📖 CHƯƠNG 12— PHIÊN NGOẠI HIỆN ĐẠI
5. Phiên Ngoại Hiện Đại
Tôi tên là Triệu Bách Thanh.
Hai mươi sáu tuổi, độ tuổi tràn đầy nhiệt huyết, tôi chính thức tiếp quản công ty dược phẩm trực thuộc Tập đoàn Triệu Ích, trở thành tổng giám đốc trẻ nhất nhà họ Triệu.
Nhà họ Triệu rất đông con cháu, phả hệ phức tạp.
Trong thế hệ của tôi, hai người xuất sắc nhất là tôi và anh họ Triệu Quân Diêu – con trai bác cả.
Bác cả và bác gái lúc nào cũng dè chừng tôi, thỉnh thoảng lại lấy lý do “cháu đích tôn” để nhấn mạnh rằng Triệu Quân Diêu mới là dòng dõi chính thống nhất của nhà họ Triệu.
Tôi thật sự thấy buồn cười. Thế kỷ 21 rồi, mà vẫn có người cổ hủ đến thế.
Bây giờ đâu phải thời phong kiến, thời đại mới mọi người đều bình đẳng, cạnh tranh công bằng.
Thực ra tôi không ghét gì Triệu Quân Diêu.
Anh ấy đúng là con cưng của trời: tốt nghiệp trường danh tiếng ở nước ngoài, ngoại hình điển trai, tính tình lại vô tư thoải mái.
Mặc cho bác cả và bác gái sốt ruột, lo lắng đủ đường, hết lo sắp xếp đường đi nước bước, lôi kéo đối tác, tìm mối quan hệ để mong anh ấy vượt mặt tôi,
Anh ấy vẫn cứ ung dung yêu đương.
Đúng là sinh ra để đa tình.
Gần đây anh ấy đang mặn nồng với một nữ minh tinh.
Nữ minh tinh tên là Mục Đình Song, là một cô gái đầy tham vọng.
Trước đây, cô ta từng theo đuổi tôi rất dai dẳng.
Phải nói nhan sắc cô ấy đúng là nổi bật, thân hình bốc lửa, vừa quyến rũ vừa sắc sảo.
Cô ấy đã dùng mọi cách để quyến rũ tôi, nhưng tôi chỉ dửng dưng, chẳng mảy may rung động.
Hôm nay, một thiếu gia trong giới rủ tôi đi đua xe.
Triệu Quân Diêu cũng đến, còn dẫn theo Mục Đình Song.
Lúc mọi người không để ý, cô ấy lén lút chui vào chiếc Aston Martin của tôi.
Đôi chân dài trắng nõn của cô ấy cứ lượn lờ, vô tình hay cố ý chạm vào đầu gối tôi.
“Tại sao cô không chung thủy với Triệu Quân Diêu? Anh ấy rất thích cô mà.” Tôi nhìn thẳng phía trước.
“Triệu Quân Diêu đẹp trai thì đẹp trai thật, nhưng chỉ có sức hút về thể xác, ở cạnh anh ấy tôi thấy nhàm chán. Còn anh thì khác, đàn ông có tham vọng mới có sức hút thực sự... Anh Bách Thanh, anh chẳng cần làm gì cả, chỉ cần nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng ấy thôi, chân tôi đã mềm nhũn rồi.”
Giọng Mục Đình Song đầy quyến rũ, cô ta rất biết cách mê hoặc đàn ông.
Tôi nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh lùng, cô ấy lại tiếp tục làm trò quyến rũ: “Chính là ánh mắt này, anh Bách Thanh, tôi cứ cảm giác kiếp trước chúng ta đã quen nhau, tôi thầm yêu anh từ lâu lắm rồi, nhưng anh chưa từng nhìn tôi lấy một lần. Tôi không đòi hỏi gì đâu, anh à, chỉ cần anh vui đùa với tôi một lần... được không...”
Cô ta nắm lấy tay tôi, tôi lập tức rút tay lại: “Cút.”
Dính vào cô ta chỉ tổ làm hỏng danh tiếng của tôi.
Tôi chẳng hứng thú gì với việc tranh giành phụ nữ với Triệu Quân Diêu cả.
Sắc mặt Mục Đình Song cứng lại: “Tôi không đi đâu. Cùng lắm để Triệu Quân Diêu phát hiện ra cũng chẳng sao, dù gì thì chúng ta cũng chẳng phải người tốt lành gì. Hôm nay vị hôn thê của anh ấy cũng đến đấy, anh ấy chẳng yêu cô ta đâu, còn cố ý dẫn tôi đi để chọc tức cô ấy.”
Tôi càng thấy bực, bèn nhấn nút phát bản ghi âm: “Triệu Quân Diêu đẹp trai thì đẹp trai thật, nhưng chỉ có sức hút về thể xác... Anh Bách Thanh, anh chẳng cần làm gì cả, chỉ cần nhìn tôi bằng vẻ mặt lạnh lùng ấy thôi, chân tôi đã mềm nhũn rồi.”
“Tốt nhất là cô đi ngay, nếu không tôi sẽ gửi đoạn ghi âm này cho Triệu Quân Diêu.” Tôi dọa cô ta.
Mục Đình Song trợn tròn mắt: “Anh Bách Thanh! Anh tuyệt tình với tôi đến vậy sao? Tôi thật sự không hiểu mình có gì không tốt...”
Tôi lạnh mặt, không nói thêm lời nào.
Cô ta xuống xe, đóng sầm cửa đầy tức giận: “Anh cẩn thận không lại bị xe đua tông c.h.ế.c đấy!”
Tôi chỉ cười khẩy.
Ai ngờ tôi không bị xe đua tông mà lại bị xe đạp đâm.
Lúc đó tôi vừa thắng một trận đua, toàn thân còn tê rần vì hưng phấn, nên một mình tản bộ dọc rừng bạch dương ngoài đường đua.
Đằng sau có tiếng hét: “Ê ê ê trời ơi!”
Tôi hơi nghiêng đầu, khóe mắt liếc thấy một cô gái không kịp phanh, lao xe đạp thẳng về phía tôi.
Tôi lập tức tránh sang một bên.
Nhưng mấy quả quýt trong giỏ xe của cô ấy lăn lóc khắp mặt đất, tôi vô tình giẫm phải vài quả, thế là ngã chổng vó.
“Xin lỗi! Thật sự xin lỗi!” Cô gái vứt xe đạp, chạy tới đỡ tôi.
Đã lâu rồi tôi chưa ngã đau thế này, nằm bệt dưới đất, đột nhiên chẳng muốn đứng dậy ngay.
Cô gái cuống cuồng, nước mắt lưng tròng.
Cô ấy lóng ngóng định gọi cấp cứu 120, tôi ngăn lại: “Không cần đâu.”
“Vậy, vậy...” Cô ấy lật đật lấy chứng minh thư, hai tay dâng lên trước mặt tôi: “Đây là chứng minh thư của em, giao cho anh rồi. Anh cứ yên tâm, em tuyệt đối không bỏ chạy, nhất định sẽ chịu trách nhiệm với anh!”
Tôi nhìn kỹ khuôn mặt cô ấy.
Làn da trắng, mắt to tròn, môi hơi chúm chím.
Loại ngốc gì thế này? Ngốc mà nghiêm túc thật sự.
“Tôi không sao, cất đi.” Tôi ra hiệu bảo cô ấy cất chứng minh thư.
Nhưng cô ấy cứng đầu, lại đưa sát chứng minh thư vào mặt tôi, gần như dí vào mũi tôi: “Anh phải nhìn rõ tên em đấy nhé, nếu sau này có di chứng gì nhất định phải tìm em đấy!”
Tôi cúi xuống liếc nhìn chứng minh thư.
Tên: Hà Tiểu Diệp.
Ồ, chẳng phải đây là tên vị hôn thê của Triệu Quân Diêu hay sao?

