Menu

📖 CHƯƠNG 11

~9 phút đọc1.809 từ11/16 chương

Nước mắt nàng rơi xuống áo ta, như thiêu thủng một lỗ, khiến lớp da bên dưới run lên một thoáng thật sâu.

“Còn phải luyện bao lâu nữa vậy, Thất điện hạ?”

Nàng nói giọng mũi, vừa nũng nịu vừa oán trách:

“Cổ chân của ta mỏi nhừ, còn mỏi hơn cả quả cam xanh chưa chín, chua muốn c.h.ế.c luôn… thật đấy…”

Ta chỉ hơi nghiêng đầu là có thể thấy gò má trắng hồng của nàng, lông tơ mịn màng, dưới ánh nến phảng phất như một trái đào nhỏ mềm mại.

Có lẽ mệt quá, nàng khẽ tựa đầu lên vai ta.

Khoảnh khắc ấy, muôn tiếng nhạc lặng im, ta nghe được tiếng tuyết tan chảy.

Ta lập tức đẩy nàng ra:

“Ngươi về đi.”

Nàng loạng choạng mấy bước, váy múa xòe ra thành đường cong mềm mại, thấp thoáng lộ ra cổ chân thon nhỏ trắng muốt.

Đó là chiếc váy do ta tự thiết kế cho nàng.

Ta thuộc lòng từng số đo trên người nàng, chỉ nhìn cũng có thể lấy số, tự tay đo may.

Mỗi lần vẽ phác thảo, ta đều nhớ tới nàng, cơ thể nàng, gương mặt nàng, giọng nói chậm rãi, ánh mắt rụt rè, lệ long lanh, chiếc cằm nhọn mang nét trẻ con…

Chẳng lẽ ta nghĩ đến nàng quá nhiều sao?

Không, không thể nào, làm gì có thợ săn lại yêu con mồi của mình?

Nàng chỉ là công cụ để ta hoàn thành mục tiêu.

Nhưng tại sao? Khi thấy Triệu Quân Nghiêu yêu nàng, ta lại bị ghen tuông thiêu đốt, đứng ngồi không yên?

Rõ ràng mọi thứ đều tiến triển hoàn hảo theo kế hoạch của ta.

Ta suýt nữa vỗ tay cho bản thân, không chỉ giỏi tranh quyền đoạt vị, còn nuôi dạy thành công mỹ nhân số một kinh thành.

Thái tử đã rất yêu nàng.

Từ nay về sau, ta có thể thoát khỏi tên ngốc ấy, không cần tiếp tục dây dưa vào việc đàn ca múa hát, vẽ vời áo váy nữa.

Vậy mà nàng lại ngước mắt nhìn ta, chân thành nói nếu không có ta, nàng không thể tự buộc đai lưng, vẽ chân mày, càng không thể múa.

Khoảnh khắc ấy, tim ta như bị một bàn tay nhỏ xé toạc để lại vết rỉ m.á.u.

Ta chỉ muốn bất chấp tất cả, dắt tay nàng rời khỏi yến tiệc trong cung, không cho phép nàng gặp Triệu Quân Nghiêu.

Ta muốn bóp cằm nàng, bắt gương mặt diễm lệ sau lớp phấn son ấy ngẩng lên, để đôi môi đỏ chúm chím ấy phồng lên, như muốn được hôn.

Ta muốn áp nàng xuống dưới thân mình, xé toạc bộ váy chính tay ta thiết kế.

Biết bao đêm khuya ta ngồi vẽ mẫu áo, ngón tay dừng lại ở từng chiếc khuy ngọc, khuy như ý, khuy pha lê, tính đi tính lại cách cởi, chạm khẽ rồi vuốt ve, cảm giác cởi bỏ áo váy khi tay lướt trên từng lớp vải ấy, tựa như những vần thơ nồng cháy…

Ta phải thừa nhận, ta khao khát nàng.

Không, tuyệt đối không thể, ta lập tức bỏ lại nàng quay lưng bước đi.

Ta muốn là giang sơn xã tắc.

Ta chỉ yêu giang sơn xã tắc này!

Không ngờ, Hà Tiểu Viên lại có thể mở miệng nói nàng yêu ta.

Pháo hoa nổ rực rỡ, ta thấy môi nàng khẽ mấp máy, bật ra chữ: “Ngài”.

Đôi mắt nàng khẽ chớp.

Ta biết quá rõ, mỗi lần nàng nói dối đều không kìm được mà chớp mắt.

Nhưng ta vẫn muốn tin.

Ta tin, ta không tin, ta khao khát, ta lại phủ nhận, linh hồn ta như bị xé làm đôi.

Ta mắng nàng, rồi lại hôn nàng.

Cuối cùng ta cũng được chạm vào trái anh đào đỏ mọng mà ta hằng mơ ước.

Nàng không biết môi mình quyến rũ đến nhường nào, đầy đặn, khẽ chu lên, lúc nào cũng ngây ngốc chờ được hôn.

Khi hôn xuống, chỉ trong khoảnh khắc, ta đã phải ép mình tỉnh táo lại.

Ta vẫn là Triệu Bách Khanh, là người sẽ làm chủ thiên hạ này.

Ta tuyệt đối không thể vì nữ nhân mà buông bỏ giang sơn.

Khoảnh khắc lơ là ấy, với ta đã là một điều vô cùng xấu hổ.

Về đến Thanh Yến điện, ta sẽ đóng cửa hối lỗi, dùng nước lạnh tắm rửa, tự quất roi vào lưng, tụng thuộc trăm lượt đế vương sách, tự nhắc mình “mỹ sắc hại nước”.

Thế mà Hà Tiểu Viên lại níu áo ta, khẩn thiết cầu ta ở lại.

Ta biết rõ nàng chỉ muốn giữ chân ta, con ngốc này vừa ngu vừa thiện lương, còn muốn bảo vệ cả tình địch.

Ngày trước, ta ghét nhất loại người như thế, chỉ muốn một kiếm g.i.ế.c quách cho xong.

Chỉ có kẻ mạnh thì lòng tốt mới gọi là thiện lương, kẻ yếu thì chỉ là mềm yếu mà thôi.

Vậy mà giờ đây, đối diện đôi mắt đen láy ngấn lệ của Hà Tiểu Viên, nghe nàng nghẹn ngào cầu ta đừng làm hại người vô tội, ta lại… còn muốn hôn nàng nữa.

Ta thật đúng là bị bệnh rồi, mắc phải một chứng nhiệt bệnh mang tên Hà Tiểu Viên.

Trong cuộc đời vốn gần như hoàn mỹ của ta, khiếm khuyết duy nhất chính là yêu nàng ngốc này.

Chỉ riêng việc thừa nhận mình yêu nàng thôi, đã giống như vượt muôn trùng núi bể.

Đến đây là đủ.

Ta ẩn mình trong bóng tối.

Nhìn Hà Tiểu Viên và Triệu Quân Nghiêu đứng dưới ánh sáng.

Triệu Quân Nghiêu cười rạng rỡ, trong nụ cười ấy chỉ chứa mỗi mình nàng.

Ta xem thường hắn, hắn yếu đuối vô dụng, có thể vì cái gọi là tình yêu mà vứt bỏ giang sơn đại nghiệp.

Nhưng ta thừa nhận, hắn có thể mang lại hạnh phúc cho người mình yêu.

Điều ấy, cả đời ta không thể.

Ta nhớ lại từng hỏi Hà Tiểu Viên, vì sao thích Triệu Quân Nghiêu.

Khi ấy nàng bảo, vì Triệu Quân Nghiêu từng cứu cả nhà nàng.

Phụ thân nàng làm quan ở Vân Châu hơn mười năm, không hề có hy vọng điều về kinh, chính là nhờ Triệu Quân Nghiêu vô tình nhắc nhở Hoàng đế.

Hoàng đế mới nhớ đến công lao của Hà phụ, nghĩ ông đã đến tuổi lục tuần nên cần được an dưỡng tuổi già, không nên lưu lại nơi núi khí sông độc nhiều như Vân Châu nữa.

“Nếu phụ thân, mẫu thân và a tỷ của ta mà phải đợi thêm vài năm mới về kinh, e rằng thân thể càng tệ hơn, cho nên thực sự là nhờ Thái tử điện hạ cứu cả nhà ta.”

Dường như nàng đã nhầm lẫn giữa ân nghĩa và ái tình.

Ta rất muốn hỏi nàng có thực sự yêu Triệu Quân Nghiêu không, trong mắt ta, rõ ràng nàng còn yêu gia đình hơn cả.

Nhưng cuối cùng ta cũng không hỏi, ta không có tư cách để hỏi.

Nàng là sao phụ của Hãm Tú, là bạn đời định mệnh của Triệu Quân Nghiêu.

Ba năm sau ta đăng cơ xưng đế, kiếp này ta không g.i.ế.c Triệu Quân Nghiêu.

Nhưng ta cũng không buông tha cho hắn, ta không muốn hắn và Hà Tiểu Viên tiếp xúc gần gũi thêm nữa.

Dưới sự ép buộc của ta, họ bị tách biệt hai nơi.

Hà Tiểu Viên ở trong núi Vạn Tuế.

Mỗi đêm ta thức trắng phê duyệt tấu chương, long diên hương cháy hết, ánh bình minh ngoài cửa sổ nhàn nhạt, ta có thể nhìn thấy núi Vạn Tuế xanh biếc ngoài cung.

Trong núi, làn khói trắng từ ngôi chùa nhỏ bay lên lượn lờ.

Chẳng lẽ Hà Tiểu Viên lại dậy sớm nhóm bếp nấu cơm?

Không đâu, nàng vừa ngốc vừa lười, chắc chẳng dậy sớm làm gì.

Nàng không biết rằng mỗi tháng vào Vạn Tuế tự nghe giảng kinh, có đôi ba người thực chất là họa sĩ đã cạo đầu giả làm hòa thượng.

Họ lén vẽ lại chân dung nàng, gửi cho ta.

Chỉ thoáng nhìn ta đã nhận ra nàng đã khác, mặt gầy đi, nét trẻ con biến mất, vòng ngực đầy đặn hơn hẳn, bụng dưới cũng mềm mại, lộ rõ đường cong.

Ta hỏi họa sĩ có phải vẽ nhầm không.

Họa sĩ quỳ tâu:

“Khải bẩm bệ hạ, quả đúng như vậy, phu nhân ngày thường ăn rất nhiều.”

Cái đồ Hà Tiểu Viên này, vẫn tham ăn như thế.

Ta quyết định giao cho nàng chút việc.

Rảnh rỗi, ta bắt đầu chú thích vào Tứ thư Ngũ kinh, dần dần sách vở có bút tích của ta chất đầy cả hòm.

Đủ cho Hà Tiểu Viên học suốt ba năm.

Ban đầu, ta chỉ muốn để nàng g.i.ế.c thời gian.

Về sau, ta càng cảm thấy may mắn vì đã đưa ra quyết định ấy.

Bởi vì sức khỏe ta ngày càng sa sút.

Ngày thường lao lực quá độ, đêm ngủ muộn sáng dậy sớm, mọi việc triều chính đều tự thân xử lý.

Ta cứ ngỡ mình thông minh tuyệt đỉnh, có thể làm mọi việc đâu ra đấy, không hề sơ hở.

Nhưng thực tế là, đế quốc này rộng lớn khôn cùng, sức lực của ta dẫu muốn bao quát hết thảy từng chi tiết, rốt cuộc vẫn không xuể.

Ta mệt mỏi tiến về phía trước, chỉ khi ngẩng đầu nhìn thấy núi Vạn Tuế ngoài xa, mới có thể lặng lẽ thở phào một hơi.

Nàng ở cách ta không xa.

Ta ngầm tăng cường quân bảo vệ nàng và Triệu Tiểu Trừng.

Không biết bao nhiêu mưu sĩ đã khuyên nhủ, nên g.i.ế.c Triệu Tiểu Trừng để trừ hậu họa tận gốc.

Nhưng đứa trẻ ấy, dựa vào nữ nhân ta yêu, lại mang cái tên mà ta thích.

Tiểu Trừng, Trừng Ngâm, lúc nàng đặt tên cho nó, không biết có từng nhớ tới ta? Dù chỉ trong một khoảnh khắc?

Ta từng làm rất nhiều thứ cho nàng: váy áo trâm cài, ngọc bội giày thêu.

Còn mực thơm Trừng Ngâm, là món quà duy nhất nàng từng tặng ta.

Thứ từng bị ta vứt xó như giẻ rách, giờ đây thỉnh thoảng lại mang ra vuốt ve.

Mùi cam thanh mát, dịu nhẹ vấn vương trong mũi.

Ta không nỡ dùng, bèn chọn nó làm vật tuẫn táng.

Ta nhờ Quốc sư làm phép, nếu có kiếp sau, ta muốn mang nó theo cùng trọng sinh.

HomeTrước
Sau