📖 CHƯƠNG 7
Ta hiểu ra, ta thực sự đã đổi lòng.
Ta không yêu Thái tử nhiều như ta từng tưởng.
Nhưng ta cũng chưa thể gọi là thật sự yêu Triệu Bách Khanh.
Nửa thật nửa giả, vừa thực vừa hư, phần lớn chỉ là để giữ chân hắn.
Lúc này Triệu Bách Khanh dường như đã thật sự sa vào lời nói dối của ta, trong mắt hắn cảm xúc đan xen hỗn loạn, hết lần này đến lần khác nhấn mạnh rằng hắn không yêu ta.
“Được, ta tin, ta thật sự tin.”
Ta nước mắt giàn giụa, nhưng vẫn nắm chặt tay áo hắn, không cho hắn rời đi.
Pháo hoa hoàn toàn tắt lịm, bốn phía chìm vào bóng tối.
Giống như mọi cuộc chiến kéo dài, đều có khoảnh khắc đình chiến ngắn ngủi.
Triệu Bách Khanh như rơi vào mộng cảnh, chậm rãi cúi đầu, trán chạm trán ta, sống mũi chạm sống mũi ta.
Nước mắt ta hòa lẫn với mồ hôi hắn.
“Ta đã dạy ngươi rất nhiều thứ: trang điểm, kiểu tóc, y phục, tài nghệ, cử chỉ… nhưng còn một thứ ta chưa từng dạy ngươi.”
“Cách hôn.”
Ta ngẩn người, chỉ cảm thấy môi hắn khẽ chạm môi ta, một chút ẩm ướt, một chút tê dại, như hạc bị thương mổ vào đóa hoa mềm mại, cánh hoa rơi xuống mặt nước, dập dềnh những vòng sóng tròn nối tiếp nhau.
Khoảnh khắc buông thả này, là lần duy nhất hắn lạc thần trong cả cuộc đời nghiêm cẩn của mình.
Rất nhanh hắn tỉnh lại, đột ngột đẩy ta ra:
“Ta không yêu ngươi.”
Trên môi ta vẫn còn lưu lại hơi ấm của hắn.
“Ta từng nói với ngươi, ta đã lấy bát tự của ngươi đi hỏi quốc sư, quốc sư nói mệnh của ngươi và ta bị trói chặt với nhau.”
“Vâng, ta nhớ.”
“Thật ra không chỉ có ngươi và ta, còn có cả Triệu Quân Nghiêu.”
Triệu Bách Khanh nắm tay ta, vẽ lên lòng bàn tay ta. Hắn thông tuệ hơn người, chỉ vài câu đã giảng rõ mối liên hệ rắc rối ấy.
“Bản mệnh tinh của Triệu Quân Nghiêu là Hãm tú, sắp tắt lịm. Ngươi là sao phụ của hắn, còn ta là Mão tú sắp thay thế hắn. Hắn rơi xuống, ta dâng lên, nhưng bỗng có một sao băng va vào hắn, khiến hắn lệch khỏi quỹ đạo của ta.
Hắn, ngươi, ta — ba ngôi sao bắt đầu vận động cực kỳ phức tạp, xoay vòng không dứt, ứng với việc không ngừng trọng sinh trong nhân gian. Chỉ khi ngươi chủ động kéo quỹ đạo trở lại, tiếp tục làm sao phụ duy nhất của hắn, quỹ đạo của ta mới có thể khôi phục bình thường.”
Cho nên kiếp này, ta nhất định phải ở bên Triệu Quân Nghiêu, chúng ta mới có thể thoát khỏi số mệnh trọng sinh lặp lại.
Triệu Bách Khanh nói:
“Mão tú là ngôi sao sáng nhất trên bầu trời trong mấy chục năm tới, ta là nhân gian chi vương được định sẵn, sinh ra để thống lĩnh thiên hạ. Nếu ta không thể trở về quỹ đạo, thiên hạ tất sẽ đại loạn.”
Hắn lại cầm kiếm, hàn quang lưu chuyển trên thân kiếm, mũi kiếm thẳng chỉ về thanh lâu:
“Bất kỳ kẻ nào cản trở ta đăng cơ, đều phải c.h.ế.c.”
Hắn vẫn muốn g.i.ế.c Mục Đình Đình.
“Đừng đi!”
Ta lập tức rút con dao găm giấu trong tay áo.
“Thật ra vẫn còn một cách khác, đó là… ta c.h.ế.c.”
Ta đặt lưỡi dao ngang cổ mình:
“Ta c.h.ế.c rồi, quỹ đạo vận động phức tạp của ba ngôi sao kia sẽ dừng lại, ngài cũng có thể thoát khỏi cảnh trọng sinh hết lần này đến lần khác.”
“Không!”
Triệu Bách Khanh lao tới như tên bắn, đoạt lấy dao găm khỏi tay ta.
Ta cười lạnh:
“Lần này không được, sẽ còn lần sau. Ta thề, kiếp này chỉ cần ngài dám lạm sát người vô tội, ta lập tức…”
“Câm miệng!”
Triệu Bách Khanh đưa tay bịt chặt miệng ta.
Hắn đau khổ áp môi lên mu bàn tay, chỉ cách môi ta một gang.
“Tại sao? Tại sao nhất định phải thay đổi ta?”
Bởi vì, ngài cũng từng thay đổi ta, có vay có trả.
Nước mắt ta rơi xuống mu bàn tay hắn.
Xa xa bỗng vang lên tiếng gọi của Triệu Quân Nghiêu:
“Tiểu Viên, nàng ở đâu?”
Triệu Bách Khanh lập tức thu tay lại, rút vào bóng tối.
“Tiểu Viên?”
Triệu Quân Nghiêu càng lúc càng gần.
Ta vội vàng lau khô nước mắt, bước ra khỏi bóng tối nghênh đón người.
“Tiểu Viên, nàng ở đây à! Cô tìm nàng mãi.”
Triệu Quân Nghiêu đứng trong ánh sáng, y phục trắng tinh, cũng như con người người – nhân hậu, chính trực, không một gợn tối.
“Chàng gặp Mục Đình Đình chưa?” Ta hỏi.
Triệu Quân Nghiêu mỉm cười:
“Đương nhiên, cô gặp nàng ta khi nàng đang múa, múa đẹp lắm, đàn cũng hay, dung mạo đúng là tuyệt sắc nhân gian.”
Người đầy vẻ ngưỡng mộ, ta thầm nghĩ, quả nhiên, người đã yêu nàng ấy rồi.
Nhưng Triệu Quân Nghiêu bất ngờ ôm lấy ta:
“Cô suýt nữa vừa gặp đã động lòng, nhưng trong lòng cô đã sớm đầy ắp Tiểu Viên, không còn chỗ cho ai khác.”
Lúc này, ta chỉ thấy tràn ngập cảm giác áy náy, biết mình không xứng đáng với tấm chân tình của người.
Suốt ba mươi ba kiếp trước, khi muốn có, ta chẳng bao giờ đạt được, còn giờ đây không muốn nữa lại được cả.
“Tấm lòng của cô với Tiểu Viên, trời đất chứng giám, đời này kiếp này, trừ biệt tử, không biệt ly.”
Ta lặng người, không nói nên lời thật lâu.
Triệu Quân Nghiêu mang dung nhan mà ta từng mộng mị vô số đêm, là người mà ta từng si mê biết bao năm tháng. Khi người hứa cho ta trọn đời, tận sâu trong lòng, ta lại chỉ thấy một tòa thành trắng xóa trong giá lạnh.
Ta nghĩ tới Triệu Bách Khanh lạnh lùng, nghĩ tới bách tính bị ta gián tiếp làm tổn thương, nghĩ tới gia đình nay đã khỏe mạnh… Vì sao ta vẫn chưa biết đủ?
Ta nên biết đủ.
Thế là ta nói:
“Được.”

