đứng ở cửa, giọng nói bình thản mang theo vài phần quan tâm. Ôn Đường lắc đầu bảo không sao.
Giây tiếp theo, cô ngẩng đầu nhìn vào gương. Trong gương là một cô gái với mái tóc rối bời, lớp trang điểm mắt bị nhòe nhoẹt bởi những giọt nước mắt do nôn mửa, dáng vẻ vô cùng nhếch nhác.
Cô lại nhìn sang ánh mắt đầy vẻ dò hỏi của Úc Đình Mục đang đứng gần đó.
Đột nhiên cô thấy mình "có sao" rồi. Thậm chí cơn say cũng tỉnh mất một nửa.
"Em không sao, anh... em phải tắm đây." Ôn Đường vội vàng cúi đầu đẩy anh ra ngoài, "cạch" một tiếng đóng sầm cửa lại. Cô tựa lưng vào cửa, lấy tay che mặt rồi từ từ ngồi bệt xuống đất.
Hình tượng của cô trước mặt Úc Đình Mục, đêm nay coi như tan tành mây khói rồi...
Ôn Đường lề mề trong phòng tắm rất lâu, lâu đến mức Úc Đình Mục phải đến gõ cửa vì tưởng cô ngủ quên trong đó. Cô mới tắt nước, đang định mặc đồ thì phát hiện chiếc váy lúc nãy đã bị cô nôn bẩn mất rồi.
Đấu tranh tâm lý một hồi lâu, cô mới ngượng ngùng mở lời: "Quần áo của em bị bẩn rồi, không có đồ thay... Anh có thể..."
"Anh gọi shipper giao cho em một bộ quần áo đến đây được không..."
Chẳng còn cách nào khác, cô thật sự không dám mượn quần áo của Úc Đình Mục, đó đã là cách hoàn hảo nhất mà bộ não đang mông lung của cô có thể nghĩ ra lúc này.
Bên ngoài cửa im lặng một hồi lâu, sau đó mới vang lên một tiếng thở dài.
"Lỗi tại tôi, tôi không cân nhắc chu đáo." Anh dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Đợi đấy."
Ôn Đường chỉ nghe thấy tiếng bước chân đi đi lại lại của anh, sau đó là hai tiếng gõ cửa. Cô hé một khe cửa nhỏ, một bộ quần áo tông màu đen trắng được đưa vào.
"Mặc tạm cái này đi." Giọng nói trầm thấp của Úc Đình Mục vang lên.
Cánh tay đưa quần áo vào có ống tay áo xắn lên một nửa, để lộ một đoạn cẳng tay rắn rỏi, làn da trắng trẻo hiện rõ những đường gân xanh đầy nam tính. Cô nhìn bộ quần áo và cánh tay ấy mà ngẩn người ra.
Thấy Ôn Đường mãi không nhận lấy, Úc Đình Mục tưởng cô chê quần áo của đàn ông đã qua sử dụng. Anh đứng ngoài cửa, yết hầu khẽ chuyển động, giọng nói có chút căng thẳng khó nhận ra, bổ sung thêm một câu: "Đồ mới đấy, tôi chưa mặc lần nào đâu."
Ôn Đường lúc này mới sực tỉnh, vội vàng đón lấy bộ đồ rồi nhỏ giọng nói cảm ơn.
Đóng cửa lại, Ôn Đường mở bộ quần áo ra xem. Đó là một bộ đồ thể thao đơn giản gồm áo phông trắng ngắn tay và quần đùi vận động. Có vẻ như là đồ Úc Đình Mục mua để mặc lúc tập thể dục. Kiểu dáng đơn giản nhưng chất vải vô cùng thoải mái, đường kim mũi chỉ và logo thương hiệu nhìn là biết giá trị không hề nhỏ, vậy mà lại được Úc Đình Mục mang ra cho cô làm đồ ngủ.
Ôn Đường lắc lắc đầu gạt đi những suy nghĩ vẩn vơ, nhanh chóng thay đồ rồi bước ra ngoài. Cô thấy Úc Đình Mục đang ngồi trên sofa, đôi chân dài vắt chéo, tư thế vô cùng nhã nhặn và cao sang, tay đang cầm một cuốn sách chăm chú đọc.
"Anh vẫn chưa đi ngủ ạ?" Thấy anh vẫn chưa về phòng mình, Ôn Đường vô thức hỏi một câu.
Nghe thấy tiếng hỏi, Úc Đình Mục cũng chẳng buồn ngẩng đầu: "Sợ em lại ngủ quên trong phòng tắm, đến lúc đó nằm trong đấy cả đêm cũng chẳng có ai vào vớt ra."
Ôn Đường nghẹn lời, không biết là do bực mình hay xấu hổ, hoặc có lẽ là do men rượu vẫn còn, câu nói mà bình thường cô chỉ dám thầm chửi trong lòng lúc này lại tuôn ra cửa miệng: "Úc tổng, bình thường anh nói chuyện kiểu này, thật sự là có bạn bè sao?"

