Menu

📖 EM LÀ NGÔI SAO MAY MẮN CỦA TÔI - CHƯƠNG 3

~7 phút đọc1.377 từ3/6 chương

06

Tôi thở hổn hển, ngồi xuống chỗ.

Vừa lấy bài tập ra chuẩn bị nộp.

Giáo viên chủ nhiệm liền giật lấy, vừa lật vừa chậc chậc: “Nghe nói bố mẹ em đều là tiến sĩ Thanh Hoa – Bắc Đại, sao lại sinh ra đứa con gái ngu ngốc như vậy, không thể học theo em trai thiên tài của em à?”

“Bài tập đơn giản thế này mà làm loạn cả lên, thi thì chỉ được năm sáu chục điểm, còn mặt mũi nào ở lại lớp tôi?”

“Bốp” một tiếng.

Quyển vở bị ném lên bàn.

“Nếu còn đứng bét nữa thì ra sau lớp đứng nghe giảng đi.”

Xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán.

Tôi im lặng nộp bài, lấy sách tiếng Anh ra chuẩn bị đọc buổi sáng.

Nhưng một chữ cũng không vào đầu.

Thật ra lúc nhỏ tôi cũng rất thông minh.

Chỉ là một lần từng bị ốm, sau đó đầu óc không còn tốt như trước.

Bố mẹ thì khá thoải mái.

Cảm thấy không sao, khỏe mạnh vui vẻ là được.

Vì thế tôi cũng nghe theo.

Mỗi ngày ăn uống vui chơi, chẳng để chuyện gì trong lòng.

Cho đến khi họ sinh thêm một đứa em trai.

Từ đó trở đi, ngoài sự nghiệp học thuật, toàn bộ tâm trí đều dồn vào em.

Em trai cũng rất cố gắng.

Không chỉ đẹp trai, đầu óc cũng linh hoạt.

Mới lớp ba tiểu học đã nhảy cấp lên cấp hai.

Còn thường xuyên được đưa đi tham gia phỏng vấn và các chương trình.

Sau khi tan học về nhà.

Tôi một mình lẻ loi nhìn bố mẹ nắm tay em trai trên tivi, nói rằng họ là “một gia đình hạnh phúc”.

Trong lòng đầy ngưỡng mộ.

Thế là tôi cũng bắt đầu cố gắng học.

Nghĩ rằng nếu mình đạt thành tích tốt.

Ánh mắt của bố mẹ có thể dừng lại trên người tôi một giây.

Nhưng đầu óc tôi thật sự không tốt, rất nhiều bài không hiểu.

Khi cầm những câu không biết đó đi hỏi.

Họ đang giúp em trai chọn quần áo để ngày mai lên chương trình.

“Ôi Tiểu Bảo đẹp trai quá.”

“Lại xoay một vòng cho mẹ chụp thêm tấm nữa nào.”

Khi quay đầu nhìn thấy tôi.

Nụ cười trên mặt lập tức tắt ngấm.

“Sao vậy Thu Thu? Hết tiền rồi à? Dưới tấm lót bàn có, con đi lấy đi.”

Tôi lắc đầu, cố gắng giơ bài lên chỉ vào câu hỏi: “Mẹ, bài này con không hiểu lắm, mẹ có thể dạy con không?”

Mẹ có chút khó xử: “Cái này…………… bố mẹ đang chọn đồ cho em con, chương trình ngày mai rất quan trọng, hơn nữa dù mẹ có giảng, đầu óc con chắc cũng không hiểu……………”

Bố cũng hơi mất kiên nhẫn: “Ngoan, đừng làm phiền ở đây.”

Tôi lập tức hiểu ra.

À.

Lúc này họ mới thật sự là “một gia đình hạnh phúc”.

Hóa ra tôi đã bị từ bỏ rồi.

Được thôi.

Vậy tôi ngoan một chút, chỉ cần không gây phiền phức.

Trong gia đình này vẫn sẽ có một chỗ cho tôi chứ.

Thế là tôi cũng không còn cố gắng học nữa.

Mỗi ngày sống qua loa cho xong.

Tê liệt nhìn bản thân, vui được ngày nào hay ngày đó.

Không có tình yêu cũng không sao.

Có tiền là được.

Mỗi tháng bố mẹ cho tôi năm trăm tệ!

Tôi có thể mời bạn bè đi xem phim, uống trà sữa, đãi họ ăn lẩu, mua skin game.

Khi bạn bè cần cũng sẽ nghĩ đến tôi đầu tiên.

“Thu Thu, tháng này tao nạp game hết tiền rồi, cho tao mượn ít được không?”

“Thu Thu, phía nam thành phố mới mở quán lẩu, tụi mình đi ăn nhé.”

Đương nhiên tiền mượn lần nào cũng không thấy trả.

Đi ăn bên ngoài cũng toàn tôi trả tiền.

Nhưng tôi rất vui.

Vì bọn họ rất thích tôi.

Tôi có rất nhiều bạn.

Có lúc một tháng tiêu hết sạch tiền, tôi cũng không đòi bọn họ.

Tự mình ở nhà tìm mấy cái bánh bao trong tủ lạnh ra ăn.

Hoặc ăn kem, sữa chua còn thừa của em trai.

Cho đến một ngày bụng đói về nhà.

Phát hiện tủ lạnh không còn nữa.

Hỏi ra mới biết em trai bị viêm dạ dày ruột, ăn đồ lạnh là đau bụng.

Bố mẹ không cho em trai ăn mà nó vẫn lén ăn.

Thế nên để tránh hậu họa, bố mẹ đã đem bán tủ lạnh đi.

Từ đó cũng không còn bánh bao, kem hay sữa chua để ăn nữa.

Tôi mới bắt đầu nghĩ đến việc tiết kiệm tiền.

Khi bạn hỏi mượn tiền nạp game, tôi từ chối nói mình không đủ tiền ăn.

Cô ta sững lại một chút: “Xì, không muốn cho mượn thì nói thẳng đi.”

Từ đó giờ thể dục cũng không rủ tôi chơi cầu lông nữa.

Bạn ngồi sau bảo tôi mời ăn, tôi đếm lại tiền nói không đủ mua thức ăn cho mèo hoang.

Cậu ta mắng tôi một câu: “Đồ thần kinh.”

Từ đó cũng không bao giờ rủ tôi ăn chung nữa.

Vậy là tôi không còn bạn bè.

Ngày nào cũng một mình ăn cơm, một mình đi vệ sinh.

Cho đến khi hệ thống tìm đến tôi, bảo tôi công lược nam chính, thành công sẽ cho tôi một triệu tệ và một chiếc tủ lạnh màu hồng.

Tôi nghĩ.

Một triệu tệ đưa cho bố mẹ.

Họ sẽ không cần vất vả vừa chăm em trai vừa ngày ngày bận rộn nghiên cứu nữa.

Có lẽ cũng sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt khác.

Tôi sẽ lại có gia đình.

Còn tủ lạnh đặt trong phòng tôi.

Có thể trữ nhiều bánh bao và sữa chua hơn.

Số tiền tiết kiệm được có thể cho người khác mượn.

Tôi sẽ lại có bạn bè.

Đúng là một công đôi việc.

07

Buổi trưa tôi chủ động đi tìm Trần Tầm Tinh.

Vì trong lòng thật sự áy náy, nên định mời cậu ấy ăn một bữa rồi xin lỗi.

Nhìn qua mấy dòng bình luận thì thấy phản diện này cũng không phải người xấu.

Chắc sẽ tha thứ cho tôi thôi nhỉ.

Đợi cậu ấy tha thứ xong tôi sẽ quay lại theo đuổi nam chính thật sự.

Trước quầy lấy cơm.

Tôi tính toán, tháng này ngoài tiền đã cho mượn với tiền mua thức ăn cho mèo hoang trong khu.

Chắc vẫn đủ mời cậu ấy ăn một phần cơm gà kho.

Vai bỗng bị ai đó vỗ nhẹ.

Là Trần Tầm Tinh.

“Không cần ăn cái này, ra quầy cơm thường là được rồi.”

Tôi lắc đầu: “Không được, phải mời cậu ăn ngon.”

Trần Tầm Tinh khựng lại.

Bỗng quay người đi về phía quầy cơm thường gần đó.

Cũng không để ý đến việc tôi gọi lại.

Đứng yên trước quầy.

Nghiêng đầu, bình tĩnh nhìn tôi.

Giống như đang chờ tôi nhượng bộ.

Dù người lạnh lùng xa cách, nhưng ngoại hình lại quá nổi bật.

Dáng người cao, chân dài đứng đó, rất nhiều người đều nhìn.

Còn có người thuận theo ánh mắt cậu ấy nhìn về phía tôi.

Hết cách rồi.

Tôi chỉ có thể cứng da đầu bước tới.

“Cậu làm gì vậy, mời cậu ăn ngon mà còn không chịu.”

Tôi nhỏ giọng càu nhàu, bảo cậu ấy chọn món.

Trần Tầm Tinh xin lỗi tôi một tiếng rồi nói với cô bán hàng: “Cà chua trứng, cơm năm hào.”

Cô bán hàng múc xong hỏi: “Hết rồi à?”

Cậu ấy gật đầu: “Hết rồi.”

Đĩa đưa ra, cậu ấy định nhận.

Tôi chặn lại: “Sao chỉ ăn một món? Sao không chọn thêm?”

Rõ ràng khi tôi mời bạn bè ăn, họ toàn gọi đủ thứ thịt cá trứng, chẳng khách sáo chút nào.

Sao đến cậu ấy lại chỉ gọi mỗi cà chua trứng?

Coi thường tôi à?

Dù tiền còn lại không nhiều, nhưng ăn một bữa ngon vẫn dư sức mà.

HomeTrước
Sau