Menu

📖 CHƯƠNG 10

~6 phút đọc1.282 từ10/16 chương

Hà Tiểu Viên, ôi, cái ngốc Hà Tiểu Viên ấy.

Những thứ ta chỉ cần học một lần là nhớ, nàng ta phải học tới mười lần.

Thành ra ta chẳng còn cách nào khác, đành phải kéo dài thời gian nàng ở bên ta.

Ban đầu, ta cứ ngỡ kiếp này mình vẫn chỉ có thể lầm lũi một mình.

Ta muốn thiên hạ, muốn thái bình thịnh trị, muốn ngôi vị chí tôn cửu ngũ.

Con đường ta phải đi vừa cheo leo vừa lạnh lẽo.

Đảng Thái tử khó mà lật đổ.

Hắn đại diện cho dòng dõi chính thống của triều đại, hơn nữa ngoại thích cũng cường đại, Hoàng hậu xuất thân từ thế gia họ Chu.

Nhà bà ấy đã có ba đời làm Thượng thư, hai đời giữ chức đại thần các địa phương.

Nhưng càng rực rỡ bên ngoài bao nhiêu, bên trong càng thối nát bấy nhiêu.

Người đầu tiên ta lôi kéo là thứ tử Chu gia - Chu Mậu.

Mẫu thân hắn là vũ nữ, bị chính chính thất đánh đập tới c.h.ế.c, vậy mà hắn lại hiếu kính hết mực với kế mẫu, ngày ngày rửa chân, đêm ngày cầu phúc cho bà ta.

Ai ai cũng ca ngợi hắn là đại hiếu tử ôn nhuận như ngọc.

Nhưng lần đầu gặp hắn, ta đã ngửi thấy mùi vị đồng loại.

Chỉ cần khẽ gợi ý, hắn lập tức thần phục về phía ta.

“Điện hạ làm chủ thiên hạ, ta làm chủ họ Chu, nhất định phải khiến những kẻ từng khinh rẻ ta sống không bằng c.h.ế.c.”

Trong mắt Chu Mậu, ánh hận ý lạnh lùng như kiếm tuốt khỏi vỏ.

Rất tốt, hận thù mới là động lực mạnh hơn bất kỳ lý tưởng nào.

Ngoài hắn ra, còn có Phó Dương nhà Lễ bộ Thị lang không được coi trọng, hắn cũng hận nhà mình thấu xương.

Ta rất biết dùng những kẻ ôm hận trong lòng.

Chu Mậu sau này làm đến chức Tả Thị lang Hình bộ, giúp ta tuyển chọn ám vệ từ trong ngục, ai cũng mang thù hận ngút trời, ta hứa sẽ trả thù cho họ, họ cam tâm tình nguyện nghe ta sai khiến.

Ta dùng ba năm dựng nên đội ám vệ này, bố trí họ bên cạnh các đại thần, trong quân đội biên cương, thậm chí cài cắm vào Nội giám phủ.

Nội giám phủ — nơi tập trung quyền lực tối cao của đám thái giám, giám sát sát sao từng bản tấu qua tay Nội các.

Vuốt tay ta vươn khắp triều đình, bốn cõi, mạng lưới tình báo nhanh nhạy, giúp ta luôn đi trước đón đầu.

Ta nắm rõ nhược điểm của từng vị đại thần, bốn lạng đẩy ngàn cân, dần dần thu phục không ít kẻ bất mãn.

Tiếp theo là đoạt quyền binh Cấm quân, tạo ra các cuộc khởi nghĩa giả ngoài dân gian, dâng tấu xin điều động trọng binh Kinh Kỳ đi dẹp loạn.

Sau đó, khi thành trì trống trải thì lập tức phát động biến loạn trong cung.

Tất cả những điều ấy ta làm cực kỳ thuần thục.

Thế nhưng lần nào cũng trở lại điểm xuất phát trước khi đăng cơ.

Ta kiên nhẫn bắt đầu lại từ đầu, lặp lại con đường đoạt quyền không biết bao nhiêu lần.

Kết cục vẫn chỉ là trở về mốc hai mươi tuổi.

Bất mãn và bối rối, ta bắt đầu quan sát mọi người quanh mình.

Mỗi một đời, sự lựa chọn của họ đều y như cũ.

Chỉ có một người ngoại lệ — Hà Tiểu Viên.

Nàng là bạn đọc của Vận Phương, kiếp nào cũng ngốc nghếch tìm đủ cách theo đuổi Triệu Quân Nghiêu.

Ta lặng lẽ quan sát nàng.

Cảm giác như nhìn mèo con vờn bướm.

Nàng ấy thật sự ngốc đến mức buồn cười, khuôn mặt mộc mạc không son phấn, lúc nào cũng ấm ức chạy đôn chạy đáo vì Triệu Quân Nghiêu, cuối cùng vẫn bị hắn lạnh lùng từ chối.

Ta chưa bao giờ nghĩ sẽ có quan hệ gì với nàng ấy.

Nhưng sau quá nhiều vòng luân hồi, ta để ý quan sát ba mươi hai lần, phát hiện trên đời này chỉ có ta và nàng là cứ mãi trọng sinh.

Ta thử nói chuyện với nàng, kết quả là nàng mới thấy ta từ xa đã quay người chạy trối c.h.ế.c, như thể ta là mãnh thú tai họa.

Ta cho người lấy bát tự của nàng, đem cùng bát tự của ta đưa cho Quốc sư.

Quốc sư nói ra chân tướng.

Số phận thật nực cười, lại trói buộc một kẻ đầy tham vọng như ta với một người ngây thơ khờ khạo như nàng ấy.

Ta ghét kẻ ngu ngốc.

Sự ngốc nghếch của Hà Tiểu Viên, ta chưa từng thấy bao giờ.

Ta buộc phải dồn rất nhiều thời gian lên người nàng.

Nàng bảo không dám ở lại trong cung quá lâu, sợ người nhà lo lắng, nói rồi nước mắt lưng tròng, từng giọt từng giọt rơi xuống dây đàn, âm sắc run rẩy quyện lẫn tiếng gió thông bên song cửa phía tây.

Ta cũng đành bó tay, chỉ biết đợi nàng về nhà rồi lặng lẽ ra đầu hẻm nhà nàng, đem khúc nhạc luyện mấy ngày qua đàn mười lượt.

Nàng chắc chắn nghe thấy, ta phải đảm bảo nàng đã thuộc lòng giai điệu ấy.

Người qua đường cười tủm tỉm:

“Phượng cầu hoàng à? Ha ha, chúc chàng trai trẻ sớm chiếm được trái tim giai nhân!”

Vốn đã bực sẵn, nghe mấy câu nhảm ấy ta liền quát nhỏ vào mặt y:

“Cút!”

Người nọ vừa mắng vừa bỏ đi, gần đó lại có một thư sinh nghèo lắc đầu ngâm thơ:

“Mấy lượt ngồi thổi tiêu dưới hoa, Ngân Hà tường đỏ thấp thoáng xa. Tinh tú đêm qua đâu còn nữa, Vì ai gió sương đứng canh khuya?”

Vì ai gió sương đứng canh khuya?

Cơn tức vô cớ trong lòng trỗi dậy, ta nhặt đá lên toan ném vỡ đầu tên thư sinh kia, ngẩng đầu liền bắt gặp đôi mắt đen láy của Hà Tiểu Viên.

Nàng trèo lên tường viện, trong lòng ôm con mèo vằn nhỏ, ngây ngô hỏi ta:

“Ngài có lạnh không?”

Ta lập tức nguôi giận.

Chỉ vì sợ nàng khóc.

Mỗi lần ta nổi cáu, nàng liền nước mắt lưng tròng, rơi tí tách như chiếc đồng hồ nước rò, khiến ta vừa bực vừa thương.

Thế nên ta im lặng, dưới bầu trời đêm xanh sẫm, khẽ gảy lên dây đàn.

Trăng tròn lơ lửng trên cao, ánh sáng dịu phủ khắp chốn.

Hà Tiểu Viên ôm mèo, lặng yên nghe ta đàn hết chín lượt còn lại.

Hôm sau, nàng kỳ tích đánh trọn cả khúc nhạc, không sai lấy một nốt.

Đó mới là chỗ đáng ghét nhất của nàng.

Ta cứ tưởng nàng ngốc đến hết thuốc chữa, hận đến mức muốn xử nàng để trừ hậu hoạn.

Nhưng cứ mỗi lúc ta tuyệt vọng nhất, nàng lại bỗng chốc bừng tỉnh.

Đến khi ta vừa mới nhen nhóm chút hy vọng, nàng lại quay về trạng thái cũ, lại trở thành kẻ dạy mãi không thông ấy.

Tâm trạng ta cứ bị nàng kéo dắt, khi thì giận dữ, khi thì bó tay, thi thoảng lại thấy vui mừng, cứ thế trồi sụt lặp đi lặp lại, hoàn toàn bị nàng khống chế.

Đến khi nhận ra điều đó, đã muộn rồi.

HomeTrước
Sau