Menu

📖 CHƯƠNG 7

~7 phút đọc1.430 từ6/21 chương

Tiếng thúc giục vang lên từ phía doanh trại: “Lục Trung đoàn trưởng, đến giờ xuất phát rồi!”

Lời dặn dò của Quý Nam Hy còn chưa kịp thốt ra, Lục Tùng Chương đã buông tay, sải bước dứt khoát lên xe quân dụng, lên đường tiến về tiền tuyến của Tổ quốc.

Nhìn bóng lưng hiên ngang của anh khuất dần, cô khẽ vẫy tay lần cuối, thầm thì trong gió:

“Lục Tùng Chương... anh đi bình an nhé.”

Cô sẽ sống thật tốt, bước vào một cuộc đời mới. Và cũng hy vọng Lục Tùng Chương... sớm ngày tu thành chính quả với Khâu Nguyệt.

Ngồi trên xe lao về phía mặt trận, Lục Tùng Chương chẳng hề hay biết, chút tình nghĩa xưa cũ ấy đã bị Quý Nam Hy rũ bỏ sạch sành sanh sau đầu. Anh cũng không biết rằng, sau khi anh đi, Quý Nam Hy đã dõi theo rất lâu.

Cho đến khi xe khởi động, cô mới quay người rời đi, đúng lúc bắt gặp Lục Văn Thanh đang đứng đợi ở đó.

Lục Văn Thanh đứng yên tại chỗ, mỉm cười đưa tay về phía cô: “Mẹ không yên tâm nên bảo anh đến đón em.”

Giây phút ấy, lòng Quý Nam Hy bỗng thấy bình yên đến lạ. Dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, cô bước tới nắm chặt lấy tay Lục Văn Thanh, không một lần ngoảnh đầu nhìn lại...

Nửa tháng sau, trời vừa hửng sáng.

Lục Tùng Chương vừa hoàn thành nhiệm vụ trở về. Cả người anh phủ đầy phong sương và mệt mỏi, thoảng bên mình là mùi máu tanh nồng chưa tan. Trên người anh mang theo vết thương, nhưng vì lúc này trong lòng chỉ toàn hình bóng Quý Nam Hy nên ngay cả cảm giác đau đớn cũng bị anh phớt lờ.

Suy đi tính lại, anh quyết định về nhà trước để thay bộ quân phục vấy máu. Vừa bước chân vào cửa, anh đã buông câu gọi theo thói quen: “Nam Hy.”

Đáp lại anh chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

Lục Tùng Chương ngẩn người. Anh quên mất, Quý Nam Hy vẫn chưa quay về.

Anh khẽ nhíu mày, chưa bao giờ anh và Quý Nam Hy chiến tranh lạnh lâu đến thế. Từ khi cô dọn đi, căn nhà này thiếu vắng bóng dáng cô bỗng trở nên trống trải lạ thường. Quý Nam Hy vốn rất ít khi giận dỗi anh, nhưng lần này cô lại mang theo tất cả đồ đạc thuộc về mình.

Chỉ duy nhất tấm ảnh chụp chung của hai người là cô không mang đi.

Ánh mắt Lục Tùng Chương chậm rãi lướt qua, cuối cùng dừng lại ở tấm ảnh chụp năm mười bảy tuổi, đồng tử khẽ rung động. Ký ức theo đó dần trở nên rõ nét. Việc cưới Quý Nam Hy rõ ràng là tâm nguyện cháy bỏng từ thời niên thiếu của anh. Vậy mà tại sao mọi chuyện lại đi đến bước đường này, đến mức phải chiến tranh lạnh như bây giờ?

Lục Tùng Chương mím môi, nhìn chăm chú vào ngày tháng trên tờ lịch. Hôm nay là ngày mười sáu, đã quá ngày cưới dự định ban đầu của anh và Quý Nam Hy. Liệu cô ấy có còn đợi anh không...

Đúng lúc này, cậu liên lạc viên lái xe đến, đứng ở cửa chào anh theo đúng điều lệnh: “Báo cáo Lục Trung đoàn trưởng, hôn lễ của đồng chí Quý Nam Hy hôm nay được tổ chức tại tửu lầu Văn Đăng, anh có muốn qua đó không?”

Lục Tùng Chương sững lại, nhanh chóng phản ứng, buông một chữ: “Đi.”

Đám cưới với Quý Nam Hy, anh tuyệt đối không thể vắng mặt.

Lục Tùng Chương vội vã tắm rửa, trút bỏ bộ đồ bẩn vấy máu, chỉ băng bó sơ qua vết thương rồi thay một bộ quân phục mới lên xe. Lúc này đây, khi đã trút bỏ gánh nặng nhiệm vụ, anh dán mắt nhìn con đường phía trước, chỉ mong xe đi thật nhanh, nhanh hơn nữa, để kịp đến dự hôn lễ của mình và Quý Nam Hy.

Đến tửu lầu Văn Đăng.

Nhân viên đón khách ở cửa khẽ chặn anh lại: “Thưa anh, xin vui lòng xuất trình thiệp mời để vào trong.”

Lục Tùng Chương nhíu mày, nhìn lướt qua. Anh đi dự đám cưới của chính mình, cần gì đến thiệp mời?

Nhân viên phục vụ khi nhìn rõ gương mặt anh liền nhận ra thân phận, không dám ngăn cản thêm. Lục Tùng Chương chẳng mảy may để tâm, đi thẳng vào trong, nhưng càng bước vào, lòng anh càng chùng xuống.

Quý Nam Hy quả thật không lừa anh. Ngay cả khi không có anh, cô vẫn tổ chức hôn lễ đúng hạn. Nhưng cô chỉ có một mình, thì kết hôn kiểu gì?

Lục Tùng Chương đi đến cửa đại sảnh yến tiệc. Lúc này chỉ cách một cánh cửa, phía sau chính là hôn lễ của anh và Quý Nam Hy. Anh đã hoàn thành nhiệm vụ, đã sống sót trở về. Giữa hai người họ không còn bất kỳ trở ngại nào nữa. Anh cũng đã quyết định xong xuôi.

Quý Nam Hy đã bước về phía anh chín mươi chín bước rồi, bây giờ chỉ cần anh bước nốt bước cuối cùng này thôi.

Lục Tùng Chương đẩy cửa bước vào.

Nhưng ngay giây sau, anh hoàn toàn chết lặng tại chỗ, máu trong người như đông cứng lại.

Quý Nam Hy khoác trên mình bộ váy cưới trắng tinh khôi, tay đeo hoa hỷ, giống hệt như bóng hình anh từng mơ tưởng bấy lâu nay. Thế nhưng, người đàn ông mặc quân phục đứng bên cạnh cô, ngực cài hoa hỷ của chú rể, lại không phải anh.

Mà là Lục Văn Thanh!

Lục Tùng Chương không thể tin vào mắt mình, anh chẳng thèm đếm xỉa đến những ánh mắt kinh ngạc của khách khứa, sải bước lao về phía cô, trầm giọng chất vấn:

“Quý Nam Hy, tại sao? Chẳng phải em nói muốn kết hôn với anh sao?”

Giữa những cái nhìn sửng sốt của quan khách, ánh mắt Quý Nam Hy xuyên qua đám đông rơi trên người anh, nhưng lại lạnh nhạt như đang nhìn một người xa lạ:

“Xin lỗi đồng chí Lục Tùng Chương, người kết hôn với tôi là anh ấy.”

Sau cái ngày tiễn Lục Tùng Chương ra tiền tuyến, cô mới biết Đội đột kích Tuyết Lang của Lục Văn Thanh cũng bị điều đi đột xuất. Và tất cả những điều này đều nằm ngoài cốt truyện ban đầu. Vì vậy, vào đúng ngày cưới đã định với Lục Văn Thanh, Quý Nam Hy đã một mình hoàn thành các thủ tục hôn lễ trên danh nghĩa.

Người cô quyết định gả cho, từ đầu đến cuối luôn là Lục Văn Thanh.

Lần này, Lục Văn Thanh đã trở về sớm hơn Lục Tùng Chương một ngày. Hôn lễ hiện tại là do nhà họ Lục tổ chức bù cho cô, là một đám cưới chính thức với sự góp mặt của hai gia đình và đông đủ quan khách.

Mất một lúc lâu Lục Tùng Chương mới thoát ra khỏi cơn bàng hoàng, vẻ giận dữ trong mắt ngày càng đậm.

“Đồng chí Quý Nam Hy, quân hôn không phải chuyện đùa, người có hôn ước với cô là tôi.”

Anh nhìn Quý Nam Hy, cuối cùng dời tầm mắt sang Lục Văn Thanh, giọng nói lạnh lẽo. Dù Lục Tùng Chương đã hết sức kiềm chế nhưng Quý Nam Hy vẫn thấy rõ cơn giận của anh đã lên đến đỉnh điểm.

Thế nhưng giọng cô vẫn thản nhiên, thậm chí có phần ôn hòa: “Lục Tùng Chương, ngay từ tháng trước, chúng ta đã chia tay rồi.”

Lục Tùng Chương sững sờ, ánh mắt u ám dời từ người Lục Văn Thanh sang Quý Nam Hy: “Nam Hy, chúng ta chưa đến mức phải chia tay.”

Anh không muốn tin rằng tình cảm mười năm của họ, Quý Nam Hy nói bỏ là có thể bỏ ngay được.

“Bây giờ anh đã có mặt ở đây rồi, hôn lễ của chúng ta có thể diễn ra như dự kiến.”

Anh từng bước tiến lại gần Quý Nam Hy, đôi mắt sắc sảo như chim ưng dán chặt vào cô, như muốn nhìn thấu tận tâm can.

HomeTrước
Sau