📖 CHƯƠNG 9— PHIÊN NGOẠI
Phiên Ngoại
Ta luôn trọng sinh vào ngày ta tròn hai mươi tuổi.
Còn mẫu thân của ta, bà lại mất đúng vào ngày trước sinh thần hai mươi tuổi của ta.
Ta hết lần này tới lần khác tỉnh lại giữa phủ cờ tang trắng khắp đại điện, bên tai là tiếng tụng kinh Phật âm lẩm nhẩm không dứt.
Mẫu thân nằm trong quan tài băng, gương mặt lạnh lẽo nghiêm nghị.
Giống hệt như bao ngày bà từng đối diện với ta trước kia.
Bà luôn lạnh mặt, xa cách ta, coi ta là sao chổi.
Khi còn nhỏ, ta học bài thâu đêm bên đèn, mẫu thân liền xé sách của ta, giấu hết nến trong điện Thanh Yến.
Ta phản kháng, bà lập tức phạt ta chạy quanh Thanh Yến điện ba mươi vòng, hoặc dùng thước phạt đánh sưng tay ta, thậm chí có lúc quất roi làm lưng ta rớm m.á.u.
Bà lặp đi lặp lại nhấn mạnh với ta:
“Ngươi chỉ là một hoàng tử, kiếp này nhiều nhất chỉ được phong làm nhàn vương, ta không cho phép ngươi có bất cứ dã tâm nào khác!”
Thái tử tên là Triệu Quân Nghiêu, được gửi gắm kỳ vọng lớn lao, trong cung ai ai cũng mong người trở thành minh quân như Nghiêu, Thuấn, Vũ thuở trước.
Ta tên là Triệu Bách Khanh.
Ta cùng lắm cũng chỉ là cây tùng cây bách nơi sơn dã.
Không, càng bị gò bó, ta càng khao khát, ta liều mạng ao ước địa vị chí tôn.
Mẫu thân một lòng trung thành với hoàng quyền, dồn hết dịu dàng cho Hoàng hậu và Thái tử.
Bởi tuổi đã cao, bà chẳng còn giữ nổi trái tim Hoàng đế.
Ở chốn hậu cung này, con đường duy nhất để bà bảo toàn bản thân là dựa vào Hoàng hậu.
Chuyện đó khiến ta cảm thấy nhục nhã, bà luôn lấy lòng Hoàng hậu, bị mọi người trong cung đàm tiếu thành “tay chân thân tín số một” ở Khôn Ninh cung.
Bà yếu đuối, khúm núm, giành làm hết việc của bọn ma ma già bên Hoàng hậu, đích thân pha trà, bưng nhổ cho Hoàng hậu.
Đối với Thái tử, bà còn tận tâm hơn cả ta, mùa hè làm đệm giày, mùa đông khâu áo bông cho người.
Nực cười là suốt đời ta chưa từng mặc y phục nào bà may, thậm chí đến một túi thơm bà cũng chưa từng may cho ta.
Vì chuyện đó, ta đã rất hận Triệu Quân Nghiêu.
Hắn sinh ra đã là người kế thừa chính thống, dễ dàng có được tất cả những gì ta mỏi mòn mong muốn, thậm chí còn chiếm đoạt luôn cả tình thương của mẫu thân ta.
Sau này, Hoàng hậu mắc trọng bệnh, thuốc thang chẳng ăn thua, Thái y kê cho mấy đơn thuốc mạnh.
Mẫu thân ta thân mình thử thuốc.
Thuốc nào chẳng có ba phần độc, thuốc mạnh lại càng độc, cơ thể mẫu thân vốn khỏe mạnh bị hủy hoại, từ đó sức khỏe xuống dốc không phanh.
Ta tận mắt chứng kiến bà bị lòng trung ngu muội của chính mình hại c.h.ế.c.
Loại người như thế, không xứng để thương hại.
Về sau, Hà Tiểu Viên ngốc nghếch kia lại nói:
“Mẫu thân ngài nhất định rất yêu ngài.”
Lúc đó, chúng ta đang đi trên đường cung đầy tuyết, nàng rét run, chóp mũi ửng hồng:
“Lạnh quá đi mất, ngài ăn mặc mỏng manh vậy mà cứ như không có chuyện gì.”
Ta nhạt giọng đáp:
“Khi còn nhỏ, mẫu thân thường bắt ta đứng tấn giữa trời tuyết.”
Nàng mở to mắt, đôi đồng tử đen sáng như nho thủy tinh.
Một lúc sau, nàng lại thốt ra câu khiến ta dở khóc dở cười:
“Mẫu thân ngài nhất định rất yêu ngài.”
“Bà chỉ yêu chính bà thôi.”
Ta bản năng gạt phắt chủ đề ấy.
Hà Tiểu Viên nghiêng đầu ngẫm nghĩ nhìn ta một lát:
“Thật ra trong lòng ngài cũng rõ đúng không? Bà ấy nghiêm khắc để ngài mạnh mẽ hơn, thân cận Hoàng hậu cũng là để chọn phe bảo vệ ngài…”
Ta liếc nàng, lạnh giọng:
“Ngươi tưởng ngươi thông minh lắm à? Hà Tiểu Viên, ngươi có biết ngươi ngốc không để đâu cho hết không?”
Nàng lập tức nín lặng, vành mắt hơi ửng hồng.
Ta sải bước vào phòng đàn, Hà Tiểu Viên ngã nghiêng chạy theo sau.
Ta không muốn để ý tới nàng, cũng không muốn nhớ lại bất cứ chuyện gì liên quan đến mẫu thân.
Ta không cần tình mẫu tử, bất cứ thứ tình thương nào từ nữ nhân đối với ta đều là gánh nặng.
Cô độc đeo bám như bóng, càng khiến ta thêm mạnh mẽ, tỉnh táo, như kẻ đứng trên đỉnh tuyết sơn, kiêu ngạo nhìn chúng sinh.
Mãi đến một ngày, khi ta đã làm Hoàng đế, tình cờ nghe được các lão ma ma ở lãnh cung tán gẫu.
“Thánh thượng đúng là có người mẹ có tâm, nếu bà không bám lấy Tiên Hoàng hậu thì e rằng Tiên hoàng hậu đã ‘làm cho mẹ con họ gặp chuyện’ rồi.”
“Phải đó, năm xưa ngũ hoàng tử chẳng phải cũng như thế mà c.h.ế.c sao? Thái tử vốn đã xuất sắc rồi, mà Hoàng hậu thì ngoài mặt hiền, trong lòng ác độc, không dung kẻ ngáng đường…”
“Mẫu thân của Thánh thượng hồi chưa nhập cung là tiểu thư cành vàng lá ngọc, chỉ có bọn lão nô bọn ta còn nhớ, khi ấy bà kiêu ngạo biết bao, ôm sách đọc suốt một ngày, rồi sau này vì con mà bỏ hết tôn nghiêm, cam lòng làm chó săn bên cạnh Tiên hoàng hậu…”
Ta dừng lại ngoài lãnh cung.
Khi ấy đã là mùa xuân, trên tường dây thường xuân xanh mướt như biển.
Trong lòng ta đã sớm đoán ra, nhưng chẳng dám tin — tình mẫu tử đối với ta quá xa xỉ, ta chưa từng dám nghĩ mình từng có.
Giờ nghe người ngoài xác nhận, cũng như xác thực thứ tình yêu mà ta vẫn nghĩ không tồn tại.
Ta thực sự đã từng được mẫu thân yêu thương sâu đậm.
Trước mắt, biển xanh mênh mông bị gió cuốn thành mưa giấy trắng, cờ tang lay động, trong quan tài băng mẫu thân không cười, cũng không giận.
Ta vĩnh viễn chỉ cách bà một ngày, vĩnh viễn bỏ lỡ ngày cuối cùng được nhìn thấy dung nhan bà.
Cũng giống như ta vĩnh viễn không thể thay đổi số phận của bà.
Cúi đầu xuống, ta thấy long bào vàng óng trên thân mình, sự dịu dàng và bi thương khổng lồ đột nhiên khiến tim ta run rẩy.
Giây phút ấy, thứ hiện lên trong đầu ta lại là gương mặt Hà Tiểu Viên.

