📖 TRĂNG NÚI KHÔNG HAY LÒNG NGƯỜI - CHƯƠNG 1
Ở ngoài, tôi làm chim hoàng yến cho thái tử gia Kinh thành, không dám nói với gia đình.
Kết quả đến Tết, anh ta đưa tôi về quê, lại bị anh trai tôi bắt gặp.
Tôi nhanh trí nói đây là xe ghép tôi gọi được.
Anh trai tôi cười lạnh.
“Giỏi thật đấy, xe ghép mà gọi được cả chiếc Rolls-Royce hơn sáu triệu tệ.”
“Bạn trai mày à?”
“Bảo nó xuống đây nói chuyện với tao xem nào!”
Tôi lẳng lặng đáp:
“Là kim chủ.”
01
Ở bên cạnh Chu Lẫm Sơn ba năm, tôi hiểu rất rõ giữa tôi và anh ta chỉ là mối quan hệ mỗi người lấy thứ mình cần.
Tôi nhắm vào tiền và quyền của anh ta.
Anh ta lại mê mẩn cơ thể tôi.
Hai chúng tôi ngầm hiểu, chưa bao giờ vượt giới hạn.
Cho đến lần thân mật cuối cùng trước Tết, anh ta đột nhiên lên tiếng: “Ngày mai tôi lái xe đưa em về quê nhé?”
Mọi xao động trong cơ thể chợt như bị nhấn nút tạm dừng.
Tôi chớp chớp đôi mắt đang mất tiêu cự, ý thức dần quay lại.
Ánh mắt tôi dừng trên gương mặt sắc nét, trầm ổn của anh ta, thăm dò tâm tư của vị kim chủ này.
Ừm.
Hình như anh ta không đùa.
Tôi không hiểu vì sao anh ta lại đột nhiên đưa ra yêu cầu kỳ lạ như vậy.
Nhưng tôi biết rõ quy tắc đầu tiên khi làm chim hoàng yến là phải nghe lời.
“Vâng, làm phiền Chu tiên sinh rồi.”
Tôi vẫn như thường lệ nói những lời khách sáo.
Nhưng lòng dạ đàn ông, sâu như đáy biển.
Không biết chữ nào trong câu nói đó chọc giận vị đại thiếu gia nhà họ Chu ít nói này, anh ta cúi xuống, áp sát vành tai tôi, nghiến răng nói:
“Không phiền, một chút cũng không phiền.”
“Chúc, tiểu thư.”
02
Chu Lẫm Sơn dường như đang tức giận.
Ngày hôm sau trên đường lái xe đưa tôi về, anh ta cứ trưng cái bộ mặt lạnh lạnh lùng ra suốt.
Tôi sợ nói nhiều lại sai nhiều, nên không lên tiếng.
Chỉ quay đầu nhìn bóng anh ta phản chiếu trên cửa kính xe.
Góc nghiêng của anh ta hoàn hảo, tay áo len xắn lên một nửa, để lộ cánh tay màu mật ong săn chắc và chiếc đồng hồ Montblanc màu bạc trên cổ tay.
Đó là tháng đầu tiên tôi ở bên anh ta, anh ta chuyển cho tôi mười vạn tệ, tôi nhất thời kích động nên mua tặng anh ta món quà này.
Đối với Chu Lẫm Sơn, nó gần như chỉ là đồ hàng chợ.
Nhưng lại là chiếc đồng hồ anh ta đeo thường xuyên nhất.
Khi đó tôi còn chưa hiểu chuyện, khó tránh khỏi nảy sinh chút tâm tư, vòng vo hỏi anh ta vì sao lại thích chiếc đồng hồ này đến vậy.
Tôi hy vọng câu trả lời của anh ta có liên quan đến mình.
Nhưng ngay giây sau, tôi nghe anh ta nhẹ giọng chọc thủng chút tâm tư đó.
“Hỏi cái này làm gì? Nghĩ là vì em tặng nên tôi mới đeo nhiều như vậy sao? Chúc Hàm Nguyệt, em..”
Chu Lẫm Sơn không nói tiếp.
Nhưng tôi đã tự nối nốt phần còn lại từ sự lạnh nhạt trong ánh mắt anh ta.
Anh ta chắc là muốn nói: “Chúc Hàm Nguyệt, em quên thân phận của mình rồi sao?”
Gần như trong khoảnh khắc đó, mặt tôi đỏ bừng, lưng cũng rịn một lớp mồ hôi.
“Xin lỗi, Chu tiên sinh, là tôi vượt quá giới hạn.”
Tôi lúng túng, hèn mọn xin lỗi.
Chu Lẫm Sơn không trả lời, anh ta lặng lẽ xem tài liệu trợ lý đưa tới, thậm chí không thèm liếc tôi lấy một cái.
Đó là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng tôi vượt giới hạn.
03
“Em không biết nói vài câu dễ nghe để dỗ tôi à?”
Lời oán trách mang chút tủi thân của Chu Lẫm Sơn vang lên không hề báo trước, kéo tôi về thực tại.
Tôi ngơ ngác quay đầu nhìn anh ta.
Không hiểu vì sao lại phải dỗ anh ta.
Nhưng miệng lại nhanh hơn não.
Những lời khen tuôn ra như trút nước.
“Chu tiên sinh, em thấy kỳ lạ quá! Rõ ràng đã bật chế độ chống nghiện rồi mà vẫn sa vào anh mất rồi!
“Góc này của anh thật sự rất đẹp trai! Đợi chút, em chụp cho anh một tấm nhé!”
Đây là mấy câu khen đàn ông EQ cao tôi học được trên mạng.
Chu Lẫm Sơn rất thích.
Mỗi lần khen xong là anh ta không giận tôi nữa.
Tôi quen tay lấy điện thoại ra chuẩn bị chụp ảnh cho anh ta.
Nhưng trên màn hình lại hiện lên tin nhắn của Tống Hoài.
【Kỷ Đào quay về rồi, cô định chiếm chỗ của cô ấy đến bao giờ?】
Trái tim như bị những sợi tơ mảnh kéo căng, dâng lên một cảm giác đau nhói khó hiểu.
Kỷ Đào là vị hôn thê từ nhỏ của Chu Lẫm Sơn.
Vốn dĩ ba năm trước họ đã phải kết hôn, nhưng Kỷ Đào không muốn, nên chạy ra nước ngoài.
Tống Hoài nói Chu Lẫm Sơn từng muốn đi tìm cô ấy, nhưng lại không bỏ được thể diện của đàn ông, cuối cùng bao nuôi tôi – người có vài phần giống Kỷ Đào.
Đúng vậy, tôi chỉ là thế thân.
Chu Lẫm Sơn nhận ra tôi đang sững người.
“Sao vậy?”
“Không có gì, người nhà hỏi em khi nào đến.”
Tôi tìm cớ lấp liếm, giơ tay chụp đại cho anh ta một tấm, vô cảm cảm thán: “Oa! Chụp đại thôi mà cũng đẹp trai vậy! Em có thể dùng tấm này làm hình nền không?”
Chu Lẫm Sơn ho nhẹ một tiếng, thản nhiên đáp hai chữ.
“Tùy em.”
Đã diễn thì diễn cho trót.
Sau khi đổi hình nền, tôi nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ xe dần trở nên tiêu điều mà thất thần.
Nhất thời quên mất phải nhắc Chu Lẫm Sơn dừng xe ở đầu làng.
04
Xe của Chu Lẫm Sơn cứ thế vững vàng dừng ngay trước cửa nhà tôi.
Anh trai tôi đang mặc áo bông xanh đậm, ngồi xổm trước cửa làm việc.
“Cảm ơn Chu tiên sinh, trên đường về nhớ cẩn thận.”
Nói xong, tôi giả vờ bình tĩnh quay người, chào anh trai đang mặt đen như đáy nồi, tiện thể chắn tầm nhìn của anh ấy.
“Ơ, ở nhà bóc lạc à anh trai?”
Chúc Hạo Càn đứng dậy, ánh mắt rơi lên chiếc xe đen đang quay đầu, giọng điệu không thiện chí hỏi: “Ai đấy?”
Tôi mím môi, nhanh trí đáp: “Em không mua được vé, nên gọi xe ghép.”
Chúc Hạo Càn cười lạnh một tiếng, không khách sáo vạch trần lời nói dối của tôi.
“Chúc Hàm Nguyệt, mày giỏi thật đấy, xe ghép mà gọi được cả chiếc Rolls-Royce hơn sáu trăm vạn.
“Bạn trai mày à?
“Bảo nó xuống đây nói chuyện với tao xem nào!”
Tôi nhất thời nghẹn lại, không biết trả lời thế nào.
Làm chim hoàng yến vốn chẳng phải chuyện gì hay ho, lại thêm thân phận của Chu Lẫm Sơn quá mức vượt trội, tôi không dám nói với gia đình về sự tồn tại của anh ta.
Chỉ nói mình làm nhân viên bán hàng ở một công ty đãi ngộ không tệ.
Nhưng chiếc xe hôm nay Chu Lẫm Sơn lái thật sự quá phô trương.
Tôi không tìm được lý do nào hợp lý.
Chỉ có thể cầu mong Chu Lẫm Sơn mau quay đầu xong, đạp ga rời khỏi tầm mắt anh trai tôi.
Nhưng anh ta lại như cố tình đối nghịch với tôi.
Quay đầu mà cứ chậm chạp.
Con đường này đâu có khó lái chứ…
Thấy anh trai tôi sải bước đầy khí thế tiến lên, định cưỡng ép chào hỏi anh ta, tôi vội vàng kéo áo anh ấy lại.
Nhỏ giọng nói ba chữ.
“Là kim chủ.”
Anh trai tôi đứng sững tại chỗ.
Còn tưởng tôi đang nói đùa.
“Này bạn ơi! Mấy lời này không nói linh tinh được đâu nhé! Không thì anh mày đây đánh mày như sư tử đánh hổ, cho mày chạy như linh dương đấy!”
Tôi chớp chớp mắt, dưới ánh nhìn dò xét của anh ấy, khẽ cười: “Vẫn không lừa được anh nhỉ! Anh ấy là sếp của em, có chút ý với em, hiện đang theo đuổi em.”
Kim chủ với sếp…
Ừm.
Với tôi chắc cũng gần như nhau thôi nhỉ?
Câu trả lời này rõ ràng đáng tin hơn nhiều.
Anh trai tôi thở phào nhẹ nhõm, đang định nói gì đó thì giọng nói trầm ấm, thong thả của Chu Lẫm Sơn vang lên từ phía sau.
“Chúc Hàm Nguyệt.”
Toàn thân tôi run lên.
Chu Lẫm Sơn sao vẫn chưa đi?
Anh ta không phải đã nghe thấy những gì tôi nói rồi chứ?

