📖 EM LÀ NGÔI SAO MAY MẮN CỦA TÔI - CHƯƠNG 1
Để theo đuổi nam chính đứng thứ hai toàn khối.
Ngày nào tôi cũng lùng sục đủ loại đề luyện tập độc quyền của các thầy cô danh tiếng rồi nhét vào ngăn bàn của cậu ấy.
Kết quả một tháng trôi qua, vậy mà cậu ấy lại tụt xuống hạng ba.
Tôi đang thấy khó hiểu.
Trước mắt bỗng xuất hiện những dòng bình luận.
【Này nữ phụ, cô nhét suốt mà không phát hiện mình nhét nhầm à?】
【Đó là bàn của phản diện mà!】
【Nhưng mọi người có phát hiện không, từ khi nữ phụ đưa nhầm, phản diện gia cảnh nghèo không mua nổi đề luyện tập lại vượt qua nam chính, thậm chí còn lên hạng nhất toàn khối!】
【Đúng là kỳ tích, dù sao thiết lập của phản diện là dù có cố gắng thế nào cũng luôn kém nam chính một chút, trước đây học đến nửa đêm, học đến chảy má//u m//ũi, vậy mà vẫn không bằng nam chính suốt ngày chỉ biết ăn chơi cũng có thể giữ hạng hai toàn khối.】
【Thật đấy, vốn tưởng chỉ có thể làm nền cho nam chính, không ngờ nữ phụ đưa nhầm đề lại thành tình huống ngoài kịch bản khiến phản diện cuối cùng cũng rửa được nỗi nhục, giành được hạng nhất.】
【Còn phải nói, nữ phụ tuy bản thân không thích học, nhưng bố mẹ cô ấy đều là tiến sĩ Thanh Hoa – Bắc Đại đấy! Vòng xã giao toàn là các thầy cô đỉnh cao! Những đề luyện kia đều là đề mật do họ biên soạn! Trọng tâm kiến thức bao quát chính xác toàn diện, còn giúp khai mở tư duy, làm xong chỉ biết câm nín!】
【Haiz, chỉ là phản diện này hơi đáng thương, lại thật sự tưởng nữ phụ thích mình, đã yêu cô ấy như một chú chó nhỏ trung thành, còn chuẩn bị chủ động tỏ tình nữa, kết quả người ta chỉ là nhét nhầm thôi…………】
01
Tuy từ nhỏ tôi đã ngốc nghếch.
Nhưng tôi lại thích người giỏi.
Cho nên khi hệ thống xuất hiện, bảo tôi đi công lược nam chính đứng thứ hai toàn khối.
Tôi liền thắc mắc: “Sao không công lược người đứng thứ nhất?”
Hệ thống giải thích người đứng thứ nhất là con gái.
“Xinh không?”
“Xinh.”
Hai mắt tôi lập tức sáng rực: “Thật ra con gái cũng không phải là không được………………”
Hệ thống không nhịn nổi nữa, cắt ngang: “Hay là cậu uống ít thuốc Đông y đi nhé.”
Tôi: “………………”
Không thèm đâu.
Hệ thống bổ sung rằng nếu công lược thành công sẽ có giải thưởng một triệu tệ và một chiếc tủ lạnh hai cánh.
Được rồi.
Tiền bạc gì đó không quan trọng.
Chủ yếu là tôi nhắm trúng cái tủ lạnh kia.
02
Tôi tin rằng.
Bất cứ người “vạn năm lão nhị” nào đều có giấc mơ trở thành hạng nhất toàn khối.
Vì thế bước đầu tiên trong kế hoạch của tôi là đi khắp nơi sưu tầm đề luyện tập độc quyền của các thầy cô nổi tiếng.
Sau đó lặng lẽ nhét vào ngăn bàn của nam chính.
Đợi cậu ấy cày hết đống đề này.
Đến khi trở thành hạng nhất toàn khối khiến tất cả mọi người kinh ngạc.
Nhất định sẽ vô cùng vui mừng kích động đi tìm người âm thầm làm việc tốt không để lại tên, giúp cậu ấy bay cao.
Đến lúc đó tôi lại bước ra.
Hai người chúng tôi ngọt ngào nhận ra nhau, nắm tay nhìn nhau rưng rưng nước mắt.
Chẳng phải là nước chảy thành sông sao?
Nói làm là làm.
Tôi bắt đầu mỗi ngày kiên trì quấy rầy các đồng nghiệp và bạn bè là thầy cô nổi tiếng của bố mẹ tiến sĩ Thanh Hoa – Bắc Đại.
Mở miệng là “anh ơi chị ơi chú ơi dì ơi”.
“Em siêu thích đề mọi người ra luôn.”
“Đề năm ngoái thật sự quá đỉnh, làm cho hạng nhất khối của bọn em cũng phải trợn mắt, đúng là khiến người ta không dừng lại được, làm rồi lại muốn làm nữa.”
“Năm nay còn đề hay nào khác không ạ? Em rất muốn được chiêm ngưỡng……”
Dỗ cho đối phương cười không khép được miệng.
Lập tức thức trắng đêm soạn mấy bộ đề gửi cho tôi.
Sáng hôm sau vừa nhận được, tôi liền lặng lẽ nhét vào ngăn bàn của nam chính.
Còn kèm theo một mảnh giấy: 【Cố lên! Vượt qua hạng nhất toàn khối khiến tất cả phải kinh ngạc!】
Mỗi ngày còn đổi một câu động viên khác.
Tất nhiên, tôi không thích học, đều chép từ sách văn mẫu.
Nào là 【Thổi tắt đèn đọc sách, cả người đều là ánh trăng.】
【Chỉ cần đi đúng con đường của mình, chậm một chút cũng không sao.】
【Đuổi theo gió trăng đừng dừng lại, nơi tận cùng đồng cỏ bằng phẳng là núi xuân.】
Đến chính tôi đọc cũng thấy cảm động.
Quả nhiên.
Có những bộ đề và mảnh giấy này.
Đèn của lớp nam chính trở thành cái được tắt cuối cùng.
Chắc là tan học rồi vẫn còn học tiếp.
Đúng là quá chăm chỉ.
Tin rằng kỳ thi tháng sắp tới.
Cậu ấy nhất định có thể vượt qua hạng nhất toàn khối, thoát khỏi cái danh “vạn năm lão nhị”! (người luôn về nhì)
03
Cho đến khi đưa đề gần được một tuần.
Nam chính có lẽ thật sự không kìm nổi tò mò, muốn biết rốt cuộc là ai đang làm chuyện này, nhưng dù cậu ấy có canh chừng thế nào cũng không bắt được tôi.
Không còn cách nào, cậu ấy cũng để lại một mảnh giấy trong ngăn bàn: 【Xin hỏi bạn là ai?】
Nhìn nét chữ thanh tú, gọn gàng trên tờ giấy.
Tôi không nhịn được cong khóe môi.
Đương nhiên rồi.
Dù sao để không bị cậu ấy phát hiện trước là tôi.
Tôi đã phá vỡ giới hạn cơ thể con người, dậy thật sớm để đi nhét đề.
Có mấy lần còn đặt báo thức lúc ba giờ sáng bò dậy đi nhét, xong lại lẻn về nhà ngủ tiếp.
Suy nghĩ một chút.
Tôi viết lại trên giấy: 【Một cô gái ốc đồng xinh đẹp và lương thiện.】
【Đợi khi cậu lên hạng nhất toàn khối, tự nhiên chúng ta sẽ gặp nhau.】
Hai câu vừa đủ tạo cảm giác thần bí.
Ấm lòng cậu ấy cả ngày.
Tin rằng cậu ấy đã bị tôi khơi dậy động lực và tò mò.
Đang liều mạng học hành để có thể gặp tôi.
Chiêu này đúng là quá cao tay.
Chính tôi cũng phải phục mình.
Từ đó trở đi.
Chúng tôi bắt đầu trò chuyện qua những mảnh giấy.
Ban đầu nam chính vẫn hơi lạnh lùng.
Trả lời toàn là:
【Được.】
【Ừm.】
【Cảm ơn.】
【Phiền bạn rồi.】
【Vất vả.】
【Bạn cũng cố lên.】
Về sau.
Ngoài đề luyện, tôi còn tặng thêm sushi, bánh ngọt nhỏ.
【Lúc cố gắng cũng nhớ nghỉ ngơi cho tốt nhé.】
【Trái tim trái tim.】
Bên kia mới bắt đầu nói nhiều dần lên.
Thậm chí còn xuất hiện những câu ngượng ngùng như:
【Ngủ sớm nhé.】
【Trái tim (gạch đi), ừ.】
【Rất muốn gặp bạn (gạch đi), được.】
【Ngày mai cũng không gặp được sao (gạch đi), được, tôi đợi bạn.】
Sau đó nữa, những dòng gạch đi cũng biến mất.
Khi tôi nhìn thấy chữ 【Trái tim】 sáng choang kia.
Tôi vui đến mức xoay tại chỗ mấy vòng liền.
Rồi dí mảnh giấy vào mặt hệ thống.
“Nhìn đi, nhìn nhanh lên!”
Hệ thống: “…………… để xa ra chút, tôi đâu có mù.”
Tôi vẫn ôm tờ giấy kích động: “Đúng là phải là tôi, vừa ra tay là biết ngay có hay không!”
“Chẳng phải là đã yêu rồi sao?”
“Cậu nói xem cái tủ lạnh hai cánh của tôi nên chọn màu gì nhỉ? Màu hồng được không………………”

