📖 CHƯƠNG 20
ấm, vừa khéo, Côanh đưangồi tayxuống chạmăn vàođi." vỏ hộp cơm: "Vẫn còn
đậu cô-ve xào Thựckhô đơnvà hômmột naybát cócanh càtrứng tímrong xàobiển thịtthanh băm,đạm.
miệng, đôi mày Lụckhẽ Vănnhướn, Thanhánh gắpmắt mộtsáng miếngbừng càlên: tím"Ngon bỏlắm." vào
hiểudễ đểdàng. tự "Vấttay vảnấu chođược emmột rồi."bữa Anhcơm nóithế khẽ,này bởichẳng anhhề
chút." raăn embệnh cũngviện. Quý ít Nếu Nam khi hợp Hy xuống khẩu mỉm bếp, vị, cười: phần anh "Không lớn nhớ vất là ăn vả ăn nhiều đâu, ở một thực nhà
trơn, rồi có. Quý cúi Anh Nam đầu ăn LụcHy ăn rất Văncảm ngon nhanh Thanhthấy lành và congvừa nhưng sạch mắtmãn vẫn sẽ. cười,nguyện giữ Nhìn khẽvừa vẻ hộp "ừ"nhẹ tao cơm mộtlòng. nhã trống tiếng vốn
thực hồ, biết đội thái hiện còn thời đi sẵn nhiệm chưa gian huấn Ănsàng vụ, đầy đã luyện. xong,chiến nhưng mười rất Dù côđấu. nhìn phút cận không thu những nữa kề, biết dọn chiến là ai chính hộp sĩ Lục nấy xác cơm, trên Văn đều thời liếc sân Thanh ở gian nhìn tập, phải trong anh đồng cô dẫn trạng
món gì?"Quý Nam Hy bỗng hỏi: "Lần tới anh muốn ăn
nhưng vẫn báo Lụctên Vănmột Thanhmón. ngẩn ra. Anh vốn không kén ăn,
quámón căngđó thẳng:cho Nam "Vậy anh." Hyđợi gậtanh đầubình đồngan ý,trở cốvề, tỏem rasẽ khôngnấu
này, như đến cô đang nhiệm lại nặng vụ Lụctỏ lòng lần Vănra chuyện này Thanhvô gì của cảmcùng đó, anh. nhậncăng và Mỗi đượcthẳng. nó khi Quý chắc nhắc Nam chắn đến Hy liên chuyện dường quan
có chuyện gì Anhđâu." mỉm cười trấn an: "Yên tâm đi, sẽ không
vị.mắt, Nhìnquay bóngngười Lục dáng trở Văn cô vào. Thanhdần tiễnđi Namxa, Hyanh ramới đếnthu cổnglại đơnánh
cũng tặc phúc lo lưỡi phần lắng, thở như Thấytreo dài anh côtâm đầy Văn đãthế ngưỡng Thanh đikia..." mộ: nhỉ, khuất, "Bao có Triệu giờ người Minh mình yêu đứng mới lúc bên có nào cạnh cái
chọc: "Mơ hão Đồngvừa độithôi!" phía sau thúc vào vai cậu ta trêu
traikhối đượccô bằngtheo "Chưa một rồi." bànnửa đếnanh năngVăn lựcThanh chiếnthì đấu,chắc nếuchắn cậucũng đẹpđược
Triệu Minh nhổ toẹt một cái: "Cút đi! Phiền thật!"
chỉ Lụcthể làm Trong rằng, được Vănlay cách cuốn sự nhắc Thanhchuyển nào sách Những thay qua nữa. được để kia, ngày đổi loa Cô cái tránh tình sau cốt bằng biết, chết được tiết đó, truyện vài anh của kết về Quý do dòng, đã anh. cục việc Nammình cô lên đó. anh Hytạo hoàn đường Cô hy khôngra toàn làm chỉ sinh gặpcũng không nhiệm hy sớm lạicó biết vụ. vọng
Nửa tháng sau.
được Thanh,ăn công nghỉ Quýmột việc luân Nambữa thường Vẫn phiên, Hy thật nhật. không nên chỉ ngon Ngày có tối biết để mai tin nay cố tự cô tức tan gắng thưởng và gì làm, duy cho Khang từ hai trì mình. Thư phíangười nhịp Kiều Lụcđịnh sống cùng Vănđi và
sẽ, gọi phục Khangvụ Thưđến Kiềugọi tìmmón. được một tiệm ăn khá sạch
đangchính tươilà cườiKhâu Quý đi Nguyệt. Namtới. HyNgười ngẩnphục ngườivụ khiđó nhìnchẳng thấyphải dángai ngườikhác,
mặt,đi." ném cuốn Vừathực thấyđơn Namlên Hy,bàn: Khâu"Muốn Nguyệtăn lậpgì tứcthì satự sầmchọn
mấtđể đigiờ côngphải Nếu việc lăn không điều lộn phải dưỡng đi vì vẻ bưng Quý vang bê Nam ở thế Hy, bệnh này. ảviện đãquân khôngy
ngăn lại.Khang Thư Kiều định nổi nóng thì bị Nam Hy
thôi, đổi quán "Khôngkhác." cần chấp cô ta làm gì, chúng ta đi
nổi thì mời Khâuđi Nguyệtthong liếcthả xéocho." hai người, mỉa mai: "Ăn không
khôngcơm nổi?này Lươngcủa Thư một bọn Kiều tháng tôi?" khôngcủa nhịncô đượcchắc nữa:gì "Côđã nóiđủ aitrả ănbữa
vương vài dân pháp giọt nghèo gì nước chúng Khâunữa!" mắt, tôi Nguyệt bù đây đỏ loa mà! mặt lên: Thật tía "Cậy là tai, quyền không lập cậy có tức thế trời rặn bắt đất ra nạt
phíamắt này,bất khôngbình. Ánhít mắtngười củanhìn kháchNam khứaHy trongvà tiệmThư đổKiều dồnbằng vềánh
tôi hạng với thì người Khâu cũng vô Nguyệt, Thưnên lại cô Kiềudùng này. lạnh nhấtcách Quý lùng thờinào Nam nói: cũngthông Hy "Cô chẳngminh vốn muốn biếthơn không tống làmmột muốn tiền saochút." đôi bọn với co
khác, quanhghét thái mọi nghevề đĩnh người rõ.phía đạc Giọng lập Thấy Khâu không cô tức hai Nguyệt giống không hiểu người rồi hạng lớn, ra Nam tiếp người nhưng vấn Hy tục cậy đủ đề, ăn ăn thế để ném mặc cơm. ức mọicái chỉnh hiếp ngườinhìn tề, người xungchán phong
vốntay sợđịnh nhấttát Quý là mạnh Nam bị vào Hy phớt mặt quay lờ, Nam người cơn Hy. địnhgiận rờibùng đi.lên, Khâuả Nguyệtgiơ
bị một bàn Nhưngtay bànthon taydài, ảcứng chưacáp kịpbóp chạmchặt tớilấy thìcổ đãtay.
"Tùng Chương? Sao... Khâusao Nguyệtanh hốtlại hoảng,ở khíđây?" thế lập tức xì hơi:
xuấtbọn hiện,họ: nhưng"Chúng Nam cô tôi Hy không có không còn việc, biết đủ đi tại kiên trước sao nhẫn đây." Lụcđể Tùngdây Chươngdưa lạivới
cô Tùnghoãn Nguyệt, bằng Chươngđám lập đôi thắtcưới, tức Nói mắt tim mà đuổi xong, đỏ lại, em theo cô vằn, chẳng lại chặn lướt giọng thèm sẵn Nam qua khàn đoái lòng Hy anh đặc: hoài đợi lại. ta "Tại đến anh Anh đi sao lời ta?" ta thẳng.cũng của nhìn Lụclà Khâu
vìấy." anh ấy Quýxứng Namđáng, Hyvà trảbởi lờivì khôngtrong chútlòng dotôi dự:có "Bởianh
nhưsanh. hơi thở Đồngbị tửtừng Lụccâu Tùngchữ Chươngcủa khẽcô runtước rẩy,đoạt cảmsạch giácsành
chỗliền này,nhanh côchân Khang liếc bước Thư nhìn đến Kiều Khâu chặn nhận Nguyệt ả thấy đang lại. mìnhđịnh khôngchạy nêntới ởgây lạisự
Nam Hy, giọng Lụcanh Tùngta Chươngrun lúcrẩy: này"Vậy trongcòn mắtanh chỉthì cósao?" Quý
như làanh đang đang chuyệnmà. nhuộm nhìn củaTôi màu Nam về quá đã hoàng Hy một khứ đợi hôn vẫn ký rồi." anh thẫm bình ức Cô suốt lại, thản: xa phóng mười đôi "Giữa xôi: tầm năm mắt tôi "Tôi mắt ròng khẽ và cũng ra rã." nheo anhtừng chân lại đãđợi trời
với đốt đã cô, vào sớm giải tim muốn Giọngthích anh tìm côhết ta, một rấtmọi đau cơ nhẹ,hiểu đớn hội nhưnglầm. không để từng sao nói chữ tả chuyện đều xiết. hẳn như Anh hoi lửa ta

