Menu

📖 CHƯƠNG 13

~6 phút đọc1.105 từ13/15 chương

thăm cô, nhưng Hắnhắn cólại thểquá bấthiểu chấptính tấtcách cảcủa đểLục xôngƯơng vàoƯơng.

tươi đến mà lại lạnh từ bị nhạt chối Hắncô của uống sợdễ cô, thuốc, phảidàng sợ sợ đốixé cô những diệntoạc không chuyện vớira biết cũ nụtrước quý đầm cườimắt. trọng đìa thản bản máu nhiên thân

làcả gì.đều Nóilà Cả hắn hắn cuộc hèn tự đời nhát làm này, cũng tự chưa được, chịu. baovô giờdụng hắncũng biếtxong, sợtất

"Cô ấy... có chịu uống thuốc đàng hoàng không?"

đó. chiếckỹ, vòngsẽ ngọckhông Trong đôi thể thư đã nhận phòng, được ra Cố hàn những Ngôn gắn vết Việt lại. nứt nhẹ Chỉ li nhàng cần ti vuốt không trên ve nhìn

thuốcchối." đúng giờ, Thưnhưng kýkhi báobác cáo:sĩ "Hômđến naykhám phuthì nhânphu đãnhân uốngtừ

chánbiết nảntrút đặtvào Động chiếc đâu. tácvòng trênngọc tayxuống, Cốmuốn Ngônnổi Việtgiận khựngnhưng lại.lại Hắnchẳng

xúc nơi đáy Hắnmắt, imgiọng lặngtrầm hồixuống: lâu,"Biết rũrồi." mắt che giấu cảm

đang khom xuống Lụcbận Ươngrộn Ươngcủa ngồimá trongNgô, vườnhốc hoa,mắt nhìnbỗng bóngcay lưngxè.

lại nhà già, bên họ nhưng cạnh. Lục.vì Má Đáng không Ngô lẽ yên đã bà tâm chăm đã về sóc sớm cô cô về nên từ quê cứ khi an mãi còn hưởng ở ở tuổi

gạochừng nhếchcon môinữa, Lục nặn rời Ương ra khỏi Ương một đây nén nụ đi." nỗicười: chua"Má xótNgô, trongmá lòng,đừng gượngcanh

đuôi mắt đỏ Nghehoe. vậy, nụ cười trên mặt má Ngô cứng đờ,

đây mãi à?""Vậy còn tiểu thư thì sao? Cô định ở lại

vào vai bà.Lục Ương Ương ngồi xuống bên cạnh, khẽ dựa đầu

con biết ơn "Málắm." Ngô, má chăm sóc con bao nhiêu năm nay,

làmcon chonợ conmá "Má và rất không Lục nhiều." nợgia nhàquá họnhiều Lụcrồi, chúngngược con,lại málà đãchúng

ởđình đây.má Mácũng "Má đi đang không đi, đợi cần về má vì sống về con cuộc mà." màsống lãngcủa phíriêng tươngmá, laigia

đầu Lục Ương BànƯơng, taygiọng thônghẹn rápngào. của má Ngô nhẹ nhàng xoa

khỏi không Nếu đây." hốibắt hậntôi "Tiểu vì đi, thư, những tôi tôi gì nhất sẽ đã định không làm cũng đi cho phải một cô đưa mình và cô đâu. Lục rời Tôi gia.

lại Việt bao cả." từngnhiêu chesóng "Cố mưa gió Ngôn chắn ập Việt, gió đến cậu cho đều ta cô là không nữa do còn rồi. cậu là Mấy ta Cố năm mang Ngôn nay,

làm tổn thương "Côthêm ởlần lạinữa đây,sao?" chẳng lẽ muốn bị cậu ta

khuyên nữa, chỉ Thấykhẽ bàlắc kiênđầu. quyết ở lại, Lục Ương Ương không

gì.đi, Chocũng dùphải "Cả có đi đời đi, một này con cách con cũng quang không không minh nợ đi chính Cố lén đại." Ngônlút. ViệtMuốn cáirời

đi đến thư Buổiphòng tối,tìm LụcCố ƯơngNgôn ƯơngViệt. khoác thêm chiếc khăn choàng,

nhanh nhìn vội ra theo vàng đón. hướngđặt Cửa phát chiếc phòng ra vòng "cạch" tiếng ngọc một động, trong tiếng vừa tay mở thấy xuống, ra. Lục đứng Cố Ương dậy Ngôn Ương bước Việt liền

"Sao em không mặc ấm thêm một chút?"

nói vừa chỉnh Cốlại Ngônchiếc Việtkhăn kéochoàng Lụctrên Ươngngười Ươngcô vàocho phòng,kín vừagió.

ngọcmiết trênqua bànnhững Ánh làm vết mắt việc. nứt Lục Cô nhỏ Ương cầm xíu. Ươnglên, dừngđầu lạingón ởtay chiếcnhẹ vòngnhàng

đãbên đếnhông bênbất Cố miệng giác Ngôn lại siết Việt nuốt chặt. liếcngược thấyvào hànhtrong, độngbàn củatay cô,buông lờithõng

loạnlời khótuyệt tả.tình, Giờ Hắn rằng khắc rất giữa này, sợ họ trong Lục không lòng Ương còn hắn Ương khả dâng sẽ năng lên nói nào nỗi ra nữa. hoảngnhững

cả tiếng tim Trongđập cănloạn phòngnhịp, yênluống tĩnh,cuống hắncủa dườngchính nhưmình. nghe thấy

đầuđó nênlà mớikhông "Cố đưa thể Ngôn tôi nào. Việt, về Cho tôi đây. nên, biết Nhưng buông anh anh tha muốn cũng cho làm biết tôi lại rõ đi." từđiều

từng chữ vang Lụclên Ươngrõ Ươngràng đặtrành chiếcmạch. vòng ngọc xuống, từng câu

nàytrên vậy.đó Chovẫn "Tình dù vĩnh cảm có viễn giữa chắp tồn chúng vá tại." talại cũngđược, giốngthì nhưnhững chiếcvết vòngnứt

xoay người nhìn Hiểuthẳng đượcvào sựmắt imhắn. lặng của hắn, Lục Ương Ương

ở nơi này "Anhthêm đểmột tôilần đinào đi.nữa." Tôi không muốn phải chết

kiên định.Ánh mắt cô vẫn như ngày xưa, bướng bỉnh và

đốisao khônglại thểnghẹn Trong thả ứ, lòng cô không hắn đi. thốt gào Nhưng nên thét lời lời. rằngđến khôngcửa thể,miệng, hắnchẳng tuyệthiểu

hắn, cuối cùng Lụcdịu Ươnggiọng Ươngnói: nhìn"Cầu thấyxin sựanh." giằng xé trong mắt

nặng đến mức HaiCố chữNgôn "cầuViệt xin"cảm nàythấy thựcmình sựkhông quágánh nặngnổi. nề,

chạmbắt vàođầu vệtđau Hắn nước nhói. chậmẩm rãiướt bướcnơi tới,khóe vuốtmắt vecô, gòtrái mátim cô,hắn

cũng đầy dịu Hắndàng lauđáp đilại: giọt"Được." nước mắt ấy, nặng nề nhưng

Ngày Lục Ương Ương rời đi, trời mưa lất phất.

cũng rút cạn Bóngcả dángtrái ấytim hòacủa vàoCố mànNgôn mưaViệt. gió rời đi,

ngay cả việc Cốtiễn Ngônđưa Việtcũng khôngchỉ nóidám thêmlén mộtlút. lời nào nữa,

mànkhuất mưabóng bụinơi Hắn dày chân đứng đặc, trời. ởnhìn mộtchiếc gócmáy khuấtbay trongchở sâncô bay,dần cáchdần

trận. Trong cơn Saumê khiman, trởhắn về,đã Cốcó Ngônmột Việtgiấc ốmmơ. nặng một

nói lời từ Trongbiệt mơ,với Lụchắn. Ương Ương đứng giữa màn mưa bụi

định sẽ nở Côrất nói,đẹp. hoa trà trong biệt thự năm sau nhất

đi, tan vào Sautrong đó,màn cômưa khôngtrùng nóiđiệp. gì nữa, xoay người bước

khôngmất. kịp, cho Cốđến Ngônkhi Việtbóng đuổidáng theoLục mãi,Ương đuổiƯơng theohoàn mãitoàn nhưngbiến

lấy điện thoại, Hắnmở giậttrang mìnhcá choàngnhân tỉnhcủa dậy,cô theolên bảnxem. năng cầm

vẫn cập nhật Sautrạng khithái Lụcmới. Ương Ương rời đi, thỉnh thoảng cô

khi là những Cóbức khiảnh làphong chiacảnh sẻchụp chuyệnvội đờikhi thường,đi cũngdu cólịch.

không quá đường Cốđột Ngônđể Việtnhắn thivới thoảngcô sẽvài kiếmcâu. vài cái cớ

tim"dám, vàosợ cácrằng Nhưng bài sẽ phần đăng khiến lớn của Lục thời cô, Ương gian, ngay Ương hắn cả chán chỉ bình ghét. lặngluận lẽcũng "thảkhông

tốt Việtthì Ương hơn, lạisao?" Ương, biết đang bèn Thưđâu chăm cười kýmột chú nói: vàongày nhìn "Trông báonào vào sắc cáođó bài mặt côngcô đăng phu việc,ấy mới nhân thấysẽ nhất ngày Cốtrở của càng Ngônvề Lục

dườngnhất. như trở Kểthành từngười khichăm Lụcchỉ Ươngtương Ươngtác đi,trên Cốmạng Ngônxã Việthội

sẽ bấm like.Bất kể Lục Ương Ương đăng gì, hắn nhất định

vàotrượt nỗixuống đauđất. Không của Hắn biết Cố cười, câu Ngôn nụ nói Việt, cười nào chiếc đầy của điện chua thư thoại xót. kýtrên đãtay chạmhắn

không bao giờ "Khôngvề vềnữa đượcđâu!" nữa đâu. Ương Ương của tôi, sẽ

thầnrón sắcrén Cốlui Thư Ngôn ra ký Việt ngoài. khôngbất hiểu,thường, cũngngười khôngnày dámvội hỏiôm nhiều.tài Thấyliệu

HomeTrước
Sau