Menu

📖 CHƯƠNG 14

~8 phút đọc1.501 từ14/16 chương

Tháng Mười, trường cũ mời tôi đến nói chuyện về khởi nghiệp cho sinh viên sắp tốt nghiệp, tôi tranh thủ thời gian ghé qua.

Trong hội trường lớn, buổi seminar trước đó vẫn chưa kết thúc, chủ đề là “Hợp đồng tình dục – Lý thuyết giao thoa trong bối cảnh hậu hiện đại”.

Đèn trên khán đài tối mờ, chỉ có bục diễn giả là sáng rực rỡ, Hà Tiểu Diệp mặc bộ vest xanh nhạt, tóc dài búi gọn, nói chuyện với tốc độ vừa phải.

“… Phương pháp phả hệ của Foucault đưa ra quan điểm: thận trọng và tiết chế, phải vượt lên mục đích duy nhất để khám phá tính đặc thù của thời gian, quan sát những sự kiện trong cảm xúc, ham muốn, ý thức, tài năng – những thứ trước giờ bị cho là không có lịch sử, nắm bắt sự lặp lại của các sự kiện, vừa phát hiện ra chúng trong những hoàn cảnh khác nhau, vừa không đi tìm đường tiến hóa chậm rãi, thậm chí còn phải xác định những điểm đứt đoạn, những thời khắc chưa từng xảy ra…”

Những lý thuyết cô ấy trình bày vang lên êm dịu như biển sâu màu lam thẫm, khiến người nghe muốn chìm vào, cảm thấy bao la, dịu dàng và rộng lớn.

Có người dưới hội trường hỏi: “Tại sao ham muốn, ý thức, tài năng lại bị cho là không có lịch sử?”

Hà Tiểu Diệp mỉm cười đáp: “Nếu trả lời bằng lý thuyết của Foucault, thì bởi những trải nghiệm đặc biệt của từng cá nhân thật ra chỉ là những tia chớp lấp lánh rất bề nổi dưới hệ thống hình thức khổng lồ mà thôi…”

Tôi ẩn mình trong bóng tối, gần như mê muội nhìn chằm chằm cô ấy đang đứng trên bục giảng.

Cô ấy rạng rỡ lấp lánh, dịu dàng như ngọc quý.

Tôi bất ngờ nhận ra trong lòng mình đang trào dâng một thứ khát khao chiếm hữu điên cuồng, rõ ràng mới gặp nhau hai lần, vậy mà cảm giác như đã biết cô ấy cả mấy kiếp.

Trước kia nghe người ta nói về “yêu từ cái nhìn đầu tiên”, “vừa gặp đã như gắn bó cả đời”, tôi luôn cười nhạt cho rằng đó là căn bệnh của mấy kẻ đa cảm – những người luôn tìm cách đóng mác lãng mạn cho cuộc đời vô vị của mình.

Bây giờ, tôi đã phải nếm trải quả đắng vì sự kiêu ngạo đó.

Tôi lại đi thích vị hôn thê của anh họ mình.

Khi biết tôi sắp có buổi nói chuyện về khởi nghiệp, Hà Tiểu Diệp rất nhiệt tình, ngồi ngay giữa đám sinh viên, lần nào tôi nói xong cô ấy cũng là người đầu tiên đứng dậy vỗ tay.

Tôi không thể không chú ý đến sự hiện diện của cô ấy.

Dù cố tình né tránh, cố gắng lướt nhanh ánh mắt qua cô ấy, nhưng cô ấy vẫn hiện diện trong tầm mắt tôi, rực rỡ như một viên ngọc trai.

Sau buổi nói chuyện, một đám nam nữ sinh viên vây quanh xin chữ ký.

Bên ngoài thì tôi vẫn giữ dáng vẻ lịch thiệp, nhưng trong lòng chỉ mong mau thoát khỏi đó. Vừa xong là tôi vội vàng rời khỏi hội trường lớn.

May quá, Hà Tiểu Diệp vẫn chưa đi, cô ấy đứng dưới bóng cây, cười tít mắt khoe hàm răng trắng: “Hôm nay em đã viết xong luận án rồi, đi nào, em mời anh đi xem triển lãm!”

Đợt triển lãm đặc biệt lần này của bảo tàng là về những bộ sưu tập cá nhân, chỉ mở cho khách có vé nội bộ.

Tâm điểm thu hút nhất là bộ y phục tùy táng của một vị Thái hậu thời cổ đại.

Chiếc váy lựa đỏ hồng tay rộng, váy lụa màu tím điểm hoa văn ánh vàng, áo choàng vải gấm thêu mây bốn góc, thắt lưng gấm đính đầy ngọc trai nhỏ li ti…

“Đẹp quá.” Hà Tiểu Diệp đứng sát tủ kính, ngắm nhìn say sưa.

Nơi này cấm chụp ảnh, chúng tôi chỉ có thể dùng mắt để lưu lại từng khuôn hình ấn tượng.

Cô ấy khẽ thì thầm: “Sao vậy nhỉ? Tự dưng em thấy rất quen thuộc…”

Tôi cũng có cảm giác đó.

Người thuyết minh vang lên, giọng mơ hồ, thanh thoát:

“Thái hậu Văn Ân đã nuôi dạy nên Hoàng đế Chính Hoằng – Triệu Tiểu Trừng lừng danh triều đại, bà nhân hậu, đức độ, học rộng tài cao, góp phần quan trọng vào thời kỳ hưng thịnh nhất của Chính Hoằng.

Những năm gần đây, việc khai quật lăng mộ họ Triệu đã có phát hiện quan trọng, những thiết kế gốc của phục sức Thái hậu Văn Ân lại được tìm thấy nguyên vẹn trong tàng thư lăng của Hoàng đế Huyền Minh – là chú ruột của Hoàng đế Chính Hoằng …”

Tim tôi bỗng đập thình thịch.

Đó nghĩa là gì? Thái hậu Văn Ân từng có quan hệ với Hoàng đế Huyền Minh? Ông ấy là em chồng, bà là chị dâu.

Họ… Tôi quay sang hỏi Hà Tiểu Diệp: “Em nghĩ giữa họ có tình cảm nam nữ không?”

Gương mặt nghiêng của Hà Tiểu Diệp dưới ánh sáng xanh thẫm như ánh ngọc bích.

Cô ấy ngước lên nhìn tôi, đôi mắt long lanh lệ, ánh nhìn ấy như xuyên thấu qua lớp bụi mù của ngàn năm lịch sử: “Em không biết…”

Tôi nhìn vào mắt cô ấy: “Anh thì nghĩ là có.”

“Có thì sao chứ? Giữa họ vốn không thể có gì cả.” Cô ấy quay đi, không nhìn tôi nữa.

Tất cả yêu hận, cũng chỉ là những tia sáng chớp nhoáng trên bề mặt một hệ thống khổng lồ mà thôi.

Chúng tôi lặng lẽ xem hết triển lãm, lặng lẽ ăn tối, lặng lẽ dạo bộ bên bờ sông. Mu bàn tay tôi vô tình lướt nhẹ qua cổ tay cô ấy.

Cô lập tức rụt tay lại, siết chặt quai chiếc túi vải đeo vai.

“Ginsberg à?” Tôi chỉ vào hình in trên túi vải của cô ấy.

“Ừ, hồi trước em tham gia diễn đàn luật học, được tặng làm kỷ niệm, bà ấy là một trong những thần tượng của em.”

Những phụ nữ quanh tôi đa phần chỉ dùng Hermes, LV, Chanel đủ loại hàng hiệu.

Với điều kiện nhà Hà Tiểu Diệp, cô ấy hoàn toàn có thể mua bất cứ thứ gì.

Nhưng cô ấy lại mê mẩn những chiếc túi vải.

Lần nào gặp, cô ấy cũng đeo túi vải khác nhau: túi của hội thảo, túi của lễ hội nghệ thuật, túi siêu thị, túi mua online, túi tự vẽ, muôn màu muôn vẻ, đơn giản mà dễ thương.

Mỗi lần gặp gỡ của chúng tôi, đều là tôi cố ý sắp xếp.

Ước muốn của tôi không chịu bị lý trí khống chế, cứ ra sức thôi thúc: muốn gặp cô ấy, muốn gặp cô ấy, muốn gặp cô ấy…

Tôi chủ động đến phòng thí nghiệm trường, viện cớ gặp giáo sư để tiện thể mời cô ấy đi ăn trưa ở căng-tin.

Nghe nói có nữ học giả đến giảng ở thủ đô, tôi lại bảo cô ấy lấy vé giúp: “Gần đây công ty đang hoàn thiện chính sách bảo vệ quyền lợi nữ giới, anh muốn tìm hiểu thêm một số lý thuyết chuyên sâu.”

Cô ấy thật lòng tin đây chỉ là trách nhiệm của tôi – một người em chồng tương lai.

Nhưng những buổi hội thảo đó quá học thuật, tôi nghe chỉ hiểu lơ mơ, còn Hà Tiểu Diệp ngồi bên thì mắt sáng rực, tập trung lắng nghe.

Ai nói cô ấy ngốc chứ? Rõ ràng cô ấy là người sẽ tỏa sáng trong lĩnh vực của mình.

Sau buổi hội thảo, chúng tôi ra rạp ở Tiểu Tây Thiên xem phim, vừa kịp suất chiếu “L’Éclipse” của Antonioni.

Ánh sáng đen trắng chiếu lên khuôn mặt cô ấy, như một lớp màn mờ mộng ảo.

Cô ấy ngủ quên, hàng mi dài khẽ rung theo nhịp thở.

Chỉ trong khoảnh khắc ấy, tôi mới dám tự do ngắm nhìn khuôn mặt cô ấy thật kỹ.

Lông mày lá liễu mềm mại tuyệt đẹp, đầu lông mày có một nốt ruồi nhỏ xíu.

Không biết có phải vẽ lên không? Tôi nhẹ nhàng đưa tay lên, run run chạm vào.

Không phải.

Đó là nốt ruồi thật, nằm ngay trong lớp da thịt cô ấy.

Hàng mi cô ấy bỗng khẽ rung mạnh, như sắp tỉnh dậy.

Tôi lập tức rụt tay lại, siết chặt các ngón tay vừa lỡ chạm lên làn da cô ấy.

Cảm giác còn đọng lại nơi đầu ngón tay, thật khó mà diễn tả.

HomeTrước
Sau