Menu

📖 CHƯƠNG 16

~8 phút đọc1.614 từ16/16 chương

Ngay lúc đó, giữa sàn nhảy, Triệu Quân Diêu đột ngột giơ cao tay Mục Đình Song: “Mọi người, cho phép tôi tuyên bố, đời này tôi chỉ lấy cô Mục thôi!”

Khoảnh khắc ấy, tôi chăm chú nhìn gương mặt Hà Tiểu Diệp, tận mắt chứng kiến sắc mặt cô ấy tái nhợt.

Cơn phẫn nộ dâng trào trong tôi, dù tất cả đều đúng theo kế hoạch của mình, nhưng tôi vẫn đau lòng.

Đau lòng cho cô ấy.

Họ vừa vùi dập, chà đạp lên lòng tự trọng của cô ấy.

Tôi lao tới, đấm Triệu Quân Diêu ngã lăn ra sàn: “Xin lỗi! Mau xin lỗi Hà Tiểu Diệp cho tôi!”

Triệu Quân Diêu nhìn thì cao lớn nhưng bên trong yếu đuối, bị tôi đánh xong chỉ biết nằm im, m.á.u mũi chảy đầy cằm.

Mẹ anh ta hoảng loạn hét lên: “Bảo vệ đâu? Mau lên!”

Cảnh tượng hỗn loạn, Hà Tiểu Diệp tiến lại gần, ánh mắt lạnh lùng sáng rực: “Triệu Quân Diêu, đúng là anh nên xin lỗi tôi.”

Từng câu từng chữ, cô ấy lấy lại lòng tự trọng của mình.

“Tôi không thích anh, anh cũng không thích tôi, tình cảm coi như xong. Nhưng sau khi đính hôn, tôi chưa từng phản bội, còn anh thì hết lần này tới lần khác. Giờ lại còn công khai xé bỏ hôn ước, anh lấy gì mà tự tin thế?”

Cô ấy cúi xuống tát Triệu Quân Diêu một cái.

Không mạnh, nhưng vang dội.

Tôi thầm cổ vũ cho cô ấy, yêu c.h.ế.c đi được đôi mắt sáng rực vì phẫn nộ của cô ấy lúc này, yêu cả vẻ kiên nghị ấy, nhìn thế nào cũng không thấy đủ, chỉ ước gì mắt mình dính chặt lấy cô ấy mãi không rời.

Nhưng đồng thời, cũng có người khác không rời mắt khỏi tôi.

Mục Đình Song.

Cô ta bất ngờ xuất hiện sát bên tôi, giọng vang lên như bóng ma ngay bên tai:

“Anh Bách Thanh, anh lừa em, rõ ràng anh đã động lòng với cô ấy rồi.”

Tôi nhìn thấy trong mắt cô ta ngập tràn hận ý, cô ta lao tới túm lấy tay Hà Tiểu Diệp: “Này, đừng để đàn ông lừa, không ai yêu cô đâu, Triệu Bách Thanh cũng chẳng yêu cô đâu!”

Nói xong cô ta mở điện thoại phát đoạn ghi âm: “Hà Tiểu Diệp nhan sắc chỉ bình thường, lại còn ngốc nghếch, tôi sao mà thích nổi. Tôi làm vậy chỉ để ngăn cản Triệu Quân Diêu với nhà họ Hà liên minh, phòng trường hợp họ lớn mạnh gây bất lợi cho tôi …”

Là giọng tôi, là những lời tôi từng nói.

Hà Tiểu Diệp nhìn tôi rất lâu, không nói một lời, rồi quay lưng bỏ đi.

Ánh mắt ấy khiến tim tôi vỡ vụn.

Tôi lập tức đuổi theo, đúng lúc bảo vệ xông vào ngăn lại.

Bác gái tôi khóc ầm lên: “Đánh đi! Đánh thật mạnh vào, nó tàn nhẫn lắm, đánh con tôi thế này cơ mà…”

Tôi đánh nhau với đám bảo vệ.

Mục Đình Song cũng lao vào đỡ cho tôi mấy cú, nhưng trong mắt vẫn đầy oán hận: “Triệu Bách Thanh, tôi dùng chính cách anh dạy để trả thù anh đấy, cảm giác thế nào? Đừng có coi thường tôi, tôi không phải loại dễ bắt nạt!”

Cô ta chưa kịp nói hết câu, bác gái đã tát cô ta hai cái: “Con điếm, đừng tưởng tôi không biết trước kia cô là loại gì, thứ bẩn thỉu như cô muốn vào nhà tôi á? Đừng mơ!”

Kẻ ác thì luôn có kẻ ác trị.

Mà tôi cũng chẳng phải người tốt lành gì. Đám bảo vệ biết thân phận của tôi nên không dám ra tay quá mạnh, nhưng tôi thì đánh tới cùng, khiến họ người thì chảy m.á.u, người thì đầu bươu trán u, rồi nhân cơ hội thoát khỏi đại sảnh.

Bên ngoài đường phố đông nghịt người trong những bộ trang phục hóa trang lạ mắt.

Đêm nay là Halloween.

Tôi mới đi được mấy bước đã bị cả đám người vây quanh: “Anh trai cos gì đấy? Tổng tài cấm dục hả?”

“Ôi trời ơi, anh bị thương à, m.á.u me thế kia nhìn ngầu quá, đóng vai chiến binh chiến bại hả?”

“Anh đẹp trai, chụp ảnh với bọn em nhé, làm ơn, làm ơn!”

Họ giơ điện thoại lên chụp hình liên tục.

“Làm ơn tránh ra cho tôi, tôi đang tìm người! Rất quan trọng!”

Mọi người lại tưởng tôi đang diễn.

“Ha ha, tổng tài truy đuổi vợ? Đuổi theo tiểu kiều thê mang thai bỏ trốn à?”

Chẳng mấy chốc tôi bị vây kín đặc.

Tôi lách mãi mới đến được chỗ cảnh sát giao thông: “Chú ơi, tôi muốn tìm người, nhờ chú giúp tôi mở đường được không?”

“Ai vậy? Là gì của cậu?”

Tôi sững lại hai giây, rồi đáp: “Là vợ tôi, vợ tôi bỏ đi rồi.”

Vậy là cảnh sát cho tôi lên xe máy.

Tôi cầm loa hét to: “Hà Tiểu Diệp! Hà Tiểu Diệp! Em ở đâu?”

Khắp đường toàn là những bóng ma, quỷ dữ, đám đông hóa trang chẳng tài nào thấy cô ấy.

Dù có nghe thấy, chắc cô ấy cũng chẳng muốn xuất hiện.

Giờ này chắc hẳn cô ấy rất hận tôi, rất ghét tôi.

Tôi lấy hết can đảm, hét lên qua loa: “Hà Tiểu Diệp, anh rất thích em, anh muốn hẹn hò với em. Nếu được, anh muốn cùng em đầu bạc răng long. Anh biết chúng ta quen nhau quá vội vàng, nhưng anh luôn cảm thấy, em chính là định mệnh của đời anh.”

Xung quanh lập tức náo nhiệt, Iron Man, Avatar, khỉ đột, dân văn phòng, SpongeBob… đủ loại quái vật cùng hò reo: “Cố lên anh bạn!”

“Ha ha, cuối cùng có phải đang cosplay không thế?”

“Diễn đạt quá! Tui muốn khóc luôn rồi này!”

Sau khung cảnh lộng lẫy hỗn loạn ấy, tôi nhìn thấy bóng chiếc váy trắng của cô ấy lướt qua.

“Hà Tiểu Diệp!”

Tôi lập tức nhảy khỏi xe đuổi theo.

Cô ấy rẽ vào một con ngõ nhỏ tối tăm lạnh lẽo, tôi vội vã đuổi sát.

Từ phía sau, tôi thấy vai cô ấy run lên từng nhịp như đang khóc, lòng tôi nóng như lửa đốt, lập tức kéo cô ấy lại, xoay mặt cô ấy về phía mình.

Không ngờ, cô ấy lại đang cười, dù trong mắt còn vương nước nhưng nụ cười còn rạng rỡ hơn cả ánh xuân.

“Này, anh đang cosplay Xì Trum à?”

Cô ấy chỉ vào một bên má mình.

Lúc này tôi mới nhận ra, vừa nãy bị người hóa trang thành Avatar va vào mặt, mặt tôi dính cả một mảng màu xanh lam.

Nhìn cô ấy cười, tôi cũng không nhịn được mà bật cười.

Chúng tôi nhìn nhau cười đến thở không ra hơi, như hai đứa ngốc.

Cười mệt rồi, chúng tôi lặng lẽ nhìn nhau, xung quanh yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.

Giống như hai viên nam châm cuối cùng cũng hút lấy nhau.

Chúng tôi không kìm được mà hôn nhau, nụ hôn kéo dài say đắm, thỏa sức bung tỏa mọi cảm xúc.

“Tiểu Diệp, Tiểu Diệp, em là của anh…”

“Ừm, em là của anh, anh cũng là của em.” Cô ấy thì thầm dịu dàng, đôi mắt mơ màng ngước nhìn tôi.

Chưa từng có khoảnh khắc nào, tôi lại hạnh phúc đến vậy, cảm giác linh hồn mình rung động, bay lên.

“Làm bạn gái anh nhé?”

“Lấy anh nhé.”

“Mình mãi mãi bên nhau, suốt đời suốt kiếp không chia xa, cùng nhau bạc đầu nhé?”

Cô ấy ngoan ngoãn gật đầu, khiến tôi xúc động đến rơi nước mắt.

“Em đừng chỉ nói ‘ừm’ thôi được không? Anh muốn nghe chính miệng em nói ra.”

Hà Tiểu Diệp mỉm cười, kiễng chân hôn nhẹ lên môi tôi, vừa hôn vừa khẽ nói từng câu.

“Ngay lần đầu tiên gặp anh, em đã thích anh rồi, nhưng em không dám nói.”

“Em mong anh làm bạn trai em.”

“Triệu Bách Thanh, em mong được lấy anh, một đời một kiếp, mãi mãi không rời xa.”

Trên đầu chúng tôi, bầu trời rộng lớn trong trẻo, muôn ngàn vì sao lấp lánh sáng rực, tự cổ chí kim, kéo dài vô tận.

<Hoàn>

----------------Giới thiệu truyện: 👉Đào Hoa Nguyên KýTa lạc bước vào Đào Hoa Nguyên, đợi đến khi rời khỏi thôn, bên ngoài đã trôi qua bảy năm.

Cha ta là Thuần vương tạo phản, cả nhà đều bị xử trảm, cái nhà to lớn ấy của ta cũng không còn nữa.

Ta đứng ngẩn ngơ trước vương phủ hoang tàn, có người trông thấy, kinh hãi thất sắc.

"Ngươi không muốn sống nữa à? Ăn mặc như dáng vẻ quận chúa, định hấp dẫn sự chú ý của Đô đốc sao? Mau dẹp cái tâm tư ấy đi, bằng không sẽ mất mạng đấy!"

Người ấy nói Thuần vương phủ có Vĩnh Ninh quận chúa chính là cố thê của Đại Đô Đốc, không ai được mạo phạm.

Ta có phần ngơ ngác, Đô đốc là ai?

Sao ta lại thành cố thê của hắn rồi? Về sau, vô tình ta bước chân vào Đô đốc phủ, nhìn nam nhân mặt mày lạnh lùng kia mà ngây người.

Người này, trông lại rất giống vị trưởng thị vệ câm trước kia của ta.

HomeTrước