📖 CHƯƠNG 15
Tối đó đưa cô ấy về nhà, cô nhắc tới Triệu Quân Diêu:
“Quân Diêu nghe nói anh và em là bạn, hỏi chúng ta bình thường hay nói chuyện gì.”
Quân Diêu?
Cách cô gọi hai chữ ấy khiến trong lòng tôi bốc lên một ngọn lửa ghen âm ỉ.
Tôi nói với giọng mỉa mai:
“Anh ta yên tâm để em ở cạnh anh như vậy sao? Không sợ anh cướp em đi à?”
Hà Tiểu Diệp đỏ mặt:
“Đừng nói đùa…”
“Anh nói cho em biết vì sao nhé. Vì anh ta không quan tâm em. Em có bị ai cướp mất anh ta cũng chẳng để ý, thậm chí có khi còn vỗ tay mừng.”
Hà Tiểu Diệp ngạc nhiên, lập tức bênh vực Triệu Quân Diêu:
“Anh ấy không phải loại người đó. Anh ấy đa tình thật, nhưng chưa đến mức suy đồi đạo đức.”
“Vậy là em thích anh ta?”
“Không, không phải ý đó.”
Tôi tháo dây an toàn, nghiêng người sát lại gần cô ấy:
“Vậy tại sao em không từ chối hôn ước? Hai người còn chưa đăng ký kết hôn, cũng chưa tổ chức đám cưới, chẳng lẽ em cam tâm lấy một người chồng không kiềm chế nổi bản thân?”
Hà Tiểu Diệp co người lại:
“Nhưng em không thể chủ động từ chối. Ba năm trước việc làm ăn của bố em đứt dòng tiền, là Quân Diêu giúp nhà em. Món ân tình lớn như vậy, em làm sao mở miệng được?”
Tôi càng ép sát hơn:
“Bao nhiêu tiền thì đáng để em đem thân mình ra trả? Anh cứ tưởng người đi đầu trong học thuật như em sẽ có tư tưởng rất tiến bộ, không ngờ em cũng giữ khư khư bộ đạo lý cổ xưa ấy. Chẳng lẽ em còn tin vào mấy thứ như ‘trời đất vua cha thầy’, ‘chồng là trời của vợ’?”
Hà Tiểu Diệp nghiêm mặt:
“Em biết có thể anh là vì tốt cho em, nhưng em không thích cách anh nói chuyện. Lựa chọn của em, em tự chịu trách nhiệm, không cần anh cho ý kiến.”
Tôi nhìn đôi môi đỏ đang khép mở của cô ấy, không kìm chế được nữa, cúi xuống hôn cô.
Cô ấy đứng im bất động, đôi mắt đen láy như bị thôi miên.
Đôi môi mềm mại, đầy đặn, môi dưới khẽ run lên.
Tôi nâng cằm cô ấy, hôn sâu hơn.
Cô bỗng đẩy mạnh tôi ra, chộp lấy chiếc túi vải rồi lao khỏi xe.
Tôi đưa tay chạm vào đôi môi còn vương hơi ấm, trong người vẫn còn sót lại cảm giác tê dại như điện giật.
Mặc kệ cái hôn ước c.h.ế.c tiệt, mặc kệ luân lý đạo đức chó má. Chỉ cần họ chưa đăng ký kết hôn, tôi vẫn còn cơ hội.
Với cô ấy, trong sâu thẳm cơ thể tôi chôn giấu một thứ dục vọng cuồn cuộn, như đã tích tụ rất nhiều kiếp, bị đè nén qua hai đời, đến chính tôi cũng thấy kinh ngạc.
Tôi phải có được cô ấy, phải yêu cô ấy. Bất cứ thứ gì cản đường tôi đều không để vào mắt, thần cản g.i.ế.c thần, Phật cản g.i.ế.c Phật.
Bình tĩnh lại, tôi gọi điện cho Mục Đình Song:
“Thế nào rồi?”
Bề ngoài Hà Tiểu Diệp có vẻ mềm yếu, nhưng bên trong lại rất kiêu hãnh.
Cô ấy không chịu chủ động hủy hôn, nên tôi chỉ có thể dùng ngoại lực tác động.
Mục Đình Song chính là con dao tôi mượn, tôi muốn cô ta dùng mọi cách quyến rũ Triệu Quân Diêu, quyến rũ đến mức anh ta phải tự mình đề nghị hủy hôn với nhà họ Hà, một mực đòi lấy Mục Đình Song.
Giọng Mục Đình Song mềm mại vang lên: “Anh Bách Thanh, hôm nay anh ấy đồng ý dẫn em đi chọn nhẫn cưới rồi, em nhất định sẽ khiến anh ấy chủ động hủy hôn với nhà họ Hà.”
“Tốt lắm.”
“Thế chuyện thành rồi, anh Bách Thanh định thưởng cho em gì đây?”
“Tiền.” Tôi trả lời gọn lỏn.
Mục Đình Song làm bộ sắp khóc: “Anh biết em không muốn tiền mà, em chỉ muốn anh thôi.”
Tôi chỉ có thể cho cô ta tiền.
Nhưng để giữ cô ta trong tầm kiểm soát, tôi nói: “Được.”
Cô ta lập tức vui vẻ trở lại, rồi dè dặt hỏi: “Anh phá đám hôn sự giữa Triệu Quân Diêu và Hà Tiểu Diệp, chỉ vì không muốn hai nhà hợp tác thôi đúng không?”
“Thật sự không liên quan đến Hà Tiểu Diệp? Em nghe nói… hai người rất thân, anh… phải chăng đã động lòng với cô ấy rồi?”
Tôi lập tức lạnh lùng nói dối: “Không, Hà Tiểu Diệp nhan sắc chỉ bình thường, lại ngốc nghếch, tôi sao mà thích nổi. Tôi làm vậy chỉ để ngăn cản Triệu Quân Diêu với nhà họ Hà liên minh, phòng trường hợp họ lớn mạnh gây bất lợi cho tôi.”
Một tuần sau, Mục Đình Song báo tin đã khiến Triệu Quân Diêu cầu hôn cô ta, anh ấy sẽ công bố tin vui trong buổi tiệc sinh nhật tối nay.
Đó là sinh nhật của mẹ Triệu Quân Diêu – cũng là bác gái tôi.
Hà Tiểu Diệp cũng đến tham dự.
Các quý cô đều mặc lễ phục sang trọng, Mục Đình Song nổi bật nhất với chiếc váy đỏ hở vai đính ngọc trai, còn cố ý liếc mắt đưa tình về phía tôi.
Tôi kiên nhẫn chờ Hà Tiểu Diệp xuất hiện.
Cô ấy đến muộn, tất tả chạy vào đại sảnh khi mọi người đang khiêu vũ điệu van cổ điển.
Triệu Quân Diêu ôm lấy Mục Đình Song giữa sàn nhảy.
Hà Tiểu Diệp mặc váy trắng giản dị, không trang điểm, mang theo túi vải, ngơ ngác đứng bên tháp rượu champagne.
Tôi bước tới, cúi người chìa tay: “Anh có vinh hạnh được mời em nhảy một điệu không?”
Hà Tiểu Diệp như tránh tà, lùi lại hai bước, tôi kịp đỡ eo cô ấy nên mới không làm đổ tháp ly champagne.
“Ôi, may quá.” Cô ấy lơ ngơ, tôi liền nhân cơ hội kéo cô ấy vào giữa sàn nhảy.
“Em không biết nhảy…” Ánh mắt cô ấy tránh né, không dám nhìn tôi, hai vành tai đỏ hồng như phủ phấn đào.
“Sao đến muộn thế?” Tôi chuyển đề tài.
Cô ấy lập tức ngượng ngùng giải thích: “Tại… tại thầy giữ em lại dặn dò, em không dám từ chối.”
Lúc nào cũng vậy, cô ấy chẳng dám từ chối ai.
Tôi dẫn cô ấy nhảy, váy trắng xòe như cánh hoa nhài, rồi chợt khép lại giữa ống quần đen của tôi.
Ánh đèn chùm pha lê chiếu rực rỡ như tuyết rơi, phủ lên người chúng tôi.
“Cảm giác như rất lâu trước đây, chúng ta cũng từng nhảy cùng nhau.” Tôi cúi đầu thì thầm bên tai cô ấy.
Nước mắt cô ấy bỗng trào ra: “Nhưng muộn rồi, lúc chúng ta quen nhau, em đã có hôn ước rồi.”

