📖 CHƯƠNG 9
Nửa câu nói còn dang dở của người nọ bỗng im bặt.
Bị bắt quả tang khi đang nói xấu sau lưng người khác, mấy cô y tá chột dạ nhìn Quý Nam Hy, lắp bắp không thành tiếng:
“Bác sĩ... bác sĩ Quý, chúng tôi đi làm việc ngay đây ạ...”
Quý Nam Hy quét mắt nhìn qua một lượt, gương mặt không lộ chút cảm xúc nào.
Ngay khi họ vừa thở phào định chuồn lẹ, giọng nói điềm nhiên của cô bỗng vang lên:
“Mấy chuyện đó, các cô nghe được từ đâu?”
Quý Nam Hy hỏi cứ như thể đang bâng quơ chuyện phiếm, chẳng mảy may để tâm kẻ bị mang ra bàn tán chính là mình.
Mấy cô y tá nhìn nhau e dè, một người trong số đó lí nhí đáp:
“Chúng tôi cũng không rõ lắm, chỉ thấy mọi người đều nói vậy... Bác sĩ Quý, chúng tôi thật sự không cố ý đâu ạ...”
“Tôi biết rồi.”
Quý Nam Hy thản nhiên buông một câu rồi xách chiếc ca sắt rời đi.
Thực tế, cô hỏi vậy không phải để tính toán chi li, mà chỉ đơn giản là không muốn những lời đồn thổi này cứ thế lan rộng, cuối cùng làm ảnh hưởng đến những người không liên quan. Cô hiểu rất rõ rằng, đối phó với tin đồn thì việc bịt miệng thiên hạ là vô ích, phải tìm tận gốc rễ vấn đề.
Có điều, kẻ đứng sau thêu dệt chuyện thị phi này hiển nhiên rất kín kẽ, không muốn để lộ sơ hở.
Nhưng phàm là việc người làm ắt sẽ để lại dấu vết. Những lúc ngồi phòng khám, Quý Nam Hy để ý nghe ngóng thêm vài câu. Cô vốn lớn lên ở đại viện quân khu, chẳng cần tốn quá nhiều tâm sức đã nhận ra ngọn nguồn của những lời đồn này đều xuất phát từ Khâu Nguyệt.
Nghe thấy cái tên này, Quý Nam Hy không hề ngạc nhiên, chỉ thấy trong lòng dâng lên một nỗi khinh bỉ tột cùng.
Sáng hôm sau, sau khi kết thúc cuộc họp tại bệnh viện, Viện trưởng giữ riêng Quý Nam Hy ở lại.
“Bác sĩ Quý, gần đây trong viện có mấy lời bàn tán về cô, nghe khá gay gắt.”
Viện trưởng nhìn cô, cân nhắc nhắc nhở: “Có đồng chí còn phản ánh với tôi rằng cô... bắt cá hai tay, đạo đức cá nhân có vấn đề, tư tưởng không đúng đắn.”
Quý Nam Hy hơi kinh ngạc, không ngờ chuyện này lại náo động đến tận tai Viện trưởng.
Cô khẽ nhíu mày, chính trực đáp: “Thưa Viện trưởng, trước khi quyết định đến với đồng chí Lục Văn Thanh, tôi đã chia tay với Trung đoàn trưởng Lục rồi. Quan hệ giữa chúng tôi rất minh bạch, tôi hoàn toàn không thẹn với lòng.”
Quý Nam Hy là con em cán bộ cao cấp, lại là chuyên gia y học du học về nước, Viện trưởng vốn cũng chỉ muốn nhắc nhở một câu chứ không có ý làm khó cô.
“Bác sĩ Quý, con người cô thế nào tôi hiểu rõ hơn ai hết. Có lẽ vài đồng chí nghe gió bảo mưa nên mới hiểu lầm thôi. Có điều, bình thường cô cũng nên chú ý một chút, tránh để người đời đàm tiếu, không tốt cho cả cô và bệnh viện.”
Thế đạo này thật kỳ lạ, rõ ràng kẻ bị bôi nhọ là cô, nhưng cuối cùng người phải "giữ gìn ý tứ" lại vẫn cứ là cô.
Quý Nam Hy khẽ mỉm cười, giọng điệu tuy vẫn ôn hòa nhưng không hề có ý định nhún nhường: “Viện trưởng, nếu họ là người hiểu lầm và tung tin đồn nhảm về tôi, vậy chẳng lẽ người cần phải chú ý không phải là họ sao?”
Viện trưởng khựng lại, trầm mặc một hồi rồi mới nói: “Cô yên tâm, chuyện này tôi sẽ xử lý ổn thỏa, trả lại sự trong sạch cho cô.”
Quý Nam Hy nói lời cảm ơn rồi quay người rời đi.
Mấy ngày sau đó, những lời xì xào trong bệnh viện đúng là ít hẳn. Còn Khâu Nguyệt, kể từ sau khi vào phòng Viện trưởng thì đã mấy ngày không thấy đi làm. Người ngoài không rõ, nhưng Quý Nam Hy biết chắc chắn cô ta đã bị kỷ luật vì tội vu khống và tung tin đồn nhảm.
Vào đúng ngày thứ hai sau khi Khâu Nguyệt bị phạt, lúc tan làm, Quý Nam Hy lại bắt gặp bóng dáng Lục Tùng Chương ở ngay cổng bệnh viện.
Dáng người anh vẫn hiên ngang như trước, nhưng đôi mắt đỏ ngầu vằn tia máu, không giấu nổi vẻ tiều tụy. Kể từ sau bữa tiệc cưới hôm đó, đây là lần đầu tiên cô gặp lại anh.
Giọng nói của cô hòa vào làn gió lạnh: “Anh đến để đòi lại công bằng cho Khâu Nguyệt à?”
Lục Tùng Chương sững lại, chân mày khẽ nhíu: “Không liên quan đến cô ấy, tôi đứng đây là để chờ em.”
Anh không hiểu tại sao Quý Nam Hy lại hỏi vậy, cũng không biết chuyện gì đã xảy ra giữa cô và Khâu Nguyệt, nhưng lúc này anh chẳng còn tâm trí đâu mà tìm hiểu.
Quý Nam Hy nhạt giọng: “Không cần đâu.”
Nếu là trước đây khi nghe Lục Tùng Chương nói vậy, cô chắc chắn sẽ rất vui mừng. Nhưng giờ đây, lòng cô tĩnh lặng như mặt hồ mùa đông, không một chút gợn sóng.
Cô định đi thẳng thì bị Lục Tùng Chương một tay giữ chặt. Quý Nam Hy ngẩng đầu, đập vào mắt là đôi mắt đỏ hoe của anh, giọng nói vốn điềm tĩnh nay lại mang theo tiếng run rẩy khó nhận ra:
“Nam Hy, đừng giận dỗi nữa. Giữa chúng ta sẽ không còn bất kỳ trở ngại nào nữa đâu. Mình kết hôn đi, có được không em?”
Quý Nam Hy nhìn anh, gương mặt không lấy một chút vui mừng hay xúc động như những gì anh mong đợi.
Câu trả lời mà cô đã mòn mỏi chờ đợi suốt mười năm, giờ đây nghe được, cô lại chẳng còn cảm thấy chút rung động nào của ngày xưa nữa. Tình cảm cô dành cho Lục Tùng Chương đã sớm cạn sạch trong những đêm dài chờ đợi mòn mỏi.
Vậy mà đến tận lúc này, Lục Tùng Chương vẫn không chịu thừa nhận sự thật rằng họ đã chia tay, anh vẫn cứng nhắc cho rằng cô chỉ đang dùng cách này để ép anh cưới mình.
Quý Nam Hy bật cười khẽ, thấy thật mỉa mai làm sao: “Lục Tùng Chương, tôi đã sớm không còn muốn kết hôn với anh nữa rồi.”
Lục Tùng Chương bàng hoàng hồi lâu, mới thốt ra được một câu: “Tại sao?”
“Để ép tôi phải cưới, em thậm chí còn lôi cả Lục Văn Thanh ra để diễn kịch cùng sao?”
Quý Nam Hy nhìn anh, chỉ nói một câu: “Tôi từ trước đến nay đều luôn nghiêm túc.”
Một câu nói nhẹ tênh đã đập tan cái giả thiết mà Lục Tùng Chương huyễn hoặc bấy lâu nay. Anh nhìn xoáy vào mắt cô, muốn tìm kiếm dù chỉ một chút dao động. Nhưng sự im lặng của cô lạnh lùng như một tảng đá nghìn năm, khiến trái tim anh từng chút một rơi xuống vực thẳm.
Sự thật phơi bày, Lục Tùng Chương không thể tiếp tục lừa mình dối người rằng đây chỉ là một lần hờn dỗi nhất thời. Cô không hề diễn kịch, cũng chẳng hề giận dỗi, cô thật sự định gả cho Lục Văn Thanh.
Hơi thở của Lục Tùng Chương như đông cứng lại: “Tại sao lại là hắn? Tại sao lại là Lục Văn Thanh?”
Tại sao lại là Lục Văn Thanh? Câu hỏi này Quý Nam Hy cũng từng tự vấn chính mình.
Ban đầu chỉ đơn giản vì anh là đối tượng xem mắt mà gia đình đã chọn cho cô, mọi điều kiện đều rất tương xứng. Nhưng về sau, trong quá trình cùng anh chuẩn bị từng khâu cho hôn lễ, Quý Nam Hy mới dần nhận ra và kiên định với lựa chọn này.

