Menu

📖 CHƯƠNG 3

~5 phút đọc1.039 từ3/16 chương

Thái tử Triệu Quân Nghiêu là mỹ nam tử nổi danh khắp kinh thành.

Trong yến tiệc đêm Trung thu, người khoác long bào màu trắng ngà, phong thái tao nhã quý phái, dung mạo tuấn tú vô song.

Mỗi lần gặp người, tim ta đều đập rộn ràng, lại càng tự ti, không dám đến gần.

Triệu Bách Khanh lấy quạt xếp khẽ chống vào hông ta, ép ta phải bước lên trò chuyện với Thái tử.

Ta còn chưa kịp mở lời, Thái tử đã mỉm cười, đôi mắt đào hoa sáng tựa nước xuân đầy sao:

“Hà Tiểu Viên? Hôm nay nàng thật đẹp, cô suýt nữa không nhận ra đấy.”

Đúng lúc đó, Triệu Bách Khanh xen vào, hết lời ca ngợi tài nghệ chế mực của ta, tâng bốc đến tận mây xanh.

Mặt ta đỏ bừng vì xấu hổ, bởi ngoài chút tay nghề ấy, ta chẳng có gì để tự hào.

Nhà họ Hà vốn là thế gia chế mực, nhưng phụ thân đỗ đạt ra làm quan, nghề tổ tiên từ đó gián đoạn.

Chỉ còn ta, đứa con gái út vụng về, học được đôi chút da lông.

Thái tử ôn hòa, thiện lương, tin hoàn toàn lời Triệu Bách Khanh, nhìn ta bằng ánh mắt đầy tán thưởng.

Người mỉm cười hỏi:

“Không biết Hà cô nương có bằng lòng ban ân cho cô, vào Đông cung chế giúp cô mấy thỏi mực không?”

Ta vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, không ngờ sắc đẹp cùng lời hay ý đẹp lại có tác dụng lớn đến thế, khiến Thái tử xưa nay chẳng đoái hoài gì đến ta suốt ba mươi ba đời lại nảy sinh hứng thú với ta.

Cũng bởi vậy, ta bị không ít người đố kỵ.

Bởi lẽ những nữ tử ái mộ Thái tử rất nhiều, như Tôn nữ của Hàn Lâm đại học sĩ – Dư Phi Linh.

Nàng ta tài mạo song toàn, vốn là Thái tử phi nội định.

Nhưng ba năm trước Hoàng hậu qua đời, Thái tử giữ tang, việc tuyển chọn Thái tử phi bị gián đoạn.

Nàng yêu người tha thiết, bao năm nay vẫn chờ đợi trong khuê phòng, đối với tất cả gương mặt mới xuất hiện bên cạnh Thái tử đều vô cùng cảnh giác.

Một ngày nọ, Vận Phương công chúa nói:

“Ngươi tốt nhất đừng để ta thất vọng, làm bạn đọc thì cứ ngoan ngoãn làm bạn đọc, đừng có ý định mồi chài quyến rũ.”

Dù ta ngốc, cũng hiểu có người nói xấu ta trước mặt người rồi.

Dư Phi Linh và nàng quan hệ thân thiết, một người là đích nữ thế gia, một người là công chúa hoàng tộc.

Còn ta chỉ là con gái của một tiểu quan, các nàng ấy bên ngoài thì khách khí, trong lòng lại khinh thường ta.

Từ khi biết Thái tử chú ý tới ta, Dư Phi Linh thường xuyên gây khó dễ, cố tình khiến ta xấu mặt.

Hôm nay bắt ta làm thơ, ngày mai bắt vẽ tranh, làm không tốt thì triệu tập đám người trong cung tới xem cười nhạo.

Triệu Bách Khanh biết chuyện, liền mắng ta ngốc:

“Ngươi c.h.ế.c rồi à? Bị nàng ta ức hiếp mà cũng không biết phản kích?”

Ta chẳng muốn đáp trả, thật sự không muốn, tính ta vốn nhút nhát, chẳng thích tranh giành sủng ái.

Huống hồ, ta hiểu cho Dư Phi Linh, nàng yêu Thái tử còn sâu sắc hơn ta, chờ đợi bao năm cũng không đổi lấy được tình yêu, ta cũng vậy.

Cùng là người chung cảnh ngộ, hà tất gì phải tự làm khó nhau?

Kiếp này Thái tử chưa gặp Mục Đình Đình, nếu gặp, chắc chắn sẽ đem lòng yêu nàng ấy.

Đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của Triệu Bách Khanh, ta rút từ trong tay áo ra một thỏi mực tròn:

“Đây là tác phẩm ta hài lòng nhất gần đây, gọi là ‘Trừng Ngâm’, khẩn cầu Thất điện hạ thu nhận.”

Trừng Ngâm là loại mực ta tốn nửa tháng điều chế, dùng tùng yên cũ, nhựa hươu, vỏ cam vỏ quýt hòa cùng tuyết thủy.

Mùa hạ ngửi vào trong lành thấu phổi, tươi mới dễ thương, viết lên giấy mỗi chữ đều mang linh hồn của trái cam.

Triệu Bách Khanh cười lạnh, cầm lấy thỏi Trừng Ngâm:

“Ngươi dùng cái này hối lộ hoàng tử? Hoàng tử nào chịu nổi kiểu hối lộ như ngươi!”

Hắn hất tay, ném Trừng Ngâm vào góc phòng:

“Trả lời ta, vì sao ngươi lúc nào cũng yếu đuối để mặc người ta ức hiếp?”

Ta mím chặt môi, cố nhịn nước mắt, cố gắng bịa chuyện:

“Bởi vì… bởi vì Thái tử điện hạ không thích nữ tử thích tranh giành hơn thua…”

Sắc mặt Triệu Bách Khanh dịu xuống, giọng cũng hòa hoãn lại:

“Đúng là vậy, Triệu Quân Nghiêu trời sinh đa tình, coi Mục Đình Đình là tình yêu duy nhất. Mục Đình Đình kia tâm cơ sâu nặng, ngoài mặt không tranh giành, chỉ giỏi ngấm ngầm bày mưu tính kế…”

Ta thầm nghĩ, hắn hiểu rõ Mục Đình Đình như thế, chắc bởi vì hắn với nàng là cùng một loại người.

Triệu Bách Khanh bỗng quát lớn:

“Ngươi nhìn cái gì vậy?”

“A?” Ta giật mình hoàn hồn, còn định tiếp tục bịa chuyện, hắn đã quát lên:

“Còn dám nói dối?”

Dưới ánh mắt sắc lạnh của hắn, ta chẳng thể trốn đi đâu, đành run rẩy thổ lộ lời đồn ba mươi ba đời trước.

“Cái gì?” Triệu Bách Khanh tức đến bật cười:

“Ta lợi dụng Mục Đình Đình? Nực cười, ta dựng nên đại nghiệp vương bá mà phải dựa vào nữ tử yếu đuối ấy? Ngươi khinh ta đến vậy à?”

Theo như lời hắn nói, bất kể kiếp trước hay kiếp trước nữa… hắn với Mục Đình Đình hoàn toàn không quen biết.

“Có điều, kiếp này cần phải quen biết rồi. Nàng ta biết gì, ngươi đều phải học được, ngươi phải thay nàng ta đoạt được tình cảm của Triệu Quân Nghiêu.”

HomeTrước
Sau