📖 CHƯƠNG 6
Sau yến tiệc trong cung, Triệu Bách Khanh càng thêm xa cách ta.
Câu hỏi đường đột của Dư Phi Linh hoàn toàn hủy hoại quan hệ giữa ta và hắn, hắn né tránh ta như tránh rắn độc, dường như chỉ sợ ta làm vấy bẩn thanh danh suốt đời không gần nữ sắc của hắn.
Người thứ hai trở nên xa lánh ta là Vận Phương công chúa.
Nàng thân thiết với Dư Phi Linh, rất bất bình thay bạn:
“Thái tử ca ca bao năm qua là thanh mai trúc mã với Phi Linh tỷ, Hà Tiểu Viên ngươi là thứ gì mà chen vào?”
Ta rất muốn nói bản thân cũng chẳng mong thế này, tất cả đều do Triệu Bách Khanh ép buộc, nhưng chuyện kỳ lạ số mệnh trói buộc ba mươi bốn đời ai mà tin nổi?
Vận Phương công chúa không cho ta làm bạn đọc nữa, còn đem hết những thỏi mực hương hoa ta chế tặng ném xuống cống rãnh.
Với ta, đó là nỗi nhục lớn.
Nhưng ta không trách nàng, ai cũng có số phận, được mất thịnh suy đều có định số.
Trải qua bao kiếp trọng sinh, ta đã biết trước vận mệnh của nàng.
Năm sau, nàng sẽ toại nguyện gả cho Phó Dương.
Nhưng sau khi thành thân, Phó Dương nạp thiếp, Vận Phương công chúa sẽ đánh c.h.ế.c tiểu thiếp ấy, từ đó phu thê trở mặt, ngày nào cũng cãi vã, trở thành trò cười trong kinh thành.
Về phần Dư Phi Linh, ta càng không trách, bởi ta đã cướp đi vị trí Thái tử phi vốn thuộc về nàng.
Triệu Quân Nghiêu đã quyết ý cưới ta, người đã thỉnh Hoàng thượng ban thánh chỉ, sắc lập ta làm Thái tử phi.
Mọi chuyện đến quá nhanh, nhà ta bỗng dưng hưởng vinh hoa phú quý, quyền thế cuồn cuộn.
Các đại thần tranh nhau kết giao với cha ta, vô số dược liệu quý giá không ngừng được đưa đến.
Đến kiếp này, ta mới nhận ra quyền lực có thể mang lại những điều tiền bạc không mua nổi.
Bệnh tình cha mẹ, tỷ tỷ cũng khá hơn hẳn, dù lao phổi không thể trị dứt, nhưng ngày ngày uống thuốc đắt tiền, vẫn có thể kéo dài tuổi thọ.
Cuối cùng, ta có được những điều mà bao kiếp chẳng thể chạm tới — tình yêu của Thái tử, sự bình an của người thân.
Nhưng lòng ta vẫn trống rỗng.
Dường như ta đã có tất cả, nhưng cũng mất đi rất nhiều.
Ta đã mất gì? Ta không rõ.
Mãi cho tới hôm ấy, khi Triệu Quân Nghiêu thần thần bí bí bảo “trước khi cưới muốn dẫn ta tới thanh lâu xem phong thái của hoa khôi”, lòng ta mới thực sự sống dậy.
“Gì cơ? Điện hạ nói đùa đấy chứ?” Ta hỏi.
Triệu Quân Nghiêu cười:
“Nghe nói hoa khôi Mục Đình Đình giỏi đàn cổ cầm, múa đẹp, rất giống nàng, cô luôn tò mò về nàng ấy, nghe mãi không bằng tận mắt thấy, đêm nay chúng ta cùng tới xem đi.”
Ta chỉ có một ý nghĩ: Xong rồi, rốt cuộc người vẫn sẽ yêu Mục Đình Đình.
Đêm đó, Triệu Quân Nghiêu và ta đều mặc y phục quý công tử, mang theo vài thị vệ thường phục đến thanh lâu.
Trên phố Trường An đèn đuốc sáng trưng, ngước nhìn chỉ thấy ánh châu ngọc rực rỡ, lụa là trải dài, người qua lại tấp nập.
Giữa dòng người, ta nhìn thấy Triệu Bách Khanh mặc hắc y chợt lóe lên rồi biến mất.
Ta biết hắn đã cài người bên Triệu Quân Nghiêu, rõ ràng nắm rõ mọi hành tung, không ngờ hôm nay lại đích thân theo sau.
Người quá đông, chen vai sát cánh, ta chỉ lơ đãng một chút đã lạc mất Triệu Quân Nghiêu.
Cổ tay bị một lực mạnh kéo vào bóng tối.
Là Triệu Bách Khanh.
“Tại sao không ngăn cản Triệu Quân Nghiêu? Ngươi không sợ Mục Đình Đình thay thế vị trí của ngươi à?”
Ta sợ, nhưng nếu họ chưa từng gặp nhau, ta cũng sẽ luôn sợ.
Chỉ cần nàng ấy còn tồn tại, Triệu Quân Nghiêu vĩnh viễn có thể đem lòng yêu nàng.
Ta không muốn sống mãi trong nơm nớp lo âu, trông chờ vào việc hai người họ sẽ không bao giờ gặp nhau.
Thà rằng dũng cảm đối diện ngay từ bây giờ.
Ta vừa định lên tiếng giải thích, Triệu Bách Khanh đã bịt miệng ta:
“Đừng nói gì cả, ta biết là do ngươi quá yếu đuối, giờ ta sẽ đi g.i.ế.c Mục Đình Đình, trừ hậu hoạn vĩnh viễn.”
“Đừng đi!”
Ta túm chặt tay áo Triệu Bách Khanh: “Nàng ấy vô tội!”
Ta tuyệt đối không muốn có người phải c.h.ế.c vì ta.
Triệu Bách Khanh không nghe, ánh mắt hắn hướng lên tầng cao nhất của thanh lâu nơi hoa khôi đang ở, trong đôi mắt phượng tích tụ sát khí, sáng đến rợn người.
“Ngươi đứng yên ở đây. Lát nữa có người c.h.ế.c, đám người hoảng loạn bỏ chạy sẽ chen lấn dẫm đạp, rất dễ xảy ra hỗn loạn.”
“Không được, ngài không được đi! Mục Đình Đình không phạm tội, ngài không thể g.i.ế.c nàng…”
Triệu Bách Khanh cười tà:
“Kiếp trước, kiếp trước nữa… số người ta g.i.ế.c còn ít sao? Không thiếu thêm nàng ta.”
Ta nghẹn lời.
Phải rồi, ở bên hắn quá lâu, ta suýt quên mất hắn là một Diêm vương sống g.i.ế.c người không chớp mắt.
“Không, mặc kệ tiền kiếp thế nào, kiếp này… ngài có thể làm một người tốt.”
Ta dùng sức nắm lấy bàn tay đang cầm kiếm của hắn.
Triệu Bách Khanh như nghe được chuyện cười lớn:
“Ngươi bị điên à? Không phải Bồ Tát, mắc cái bệnh gì mà từ bi? Ta g.i.ế.c nàng ta thì cả ngươi lẫn ta đều có lợi. Ngươi chẳng phải yêu Thái tử nhất sao? Nàng ta sống chính là uy hiếp của ngươi.”
“Không! Không phải!”
Ta hoảng loạn, lời nói lộn xộn, nhưng đúng khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, linh quang chợt lóe:
“Ta đã không còn yêu Thái tử nữa rồi, thật sự không yêu nữa.”
“Vậy ngươi yêu ai?”
Đôi mắt phượng đen thẳm của Triệu Bách Khanh áp sát, gần đến mức hơi thở quấn lấy nhau, má ta cảm nhận được tóc hắn khẽ lướt qua.
Ầm một tiếng, pháo hoa trên trời bùng nổ, muôn vàn sắc màu phản chiếu trong đồng tử hắn.
Giữa tiếng pháo hoa rực trời, ta lặng lẽ thốt ra một chữ:
“Ngài.”
Thời gian dường như ngưng lại rất lâu, chỉ còn ánh sáng huyễn lệ biến hóa không ngừng trên gương mặt hắn.
Khoảnh khắc tiếp theo, trời đất đảo lộn, hắn đè ta lên bức tường gạch lạnh lẽo, lưỡi kiếm ngang cổ ta:
“Ngươi lại nói dối!”
“Lần này không phải nói dối, thật sự không phải.”
Ta vội vàng giải thích:
“Ngài và ta cùng trải qua nhiều chuyện như vậy, ta không tin giữa chúng ta hoàn toàn không có chút tình cảm nào…”
“Ta đối với ngươi, quả thực không có chút tình cảm nào.”
Giọng Triệu Bách Khanh lạnh nhạt.
“Vậy tại sao ngài đối với ta tốt như thế? Tại sao lại che chở ta trước mặt Dư Phi Linh? Ta rõ ràng kém cỏi như vậy, ta rất ngốc, ai cũng coi thường ta, nàng ấy nói không sai, ta chẳng bằng nàng ấy ở bất cứ điểm nào…”
“Ngươi vượt xa nàng ta!”
Triệu Bách Khanh tức giận quát lên:
“Trang điểm là ta dạy ngươi, y phục là ta thiết kế, múa là ta dạy ngươi, đàn cũng là ta dạy ngươi… Ta chưa từng bỏ ra nhiều tâm huyết như vậy với bất kỳ ai. Ai dám nói ngươi không tốt, chính là đang sỉ nhục ta!”
Giọng hắn đột ngột dừng lại.
Bởi vì chính hắn cũng nhận ra lỗ hổng trong lời nói của mình.
Nếu thật sự không có tình cảm…
Vậy cớ gì lại nổi giận đến thế?

