Menu

📖 CHƯƠNG 4

~11 phút đọc2.156 từ4/16 chương

Triệu Bách Khanh đích thân đến thanh lâu ủng hộ Mục Đình Đình.

Hắn đi hai lần, còn viết một cuốn sách dày liệt kê mọi ưu điểm của vị hoa khôi này.

Sau cùng tổng kết lại:

“Mục Đình Đình giỏi nhất là múa và đánh cổ cầm, gu ăn mặc cũng rất xuất sắc. Về dung mạo thì… ngươi trang điểm xong cũng gần giống nàng ta.”

Ngày tháng yên bình của ta coi như chấm dứt, thời gian bên gia đình ngày càng ít đi.

Triệu Bách Khanh lấy cớ nhờ ta chế mực để thường xuyên triệu ta vào cung.

Trong Thanh Yến cung, nghệ nhân múa và thầy dạy cổ cầm thay phiên nhau dạy ta.

Ta không có chút tự tin nào, bởi ta thật sự rất ngốc, cảm giác học không nổi.

“Ngươi làm được! Ngươi nhất định phải học cho bằng được!”

Triệu Bách Khanh luôn dõi theo ta.

Chỉ cần ta lỡ nhịp một chút, hắn liền liếc sang trước cả thầy dạy, đôi mắt đen lạnh lẽo như ngâm qua nước đá.

“Hà Tiểu Viên! Không được lơ đãng!”

Ta không dám kêu ca, lấy hết can đảm hỏi:

“Điện hạ bận trăm công nghìn việc, cần gì phải luôn kè kè trông chừng ta?”

Ý ta là: ngài làm ơn đi làm đại nghiệp của mình đi, đừng đến làm khổ ta nữa.

Triệu Bách Khanh cười lạnh, hạ giọng chỉ cho hai người nghe được:

“Ta đã trọng sinh ba mươi ba lần, đoạt quyền ba mươi ba lần, đời này nhắm mắt cũng biết đường lên ngôi. Hiện tại nhiệm vụ của ta chính là ngươi—biến ngươi thành nữ nhân mà Triệu Quân Nghiêu yêu nhất.”

Hắn thật quá thông minh, chỉ cần nhìn ta học là đã biết làm.

Ta còn chưa phân biệt nổi cung thương giác chủy vũ, hắn đã có thể đàn thuần thục “Cao Sơn”, “Lưu Thủy”, “Quảng Lăng Tán”.

Sau này hắn cho lui cả thầy dạy cổ cầm, tự mình kèm ta.

Không thể không nói, Triệu Bách Khanh quả thực có tài. Hắn biết cách rút tỉa trọng điểm, vừa nhìn đã phát hiện điểm yếu của ta.

Múa cũng vậy, một điệu múa Hồi Huyền ta học mãi không xong.

Triệu Bách Khanh học trước, rồi trực tiếp cầm tay dạy ta:

“Nhip đầu lùi chân phải, nhịp hai tiến chân trái, nhịp ba xoay người… Hà Tiểu Viên! Ngươi lại giẫm lên chân ta!”

Ta quá hồi hộp, tay chân luống cuống, cứ thế dẫm lên chân Triệu Bách Khanh mãi.

Hắn bị ta giẫm đến phát cáu:

“Thôi thôi, ngươi cứ cởi luôn giày giẫm lên chân ta, ta dắt ngươi cảm nhận tiết tấu.”

“Như thế sao được? Ta nào dám vượt lễ nghi.” Ta vội vàng từ chối.

Nam nữ thụ thụ bất thân, huống hồ hắn lại là hoàng tử.

“Bớt nói nhảm.”

Triệu Bách Khanh mất kiên nhẫn, mạnh tay ấn ta ngồi xuống mỹ nhân tháp, tự động cởi giày thêu của ta.

Ta vừa lo vừa giận, giãy giụa quá mạnh làm tất bên trái văng lên mặt hắn.

“Xin lỗi, ta không cố ý…” Ta sợ quá muốn khóc.

Hắn giận dữ, chỉ vào mũi ta quát:

“Không được khóc!”

Ta vội vàng nuốt nước mắt vào.

Tiếng đàn, tiếng trống lại nổi lên, không khí trong phòng vừa trang trọng vừa mềm mại.

Triệu Bách Khanh đỡ lấy eo ta, nắm tay ta:

“Đứng dậy, tiếp tục luyện.”

Ta rón rén, đưa chân phải còn đi tất trắng và chân trái trần giẫm lên đôi ủng đen của hắn.

“Ba hai một—ba hai một—”

Triệu Bách Khanh miệng đếm nhịp, dẫn ta xoay tròn khiêu vũ.

Ánh nắng vàng óng chiếu qua cửa sổ hoa, ngoài kia hoa mộc miên nở rộ, ong bướm bay lượn.

Tà váy xòe rộng, chợt thắt lại.

Triệu Bách Khanh đưa ta xoay tới góc tối, nơi giá binh khí bằng gỗ mun ánh lên tia lạnh, ngưng tụ sát khí hàn băng.

Ta nhắm mắt lại, cảm nhận ánh sáng chuyển động trên mí mắt, dường như đi từ phòng binh khí sang thư phòng, mùi mực lẩn khuất đâu đây.

Ta nhớ về ngôi nhà tràn ngập hương mực, nhớ cha, mẹ, và tỷ tỷ.

Dù đêm nay có thể trở về nhà, ta vẫn rất nhớ họ, chỉ mong thời gian mãi dừng lại bên họ.

Khoảnh khắc này, ta đã xác định lòng mình.

Ta không muốn có được tình yêu của Thái tử.

“Mở mắt ra, nhìn ta.”

Triệu Bách Khanh bất ngờ lên tiếng.

Ta run rẩy mở mắt, một giọt nước mắt không kìm được lăn dài xuống, rơi lên vạt áo long bào màu tím sẫm của hắn.

Hắn khẽ thở dài, xoay người tới bên mỹ nhân tháp, cúi xuống giúp ta mang tất, xỏ giày thêu.

Ta xấu hổ, rụt về phía sau liên tục.

Hắn nói một câu phá tan không khí ngượng ngập:

“Đôi giày thêu này ngươi thêu hình gì vậy? Vịt à?”

“Không… là ta tự thêu đôi uyên ương đó.”

Triệu Bách Khanh bật cười:

“Xấu kinh người, Hà ngốc, gu thẩm mỹ của ngươi đúng là tệ hại.”

Hắn bắt đầu đưa ta đi chọn quần áo, trang sức.

Trong tiệm lụa, tiểu nhị lần lượt lấy ra hàng trăm màu sắc khác nhau đặt lên người ta so thử.

Triệu Bách Khanh ngồi sau rèm ngọc quyết định:

“Cái này lấy, cái này bỏ… Đỏ đào quá tục, đỏ tím thì già, có màu tím nào nhạt hơn không? Giống như sắc đinh hương ấy…”

Hắn vô cùng thông minh, mà cũng cực kỳ cố chấp, không tin vào gu thẩm mỹ của thợ may, tự mình học vẽ mẫu, tự thiết kế y phục mới cho ta.

Ta như búp bê của hắn, hắn vui thích trang điểm cho ta, còn hiểu rõ ưu khuyết điểm của ta hơn cả ta.

“Cổ ngươi dài, eo lại thon, khi may y phục phải nhấn mạnh hai chỗ này, phần eo nhất định phải có đường nhấn, cổ áo thì nên thiết kế đa dạng một chút…”

Ta muốn khóc mà không khóc nổi. Hắn thiết kế y phục thì bắt ta phải ngồi cạnh luyện đàn.

Chỉ cần ta gảy sai một nốt, hắn liền quay lại trừng mắt nhìn ta.

Dưới sự giám sát nghiêm ngặt của hắn, rốt cuộc ta cũng học được mấy khúc cổ cầm, cuối cùng cũng múa được điệu Hồi Huyền.

Ngày chế mực cho Thái tử, Triệu Bách Khanh dặn dò đi dặn dò lại về chuyện mặc gì, đàn bài gì, phải nói câu gì.

Hắn theo đuổi sự hoàn hảo, bắt ta luyện tập hết lần này đến lần khác.

Đối mặt với những căn dặn của hắn, ta chỉ “ừ” cho qua, trong lòng đã quyết, tất cả sẽ làm ngược lại.

Ta muốn vẫn bình thường như cũ, không nổi bật, để Thái tử chẳng sinh ra chút hứng thú nào với ta.

Bởi ta muốn mãi sống trong vòng luân hồi trọng sinh, lưu luyến năm tháng có cha mẹ, tỷ tỷ bên cạnh.

Nhưng Triệu Bách Khanh đã nhìn thấu tâm tư ấy, trên đường vào cung, hắn lôi ta lên xe ngựa.

“Ngươi mặc cái gì vậy? Xám xịt, xấu xí, ta chẳng phải đã bảo mặc bộ váy dài lụa xanh hồ đó sao?”

Ta run rẩy, không biết nên nói dối thế nào.

“Nói đi!”

Trên trán Triệu Bách Khanh gân xanh nổi lên:

“Tại sao không nghe lời? Sao nhất định phải giam cầm ta trong đoạn thời gian này? Ngươi để ta mãi không thể tới ngày đăng cơ, bao nhiêu chí lớn đều không thực hiện được…”

Lần đầu tiên trong đời, ta thử nói ra tâm tư của mình.

“Nhưng… tại sao nhất định ta phải nhường nhịn điện hạ? Ngài ôm chí lớn, khát khao thiên hạ, còn ta chỉ muốn yên ổn, chỉ muốn được ở cạnh người thân, ta không cho rằng nguyện vọng của mình thấp kém, đời này ta vẫn muốn sống theo ý mình.”

Ánh mắt Triệu Bách Khanh sắc lạnh như đao, hắn cúi sát, từng chữ một:

“Bởi vì ta không yêu quyền, không tham tiền, không ham sắc, ta văn thao võ lược đều xuất chúng, ta có thể trở thành vị Hoàng đế tốt hơn cả phụ hoàng và Thái tử, thiên hạ cần ta, bách tính cần ta!”

“Không, ngài quá tự mãn rồi…” Ta không tin.

“Ta tự mãn? Ngươi hiểu gì về chính sự? Ngươi có biết đến ngày ta đăng cơ, hai kinh mười ba tỉnh đang xảy ra chuyện gì không? Biên quân Thanh Châu bạo loạn, Trung bộ Nhữ Nam ngập lụt, Tấn Thành đói kém…

Phụ hoàng u mê, Thái tử nhu nhược, họ không biết phải làm sao, ta biết! Trong đầu ta đã tính sẵn hàng ngàn lần! Chỉ chờ đăng cơ là dùng hiền thần thi hành chính sách của mình.

Nhưng vì ngươi, ta mãi không thể bước qua ngày ấy, vô số dân lành vẫn phải chịu cảnh lầm than!”

Ta kinh ngạc, lời hắn khiến ta chạm tới điều trước nay chưa từng nghĩ đến.

Bách tính.

Chẳng lẽ ta thực sự quá ích kỷ, ích kỷ tới mức ảnh hưởng tới cả những người vô tội?

Công bằng mà nói, Triệu Bách Khanh quả thật trông hợp làm Hoàng đế hơn Thái tử.

Hắn thông minh cần cù, học gì cũng nhanh, lại lạnh lùng, không bị tình cảm vướng bận.

Thái tử thì trời sinh đa tình, có thể vì ái tình mà bất chấp tất cả.

Vì ta ích kỷ mà khiến Triệu Bách Khanh bị giam cầm trong luân hồi, vậy chẳng phải là hại hàng triệu dân chúng hay sao?

“Thay vào.”

Triệu Bách Khanh ném sang cho ta một bộ váy dài tay rộng màu hồng đào thêu Bách Tiên và quả lựu.

“Không… không thể thay ở đây.” Ta cố chống chế, Triệu Bách Khanh nổi giận:

“Thay ngay! Đừng để ta phải xé áo ngươi!”

Mặt ta nóng bừng, xấu hổ không chịu nổi.

Dưới ánh nhìn chằm chằm của hắn, ta vừa khóc vừa cởi áo ngoài màu xám, lộ ra áo trong màu ngó sen, cùng cánh tay trắng như tuyết.

Nước mắt rơi lã chã lên ngực áo, ta không cách nào kìm chế nổi.

Triệu Bách Khanh cuối cùng cũng rộng lòng, quay mặt đi, không nhìn ta nữa.

Ta thay y phục mới, trong lòng thầm hận mình vừa tầm thường vừa bất lực, chỉ biết cúi đầu trước quyền lực.

“Đừng động.”

Triệu Bách Khanh chìa tay ra, không nhìn ta, nhưng lại chuẩn xác cài lên tóc ta chiếc trâm điểm thúy, chỉnh lại bốn góc vạt áo mây như ý cho ta.

Sau đó, hắn cúi người, giúp ta buộc dải lụa thêu dày đặc ngọc trai nhỏ.

Từ góc độ của ta, vừa vặn có thể nhìn thấy hàng mi đen dài của hắn lúc cúi đầu trầm tư.

Khoảnh khắc ấy, dịu dàng đến mức khiến thời gian như ngưng đọng.

Cuối cùng, hắn nhẹ giọng nói:

“Ngoan, cứ làm theo lời ta, đừng để ta phải dùng đến uy hiếp.”

Vì vậy, hôm đó trong Đông cung, ta ăn vận rực rỡ, trang điểm tinh tế, chế xong thỏi mực tùng yên hoàn hảo, lại chủ động tươi cười trò chuyện với Thái tử, còn xin được đàn một khúc.

Ta đàn không giỏi, nhưng chọn bản nhạc rất tốt, là khúc đàn cổ “Dương Châu Tây Mạn” của tiền triều, Triệu Bách Khanh đã tốn bao công sức tìm về, từng nốt từng nốt dạy ta đánh.

Sóng nước vỗ nhè nhẹ, trăng lạnh lặng lẽ. Nhớ bên cầu hoa đỏ, năm năm vì ai mà nở?

Âm thanh réo rắt, dư âm quẩn quanh, bi ai mà trong trẻo.

Thái tử cảm động đến rơi lệ.

Người đích thân bước tới đỡ ta đứng dậy:

“Cô chưa từng gặp nữ tử nào tâm tư thông tuệ như Hà cô nương, không biết nàng có nguyện ý thường xuyên đến Đông cung, cùng cô luận bàn đàn cầm không?”

Ta nhìn thấy trong mắt người ánh lên niềm vui sáng ngời.

Chưa hẳn là yêu, nhưng đã là khởi đầu của mối tình.

Ta có được thứ mà suốt ba mươi ba đời chưa từng có, cảm giác ấy thật kỳ lạ.

Hình như là vui sướng, nhưng nhiều hơn là hoang mang trống trải.

Ta vô thức nhìn về phía không xa, nơi Triệu Bách Khanh đang đứng.

Hắn cũng đang nhìn về phía ta, mặt mỉm cười, nhưng trong mắt lại là vực sâu lạnh lẽo.

HomeTrước
Sau