📖 CHƯƠNG 8
Trưởng công chúa đá đá cha ta đang quỳ dưới đất:
"Đừng run nữa. Lấy cái đầu lợn qua một lần là nhớ ra dùng đi. Nói cho bọn họ nghe, ngươi có ăn trộm bài thi không?"
Cha ta rùng mình.
Ông ngẩng đầu, ánh mắt dần trở nên sáng rõ.
Đúng rồi.
Ông là Hàn lâm viện tu soạn, việc của ông chính là đọc sách, thuộc sách.
"Tâu, tâu bệ hạ."
Giọng cha ta vẫn còn run, nhưng nói nhanh hơn:
"Thần không hề ăn trộm bất cứ bài thi nào. Đêm qua đúng là thần có vào kho, nhưng thần chỉ… nhân lúc 'quét dọn vệ sinh', tiện thể nhìn qua một lượt."
Lưu Tể tướng cười lạnh:
"Nhìn qua? Mấy nghìn bài thi, ngươi nhìn một cái mà biết được gì?"
Cha ta đứng dậy.
Dù mặc áo bào xanh, lẫn giữa một rừng quan viên áo đỏ, áo tím thật lạc lõng, nhưng lúc này khí chất thư sinh lại quay về.
"Thần… qua một lần là nhớ."
Cha ta chỉ vào đầu mình:
"Khoa thi mùa xuân này, Trạng nguyên đầu bảng là Triệu Tử Long, đề nghị luận là 'Bàn về độc quyền muối sắt'. Mở đầu phá đề: 'Lợi ích thiên hạ, không gì lớn bằng thông thương…'"
Cha bắt đầu đọc thuộc lòng.
Lưu loát, mấy trăm chữ không sai một nét.
Xong, cha đổi giọng:
"Nhưng bài này, văn phong phô trương, giữa bài còn trích dẫn sai tư liệu 'Hóa thực liệt truyện'. Nực cười nhất là đoạn ba lại viết 'khai nguyên tiết lưu' thành 'khai lưu tiết nguyên'. Loại bài như vậy mà lại được chọn làm Trạng nguyên?"
Cả điện im phăng phắc.
Sắc mặt Lưu Tể tướng thay đổi.
Cha ta không dừng lại, tiếp tục:
"Xét lại bài thi của cử nhân rớt bảng Vương Khoan, đề cũng giống hệt, viết rằng: 'Muối sắt là mạch m.á.u quốc gia…', lập ý sâu xa, chỉ ra thời thế, chữ nào cũng như ngọc. Chỉ vì không tránh tên húy 'Tùng' của Tể tướng đại nhân, bị phê là bất kính, lập tức bị loại."
Cha nói càng lúc càng nhanh, một hơi đọc ra hơn chục bài thi có vấn đề đem so sánh.
"Thần không ăn trộm bài thi. Những bài thi ấy đều ở trong đầu thần! Nếu bệ hạ không tin, có thể cho triệu Trạng nguyên Triệu Tử Long vào điện, thần xin đối chất tại chỗ! Xem bụng của vị Trạng nguyên ấy nhiều mực hơn, hay trí nhớ của thần tốt hơn!"
Khoảnh khắc ấy, cha ta thật oai phong.
Đây mới là chiến trường của kẻ đọc sách.
Không phải dùng đao kiếm, mà là dùng đầu óc.
Sắc mặt Hoàng đế ngày càng khó coi. Ngài đâu phải ngu ngốc, cha ta đọc trôi chảy như vậy, tuyệt đối không thể bịa ra được.
Lưu Tể tướng bắt đầu hoảng sợ. Ông không ngờ tên Trạng nguyên yếu đuối này lại là một "thư các sống" di động.
"Hoang đường!"
Lưu Tể tướng chỉ vào cha ta, "Ngươi bịa đặt vô căn cứ! Ngươi muốn vu hãm quan viên triều đình sao!"
"Muốn biết thật giả, cứ gọi người lên đối chất là rõ."
Trưởng công chúa rút kiếm dưới đất, mũi kiếm chỉ thẳng vào mũi Tể tướng:
"Sao hả? Tể tướng đại nhân không dám? Hay là vị Trạng nguyên họ Triệu kia, đến chữ còn chưa chắc thuộc, sợ lên điện thì lòi đuôi cáo?"
Triệu Trạng nguyên vừa bị áp giải lên điện, chân đã mềm nhũn.
Hắn là cháu họ xa bên ngoại của phu nhân Tể tướng, thực chất chỉ là một tên công tử bột dốt nát.
Vừa trông thấy Hoàng đế, chưa kịp hỏi gì đã sợ tè ra quần.
Cha ta chỉ hỏi một câu:
"Triệu Trạng nguyên, trong bài luận của ngươi có nhắc đến ‘Thương Quân chi pháp’, vậy xin hỏi Thương Quân là ai? C.h.ế.c bởi hình phạt gì?"
Triệu Trạng nguyên ấp úng mãi, cuối cùng rặn ra được một câu:
"Thương, Thương Quân là… người buôn bán… c.h.ế.c… già?"
Cả triều đình cười ầm.
Đến Hoàng đế cũng tức đến bật cười, đập luôn chén trà trong tay xuống.
"Đồ khốn! Đây là Trạng nguyên của trẫm sao?!"
Vụ án được phá.
Bằng chứng rành rành.
Lưu Tể tướng lập tức phịch xuống quỳ, tháo mũ dập đầu:
"Lão thần sơ suất! Lão thần có tội! Tất cả đều do Lễ bộ thượng thư che mắt lão thần!"
Cáo già, bắt đầu hy sinh tốt để bảo vệ xe.
Lễ bộ thượng thư xui xẻo, còn chưa kịp kêu oan, đã bị Ngự lâm quân kéo đi.
Hoàng đế rõ ràng không muốn nhổ tận gốc thế lực phủ Tể tướng, dù sao họ Lưu cũng quá mạnh.
Ngài phẩy tay, mệt mỏi nói:
"Lễ bộ thượng thư cách chức điều tra, Triệu Tử Long cùng tất cả thí sinh gian lận xóa tên, vĩnh viễn không được dùng. Tể tướng quản người không nghiêm, phạt bổng ba năm, đóng cửa suy ngẫm."
Chỉ vậy thôi sao?
Chỉ phạt bổng ba năm?
Cha ta có chút không cam lòng, còn muốn nói thêm điều gì.
Trưởng công chúa lập tức ấn vai ông lại.
Bà lắc đầu với cha.
Nên biết dừng đúng lúc.
Cắn sâu thêm, Hoàng đế sẽ trở mặt. Căn bản cha ta gốc gác còn mỏng, thắng một trận thế này đã là trời thương lắm rồi.
Khi lui khỏi triều, cha ta đi trước.
Những vị đại thần xưa nay vẫn khinh thường ông, giờ nhìn ông với ánh mắt khác hẳn. Có kính nể, mà cũng đầy kiêng dè.
Dù gì, chẳng ai muốn bị một "máy ghi âm sống" như ông để ý đến.
Ra khỏi cửa cung, cha ta lập tức khuỵu xuống tựa vào người Trưởng công chúa.
"Sợ, sợ c.h.ế.c đi được… vừa nãy suýt đọc sai một chữ, may không ai phát hiện…"
Cha ta run rẩy lau mồ hôi.
Trưởng công chúa lắc đầu đẩy ông ra, miệng thì chê, nhưng khóe môi lại nở nụ cười:
"Giỏi lắm Tạ Như Trác, hôm nay trông ra dáng nam nhi."
"Vậy… tối nay có thể miễn cho thần chạy hai mươi vòng không?" Cha ta tranh thủ nịnh nọt.
Trưởng công chúa nhìn ông dịu dàng:
"Không được.
Thêm mười vòng nữa."
Chúng ta cứ ngỡ mọi chuyện đã kết thúc.
Nhưng lại đ.á.n.h giá thấp sự thâm độc của Lưu Tể tướng.
Ông ta là loại tiểu nhân có thù tất báo.
Ngay trên đường chúng ta hồi phủ, khi đi ngang qua một con phố vắng vẻ.
Biến cố đột ngột xảy ra.
Trên mái các căn nhà hai bên đường, bất ngờ xuất hiện mấy chục hắc y nhân.
Vô số mũi tên nhọn hoắt như mưa trút xuống đầu chúng ta.
Lần này, không phải dọa nạt.
Mà là thật sự muốn lấy mạng.
"Bảo vệ cho A Mãn!"
Trưởng công chúa quát lớn.
Bà lập tức nhét ta vào lòng cha, rồi xoay người rút thanh trường thương tơ đỏ dưới yên ngựa.
Giáp bạc thương đỏ, một mình bà đứng chắn trước xe ngựa.
"Tạ Như Trác, không muốn c.h.ế.c thì đừng ló đầu ra!"
Cha ta ôm chặt lấy ta, rúc vào góc xe ngựa, dùng thân mình che chắn.
Ta nghe tiếng vũ khí va chạm bên ngoài, nghe tiếng Trưởng công chúa quát giận dữ, nghe cả tiếng binh khí xuyên vào thân thể.
Ta rất sợ.
Nhưng ta chợt cảm nhận được một giọt gì đó nóng hổi rơi xuống mặt mình.
Ngẩng đầu lên.
Thấy một mũi tên nỏ xuyên qua ván gỗ xe ngựa, cắm sâu vào vai cha ta.
M.á.u chảy dọc theo ống tay áo ông, nhỏ xuống.
Vậy mà cha không kêu một tiếng.
Ông chỉ tái mặt, dùng cánh tay không bị thương bịt mắt ta lại, giọng run run dỗ dành:
"A Mãn đừng sợ… còn có cha đây… đừng nhìn…"
Ngay khoảnh khắc ấy, ta nghe thấy tiếng hét xé ruột xé gan của Trưởng công chúa bên ngoài:
"Ai dám động vào phu quân của bản cung—c.h.ế.c!"

