📖 CHƯƠNG 8
Ba năm sau, Triệu Bách Khanh soán quyền đăng cơ.
Kiếp này, hắn không tắm m.á.u hoàng cung.
còn ta cùng Hoàngcon đếtrai bịcũng giamkhông giữ,c.h.ế.c. Triệu Quân Nghiêu bị trói,
“Hài tử này rất giống ngươi.”
Triệu Bách Khanh nhận xét.
nơitân Triệuđế. Bách TrongKhanh Đôngđi cung,qua, cungvô nữsố tháingười giámhô quỳvang đầynghênh đất,đón
Triệu Quân Nghiêu, Tacúi bìnhngười tĩnhhành ômlễ: đứa con chung của ta và
“Bệ hạ, nó tên là Triệu Tiểu Trừng.”
“Tiểu Trừng?”
Ánh mắt Triệu Bách Khanh thoáng trở nên xa xăm:
“Cái tên hay.”
Ta cúi đầu cung kính:
si vụng về, “Tênmong tầmbệ thườnghạ dễkhai nuôi,ân.” chỉ mong con ta ngu
hắn.Nói xong, ta gom hết can đảm ngẩng đầu nhìn
khítràn chấtngập. thâm Triệutrầm Báchnhư Khanhnúi mặclớn longbiển bàorộng, đenuy thêunghi kimđế tuyến,vương
ngoài cửa sổ, Hắnnơi quayngọn đầunúi tránhVạn ánhTuế mắtxanh ta,ngắt. nhìn về phía
chỉ, không được “Cácvào ngươicung.” lên chùa trên núi ở, không có thánh
“Thần nữ tuân chỉ.”
Ta quỳ xuống nhận lệnh.
mới là điểm Tìnhdừng yêu,cả thùđời hậnta. đều đã phai nhạt, thuận theo,
đấu không lại Chẳngsố phảimệnh. ta chưa từng nghĩ phản kháng, nhưng ta
trong khả năng Vậycủa nên,mình. ta chỉ có thể cố gắng sống tốt
Ta dẫn Tiểu Trừng ở trên núi mười năm.
Trong thời gian ấy, Triệu Quân Nghiêu bệnh mất.
lâu.Người vốn là Hãm Tú sắp tắt, mệnh chẳng dài
lăng.Triệu Bách Khanh cho phép người được táng tại hoàng
áo nhỏ cho Tangười, vẫnmỗi ởsáng phíađều namđến núiviếng. lập một ngôi mộ
tháng nhỏ nhoi.Núi non tựa thái cổ, ngày dài như những năm
cá,khói ngàysóng âmbồng Trời u bềnh, nắng thì gió thì chế khẽ ta mực, lay trồng trước câu rau, cửa nhàn. trờiliễu mưarũ, thìthuyền câunhỏ,
ngày càng già Chùacỗi, chiềnnước yênlàm tĩnh,nguôi đálòng, sinhhoa mây,xóa câynỗi trênsầu. núi
tới những rương Chỉlớn cóđầy mộtkinh phiềnsử, não:thơ trongvăn. cung thường xuyên gửi
sáchKhanh. đầy những Tứlời thưchú ngũthích, kinh,toàn binhlà thư,nét sáchbút trịcủa quốc,Triệu trênBách
Thị vệ mang sách tới đều quỳ bẩm:
non cũng cần “Phụngphải khẩuchuyên dụcần bệhọc hạ,tập…” phu nhân ở nơi núi
Ta sững sờ.
Triệu Bách Khanh quả thực nghiện dạy dỗ ta.
dẫn,xong ngàyvài ngàybộ Ta kiên sách vốn trì, lớn. đầusớm óchọc chậmtối chạp,ôn, nhưngcuối nhờcùng hắncũng hướnggặm
cũng dần tăng Tiểulên. Trừng lớn lên từng ngày, học vấn của ta
thầy khai tâm Khicho Tiểucon. Trừng bảy tuổi, ta đã có thể làm
của ta.May mắn thay, nó không di truyền cái đầu ngốc
tuổi đã có Conthể rấtcùng thôngta minh,đàm nhớđạo lâukinh hiểusử. rộng, mười lăm
tới tuổi biết Lúcmệnh nàytrời. ta đã ba mươi bảy tuổi, cũng sắp
trông xuống có Tathể thườngnhìn ởthấy lạicung núiđiện Vạnnguy Tuế,nga đứngphía trênxa. núi
vẫn còn vô Sauvàn bứccâu tườngchuyện son,đang dướidiễn máira. ngói lưu ly vàng,
Đôi lúc, ta lại nhớ tới Triệu Bách Khanh.
lời can gián, Triệucần Báchmẫn Khanhlo trịviệc quốcnước. thành công, biết lắng nghe
nghèo giặc đạc khổ… Oalại ởruộng Hắn Đông đất, bình Nam, đánh định trong vào biên nước hào cương thì phú, giặc thi giúp Đát hành đỡ Đát, tân bách quét chính, tính sạch đo
lòng một dạ Nghedốc nóisức đếnvì giờđại hắnnghiệp. vẫn chưa có con, một
điểmmuốn làtự quánghiên Làm ưa cứu vua, tự học hắn mình tập. gầntrải nhưnghiệm hoànmọi mỹ,việc, chỉcái cógì khuyếtcũng
yên, chưa tới Hắnbốn laomươi tâmtuổi khổđã tứ,hoàn ăntoàn chẳngngã ngon,bệnh. ngủ chẳng
Mão Tú bắt đầu lụi tàn.
Thái y nói hắn không qua khỏi mùa đông này.
cây xác xơ.Cuối thu, gió lạnh quét qua núi Vạn Tuế, cỏ
thánh chỉ trước Phómiếu. Dương cùng Thái giám giữ ấn lên núi đọc
thừa tự của ConTriệu traiBách ta,Khanh, Triệutrở Tiểuthành Trừng,Thái đượctử. nhận làm con
Ta không thể nói là mình không hề đoán trước.
tranhvệ luậnbinh khôngdưới Từ dứt, núi đầu các tăng năm, vương lên chuyện gia gấp truyền khắp bảy ngôi nơi tám đã ngấm lần khiến ngầm năm bá dòm trước. quanngó,
ra tay với Khimẹ ấycon Triệuta. Bách Khanh đã đề phòng có kẻ
ta về cung.Giờ đây, hắn quang minh chính đại đưa mẹ con
vào cùng phê Trênduyệt giườngtấu bệnh,chương. Triệu Bách Khanh thường triệu Tiểu Trừng
Hắn chưa từng gặp ta.
thảqua đilại. lại Tatrong vốncung, lànhìn ngườicác dễcung thíchnữ nghi,trẻ cứtrung thếxinh thongđẹp
khỏi thở dài, Cácnhận nàngra tươimình tắnđã rạnggià rỡ,rồi. ta nhìn mà không
“Hà phu nhân, bệ hạ truyền gọi vào hầu chuyện.”
Thái giám bất ngờ gọi ta.
lòngcũng chỉthêm thấyvết Ta hôm nhăn. vộinay bướcmình theovẽ hắnmày tớilệch, điệnkhóe Cànmắt Thanh,hình trongnhư
nồng nặc xộc Bướclên, vàokhông tẩmkhí điệnnặng củanề Triệulạnh Báchlẽo. Khanh, mùi thuốc
thấp, hoàn toàn Triệuche Báchkhuất Khanhhắn. ngồi trong màn trướng, rèm xanh phủ
cóhắn. thể nhìn Tarõ ởta, ngoàicòn sáng,ta hắnlại ẩnkhông trongthể bóngnhìn tối,thấy hắnmặt
“Tiểu Viên.”
Hắn gọi tên tự của ta.
ta ngẩn ra, Đãquỳ baophục nhiêuxuống nămđất: rồi không ai gọi như thế,
“Thần nữ ở đây.”
Lặng im hồi lâu.
hỏitrả vềlời chuyệntừng Triệu sinh việc. Báchhoạt Khanhthường lênngày tiếng,của giọngTiểu khànTrừng, đặc,ta lạnhcung lẽokính
“Hà phu nhân vẫn kiên trì đọc sách chứ?”
“Khởi bẩm bệ hạ, thần nữ vẫn đọc.”
sách, ta cẩn Triệuthận Báchsuy Khanhnghĩ, lạirồi hỏiđáp tatừng vàiđiều. câu về quốc
Hắn hình như khẽ bật cười:
“Học vấn phong phú, thật là tủ sách hai chân.”
tháng xưa cũ.Ta cũng bật cười, bỗng như trở về những năm
đi ta chẳng dạy mãi biết lại. khôngđã Khi học lau ấy nổi, nước hắn khóc mắt dạy hết cho ta lần ta khúc này bao “Dương tới nhiêu Châu lần lần, Tây khác, dạy Mạn”, hắn
hắn vui mừng Đếngần lúcnhư tavỗ cuốitay cùngnhảy đànlên: được mười nốt liền,
thế! Dư Bá “TốtNha lắm,chuyển haysinh!” tuyệt, đúng là Chung Tử Kỳ tái
“Hà phu nhân…”
rồi tiếp tục Triệuđứt Báchquãng: Khanh ho dữ dội, từng cơn kéo dài,
trẫmvua yêncho tâm…tốt.” “Nàngnàng cũnghãy cólàm tàiThái anhậu, bangtrợ trịgiúp quốc,Tiểu vậyTrừng thìlàm
cứng, căng thẳng Cơntột hođộ. ngày càng dữ dội, ta toàn thân căng
tươi.Bất chợt, trên màn trướng xanh nhạt văng đầy m.á.u
thái giám cũng Tavội lậpxông tứclại. lao đến, hai bên Thái y và
“Đuổi nàng ra ngoài, không cho nàng nhìn thấy trẫm!”
lên dữ dội.Triệu Bách Khanh khản giọng quát, màn trướng xanh rung
Thái giám lập tức mời ta ra ngoài:
thấy… Aizzz, xin “Hàphu phunhân nhân,hãy bệđi.” hạ không muốn để người nhìn
Ta lui ra khỏi tẩm điện của hắn.
ngọnnên đènxám lemờ, Đêm lói, không đã bầu còn khuya, trời ánh hành trên sáng lang cao, nữa. cungtoàn điệnbộ chỉsao cònđã mộttrở
xúc, cả người Tarỗng đứngtuếch, ngẩnkhông rấtbiết lâu,bấu dườngvíu nhưvào chẳngđâu. còn cảm
Nhưng nước mắt vẫn cứ rơi.
cảm xúc trước Vẫncả nhưtrái vậy,tim thânmình. thể ta luôn cảm nhận được
vào, mang theo Sautừng lưng,luồng Tháigió ylạnh vàsát cungphạt. nhân tất bật ra
đến,thấy mùita rượubỗng Bỗng phả chốc có ra trở một nồng nên lão nặc, sáng nhân đôi rõ: râumắt bạcđục loạngngầu choạngkhi bướcnhìn
“Ngươi… sao phụ của Hãm Tú?”
Ta ngạc nhiên:
“Người là Quốc sư?”
Quốc sư cười điên dại, vỗ tay lớn tiếng:
“Thiên mệnh! Thiên mệnh!”
Ta túm lấy vai ông ta, nghiến giọng hỏi:
vạn thọ vô “Bệcương?” hạ sẽ thế nào? Chẳng lẽ ngài thật sự
Quốc sư múa tay múa chân, kéo ta đi:
“Ngươi tới, ngươi tới…”
cung, leo lên Tađài bấtngắm giácsao. đi theo, vượt qua từng lớp cửa
trăng,chỉ tavào hỏiba Trên Quốc món trời sư vật mây dẫn trong đen ta trận che tới pháp phủ, đây sáu không để mươi thấy xem bốn nổi gì, quẻ. saoông
một hạchó theo vòng chỉcũng ba luân định.chưa thứ “Ngươi hồi Hắn chắc…” này nhìnmới, bảo sang đi,sang lão kiếp làmột phu khác, bađời làm trọng mónkhác, phép, sinh tùylà nhất rồi tángngười định lại dohay phải là bệlà mang
“Không được phép nói nhảm!”
giọt nhỏ xuống Tagiữa phẫntrận nộ,pháp. nước mắt tuôn rơi, từng giọt từng
sợ sẽ làm Tanhiễu vộiloạn quỳcon xuốngđường lauluân khôhồi nhữngcủa giọtTriệu nướcBách ấy,Khanh.
tùyngự tángbút kiaphê Đến — tấu gần thanh chương rồi, trấn bốn ta quốc phương, ngẩng kiếm và đầu, đã một nhìn quét thỏi rõ sạch mực. balục mónhợp,
trịakhắc mượthai mà,chữ Thỏi là xiêu mực thỏi vẹo: ấy mực “Trừng vẫn đã Ngâm”. tỏađể mùinhiều camnăm, dịutrên nhẹ,thân tròncòn
tan nặngtrời cửa mọi nềđất. Trường ma chín An Đúngquỷ, hồi, đến lúcdư từ núi ấy,âm điện Vạn trongréo Càn Tuế, cungrắt, Thanh từng ngânhòa đến tiếng vangvào điện lan tiếngcõi Thái xa, chuônghư Hòa, dội vàngvô từ
thiên tử băng Chưahà. tới mười, chín đã hết, chân long khuất bóng,
Triệu Bách Khanh, đã đi rồi.
Ngay khoảnh khắc ấy, nước mắt ta như vỡ đê.
Quốc sư theo gió múa lượn, miệng lẩm nhẩm:
lâu dài…”“Mão Tú sa, Hãm Tú sáng, sao phụ phúc trạch
lại sáng rõ, Nướckiên mắtđịnh. ta chảy mãi không thôi, nhưng lòng ta
yêu dặm, Triệu của thấu Bách hắn hiểu Khanh, Tavới — phò đứnggiang ta trợ dậy,sơn nhất Tiểu nhìnxã định Trừng ratắc phải lên xanày. kế ngôi, xăm thừa tiếp sông di tục núi nguyện tình vạn của

